Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 262: Công cụ người

Chương 262: Công cụ người
Mặc dù thời gian bay không tính là quá dài, nhưng tính cả thời gian chờ đợi ở sân bay trước đó, hai người đến sân bay quốc tế kia thì đã là buổi tối.
Hàn Lộ sớm đã liên hệ trước với thổ địa, người này đang đợi sẵn ở gần cửa ra sân bay, buổi chiều đầu tiên hai người không bị giày vò, mà ở khách sạn Khải Duyệt cách sân bay 20 phút đi xe, đặt trước hai phòng. Sáng sớm hôm sau, Hàn Lộ thực hiện lời hứa, trước khi lặn xuống nước sẽ cùng Trương Hằng đi dạo quanh các cửa hàng, mua một ít đồ dùng và quần áo thay giặt.
Nhìn Trương Hằng mặc quần bãi biển và áo thun đi ra từ phòng thử đồ, Hàn Lộ không khỏi hai mắt tỏa sáng, mở lời khen ngợi: "Bộ này nhìn rất được đấy, không thua gì người mẫu quảng cáo đâu."
"Thật không? Nhưng mà chúng ta mua hai bộ rồi, bộ này thôi vậy." Trương Hằng nói.
"Không không không, ta thích bộ này, nghe ta này," Hàn Lộ đã lấy thẻ tín dụng ra, "Cùng hòn đảo ở phía cực tây của Nhật Bản, trên đảo không có cửa hàng lớn nào, cho nên quần áo chúng ta phải chuẩn bị nhiều một chút, đúng thế."
Câu cuối nàng hỏi người thổ địa đi cùng.
Người này là một chàng trai trẻ có khuôn mặt khá điển trai, là con lai, đặc biệt là khi cười trông rất rạng rỡ, trên người mang theo hơi thở mùa hè, đây cũng là lý do vì sao phí dịch vụ của hắn luôn ở mức cao ngất, tiêu chuẩn thu phí thông thường của người dẫn đường bản địa thường từ 1000 đến 1500 yên mỗi giờ, nhưng hắn thì gấp đôi, 4000 yên Nhật mỗi giờ mà vẫn không đủ cầu.
Nhưng khi anh ta ra đón máy bay và nhìn thấy Hàn Lộ, nụ cười rạng rỡ quen thuộc trên môi bị khựng lại, Hàn Lộ không ngờ phụ tá của mình lại không tinh ý như vậy, bình thường nàng đến Nhật Bản nghỉ dưỡng, sẽ tìm mấy anh chàng đẹp trai đi cùng, ai mà không thích người đẹp.
Nhưng lần này nàng đi nghỉ cùng Trương Hằng, lại tìm một anh đẹp trai đi cùng thì tính là gì?
Việc đã đến nước này, Hàn Lộ không thể sa thải người dẫn đường, như vậy quá lộ liễu, giống như đang che giấu điều gì, vì vậy nàng đành phải nhắm mắt cho qua.
Khổ nhất chính là anh chàng dẫn đường đẹp trai, tuy là người cung cấp dịch vụ, nhưng thông thường không ai bỏ ra gấp đôi tiền chỉ để thuê hướng dẫn đơn thuần, mọi người vừa thưởng thức ánh nắng, biển cả, bãi cát, vừa tâm sự nhân sinh và nói chuyện lý tưởng mới là phần giá trị thực sự.
Nhất là lần này, khi nhìn thấy Hàn Lộ nhăn mày ngay khi vừa ra đón máy bay, tim của người dẫn đường như hẫng đi vài nhịp, đây là lần đầu tiên anh ta bị người ta ghét bỏ công khai như vậy, cũng may tối đó anh ta chỉ đưa hai người đến khách sạn rồi rời đi, không tiếp xúc quá nhiều. Đến ngày thứ hai, anh mới thật sự cảm nhận được cái gì gọi là "công cụ người".
Hàn Lộ chỉ nói chuyện với anh khi cần phiên dịch hoặc hỏi đường, còn lại thời gian thì như không nhìn thấy anh ta vậy.
Hôm nay trời trong xanh, gió biển nhẹ thổi, nhưng tâm trạng của anh dẫn đường lại như mùa đông giá rét, nghe Hàn Lộ nói vậy cũng chỉ gượng gạo nở một nụ cười, thuận miệng nói cho có, "Đúng vậy ạ."
"Vậy đi thanh toán thôi." Hàn Lộ dứt lời, thực ra nàng không hề quan tâm ý kiến của anh chàng dẫn đường, chỉ mượn miệng người này để nói với Trương Hằng mà thôi.
Quả nhiên Trương Hằng sau đó không phản đối nữa, cả Hàn Lộ và hắn bây giờ đều không thiếu tiền, đương nhiên không vì một bộ quần áo mà quá xoắn xuýt....
