Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 588: Tổ ba người

Chương 588: Tổ ba người
Alex từ trước đến nay đều là người tầm thường nhất trong tổ ba người. So với Ole tính tình nóng nảy, khổng vũ hữu lực và Alicia tư duy nhanh nhạy, tâm tư tinh tế, tràn đầy truyền kỳ từ khi sinh ra, Alex hoàn toàn chính xác lộ ra cực kỳ bình thường. Mặc dù cũng theo lão Shaman trong bộ lạc học tập các loại tri thức để trở thành Shaman, nhưng thời gian dài như vậy cũng không thấy hắn học được gì. Hơn nữa so với những tinh tượng thần bí và mộng cảnh tối nghĩa, rõ ràng hắn hứng thú với nhạc rock và minh tinh bóng rổ hơn. Rảnh rỗi không có chuyện gì liền chạy đến Nuuk, thậm chí còn tự học rap, bắt đầu sáng tác bài hát và đăng lên mạng.
Bình thường hắn nhìn cũng biếng nhác, nhưng Ole biết đầu óc Alex không hề đần độn. Hắn chỉ không đặt tinh lực vào chuyện chính đáng. Thực tế mỗi lần Alicia nghĩ ra ý tưởng gì, sau đó đều là Alex hỗ trợ hoàn thiện. Nếu nói trong tổ ba người, Alicia là người quyết định, Ole là người chấp hành thì Alex được định vị là một quân sư c·ầ·u đầu.
Ole thậm chí phàn nàn Alex căn bản là một người Inuit điển hình, không có chút đức tính thật thà, cần cù chăm chỉ nào của người Inuit, ngược lại đầy đầu những trò quái gở. Thế nhưng hiện tại Ole lại may mắn người ở dưới lầu là Alex. Bởi vì nếu là người khác, có lẽ Ole còn chưa thể khẳng định lúc này đối phương có phát hiện ra điều gì bất thường hay không. Nhưng với một người bạn từ nhỏ chơi chung đến lớn như Alex, hắn không tin Alex không biết gì về tình cảnh hiện tại của bọn họ.
Tuy nhiên thời gian dài như vậy trôi qua, quân sư của bọn họ lại không có một động tĩnh gì, khiến Ole vốn chắc chắn Alex sẽ nghĩ cách cứu bọn họ cũng không khỏi dao động. Chẳng lẽ lần này Alex thật sự vờ ngớ ngẩn? Hay là lúc này cậu ta đang bị đau bụng? Nghĩ đến đây Ole lại đứng ngồi không yên, hết lần này đến lần khác hắn lại là người không giấu được chuyện, nhìn vẻ mặt xoắn xuýt của hắn, ngay cả Tùng Giai cũng nhận ra có gì đó. Thế là cô có chút lúng túng nhìn về phía Trương Hằng sau lưng, dường như muốn hỏi tiếp theo nên làm gì.
Trương Hằng còn chưa kịp mở miệng thì ngay sau đó căn phòng nhỏ bọn họ đang ở lại đột nhiên bắt đầu rung lắc.
"Đất... Động đất sao?" Tùng Giai có chút kinh ngạc nói, sắc mặt có vẻ hơi căng thẳng. Bởi vì trận động đất này không sớm không muộn, lại xảy ra sau khi cô vừa nghe xong câu chuyện vừa thần bí vừa kinh khủng, khó tránh khỏi khiến cô không khỏi suy nghĩ nhiều. Nhưng trước đây ở Greenland cũng không phải chưa từng có động đất. Ý nghĩ đó của Tùng Giai chỉ thoáng qua trong đầu cho đến khi cô nhìn ra ngoài cửa sổ và thấy cực quang màu đỏ như m·á·u.
Đầu Tùng Giai nổ oành một tiếng, ngay sau đó một nỗi sợ hãi dữ dội xông đến, trong nháy mắt nuốt chửng toàn thân cô. Mỗi một ngón tay, mỗi một sợi lông đều không nhịn được run lên.
Động đất khiến nhiều người từ trong nhà chạy ra, nhất là khi cân nhắc đến việc sau đó có thể có sóng thần, một bộ phận người đã chuẩn bị sẵn sàng để rút lui khỏi bờ biển. Nhưng đúng lúc này lại nhìn thấy dải cực quang đỏ rực, họ không khỏi dừng lại, lấy điện thoại di động ra để chụp ảnh và quay phim. Chủ yếu là cực quang màu đỏ vốn hiếm thấy, lại còn xuất hiện vào thời điểm này trong tháng, vốn không thường có cực quang. Không lưu lại kỷ niệm thì thật sự quá đáng tiếc, và các du kh·á·c·h cũng nhao nhao than thở, may mắn vì đã chọn đi du lịch Greenland vào thời điểm này, quyết định này quả thật không thể sáng suốt hơn.