Sự thật chứng minh, dù ở độ tuổi nào, nghề nghiệp gì, phụ nữ khi đi mua sắm đều vô cùng nhiệt tình. Tuy nói là đi mua quần áo cho Trương Hằng, nhưng Hàn Lộ khi thấy quần áo mình thích cũng không thể làm ngơ, thế là cuối cùng hai người tiêu cả buổi trưa để đi dạo phố.
Không những Trương Hằng mua năm bộ quần áo, Hàn Lộ cũng mua cho mình không ít đồ trang điểm, giày và túi xách. Khi ra khỏi cửa hàng, trên người anh chàng dẫn đường đã treo đầy túi mua sắm.
"Cũng không còn sớm, nên tìm chỗ ăn trưa thôi." Hàn Lộ vừa nói vừa nhìn xuống cái bản đồ ủ rũ đang cầm trên tay, "Ở gần đây có nhà hàng nào đặc sắc không?"
"Không biết." Anh chàng dẫn đường lắc đầu.
"Không biết?" Hàn Lộ nhíu mày, "Một giờ thu 4000 yên, đến bài tập cơ bản này cũng không làm sao?"
Hàn Lộ không nhắc còn thôi, vừa nhắc đến chuyện này, anh chàng dẫn đường liền nổi cáu, hắn thu 4000 yên mỗi giờ chứ không ai coi hắn như cái giá treo đồ di động cả, với vẻ ngoài đẹp trai này hắn thiếu gì người thuê, chứ đâu cần ở đây bán sức lao động kiếm tiền mồ hôi nước mắt.
Ngoài kia có biết bao nhiêu thiếu nữ trẻ trung xinh đẹp tâm hồn trống rỗng đang đợi hắn đến lấp đầy, nghĩ vậy anh chàng dẫn đường lại đứng thẳng lưng, mở miệng nói, "Xin lỗi cô Hàn, người tôi hơi khó chịu, e rằng không thể tiếp tục làm hướng đạo cho các vị được nữa."
Chưa đợi Hàn Lộ lên tiếng, anh ta tiếp lời, "Phí đã nhận tôi sẽ hoàn trả toàn bộ, xin lỗi vì đã gây rắc rối cho các vị."
Nói xong anh ta liền đặt toàn bộ túi mua sắm trên người xuống lề đường, anh ta cảm thấy khoảnh khắc này hình tượng của mình thật vĩ đại, như một trang tuấn kiệt không chịu cúi đầu vì năm đấu gạo.
"Anh đi thì được thôi, tôi cũng không cần anh trả lại tiền, nhưng phải đợi đến khi chúng tôi tìm được người dẫn đường mới bàn giao công việc." Hàn Lộ sớm đã thấy tên này khó ưa rồi, thu phí 4000 yên mỗi giờ mà đến dịch vụ cơ bản nhất cũng không cung cấp được, lại còn một bộ dạng uể oải khi làm việc, không có ý thức phục vụ gì cả, Hàn Lộ còn đang lo không có lý do để đuổi hắn đây, không ngờ hắn lại tự nói ra trước.
"Giờ thì tìm cho chúng tôi một nhà hàng đã." Hàn Lộ vừa nói vừa lấy điện thoại ra chuẩn bị liên hệ với phụ tá để đổi người dẫn đường, nhưng Trương Hằng lại lên tiếng, "Thôi đi, đừng phức tạp vậy, dù sao chúng ta cũng sẽ đến đảo kia, giao tiếp bình thường để tôi giúp cô phiên dịch là được rồi."
Trương Hằng vừa nói vừa cản một đôi vợ chồng già đang chuẩn bị sang đường, lễ phép hỏi họ xem gần đây có nhà hàng nào được gợi ý không.
Anh chàng dẫn đường nghe được cuộc đối thoại của ba người thì suýt nữa rớt tròng mắt ra ngoài, người thuê dẫn đường đương nhiên là không biết ngôn ngữ địa phương, nếu không họ muốn đi đâu thì đi đâu cần đến dẫn đường làm gì, hơn nữa trước đó Trương Hằng cũng không hề có biểu hiện gì là có thể nghe nói tiếng Nhật, lúc phiên dịch trên đường anh vẫn luôn im lặng.
Điều này khiến anh chàng dẫn đường tin rằng Trương Hằng không biết tiếng Nhật, ai ngờ vừa mở miệng, anh lại nói một tràng giọng Tokyo chuẩn, khiến anh ta không khỏi giật mình, thậm chí còn sinh ra một loại suy nghĩ, có khi nào hai người này trả 4000 yên mỗi giờ chỉ để thuê người làm cái giá treo đồ di động thôi không? Hay là ngay từ đầu mình đã hiểu sai ý người ta?
Bạn cần đăng nhập để bình luận