Mà có lẽ chỉ có mấy người trong phòng nhỏ mới thực sự hiểu ý nghĩa đằng sau trận động đất này và dải cực quang màu đỏ.
Vừa nhìn thấy cực quang, sắc mặt Ole cũng đại biến, nhưng hắn ngược lại không hoảng sợ như Tùng Giai mà chỉ lẩm bẩm, "Truyền thuyết lại là thật... Vì sao lại đúng vào lúc này, lại có chuyện gì sắp xảy ra sao?"
Một bên khác, Alicia đang hôn mê cũng tỉnh lại. Tuy nhiên miệng của nàng bị Tùng Giai bịt lại nên chỉ có thể phát ra âm thanh ê a không rõ nghĩa, nhưng nhìn ánh mắt của nàng thì hiếm khi thấy tràn đầy cừu hận, thậm chí có chút điên cuồng.
"Cô ấy, cô ấy... Sao thế này?" Tùng Giai sau khi hoàn hồn cũng chú ý đến sự khác thường của Alicia, hỏi Ole.
Thiếu niên người Inuit thở dài, trầm giọng nói, "Trong câu chuyện ta kể cho ngươi lúc trước, ta quên nói cha mẹ Alicia đều bị đám người không rõ lai lịch g·i·ế·t c·h·ế·t vào đêm đó. Lúc chuyện xảy ra, cha nàng để bảo vệ nàng đã cầm theo súng săn một mình giằng co với mấy chục người. Ông đã cản bọn họ được hai phút để mẹ nàng mang theo nàng chạy trốn. Đáng tiếc mẹ nàng vừa sinh xong, không còn sức lực gì nên cuối cùng vẫn bị người ta đuổi kịp và dùng xiên cá đâm trúng tim. Cho nên Alicia và nhóm người đó mang t·ử th·ù không đội trời chung."
"Các ngươi cũng là vì nguyên nhân này nên mới truy tìm dấu vết của nhóm người đó sao?" Tùng Giai nghe vậy, nhìn Alicia ánh mắt tràn đầy sự đồng tình.
Lúc này cô đã hoàn toàn đứng về phía hai người đối diện, đang định cầu xin Trương Hằng thả người, không ngờ lại thấy Trương Hằng thu súng lục trong tay, sau đó lại đi tới bên cạnh Alicia dùng dao nhỏ cắt dây trói tay chân nàng.
Ole dường như không ngờ Trương Hằng sẽ làm vậy, nhất thời sững sờ, thậm chí quên cả nói gì, còn Alicia sau khi thoát thân thì liền đi đến chỗ bạn của mình. Tuy nhiên, ánh mắt cô nhìn về phía Trương Hằng rất phức tạp, vẫn vô cùng cảnh giác.
Trương Hằng thu dao nhỏ lại, nói với Tùng Giai, "Nói với bọn họ, ta không phải kẻ thù của bọn họ, mà hình như bọn họ cũng đang điều tra một vài chuyện. Chúng ta có lẽ có thể hợp tác."
Nếu như không có chuyện động đất và cực quang đỏ thì Trương Hằng thực sự khó tìm được lý do thích hợp để hòa đàm với đối phương. Nhưng bây giờ, khi biết được đám Shaman tập sự trẻ tuổi người Inuit này có kẻ thù thực sự, những xung đột và hiểu lầm nhỏ này của hai bên cũng không đáng gì.
"Bọn họ nói... Ngươi đã biết thân phận của bọn họ, còn bọn họ thì không thể xác định được lai lịch của ngươi." Ole và Alicia nhỏ giọng bàn bạc một hồi, sau đó thông qua Tùng Giai phiên dịch lại.
"Ta nói, ta đến đây là để điều tra một vài chuyện, vậy làm sao họ mới tin tưởng ta được, muốn ta thề sao?"
"Không, bọn họ nói bọn họ có một thánh vật, có thể kiểm tra một người có ác ý với bọn họ và bộ lạc của họ hay không. Thánh vật đó hiện giờ không ở đây, nhưng đang trên đường được mang đến. Nếu như ngươi thực sự muốn hợp tác với bọn họ thì tốt nhất trước tiên nên thể hiện một chút thành ý, thả bọn họ để bọn họ được đoàn tụ với đồng đội."
"Được." Trương Hằng đồng ý. Hắn cũng không lo lắng việc Ole và Alicia sau khi đoàn tụ với người dưới lầu sẽ đổi ý. Hắn đã bắt được hai người một lần thì tất nhiên cũng có thể bắt được lần thứ hai.
Còn Ole và Alicia thì đang lo cho sự an nguy của Alex, nghe vậy cũng không nói gì thêm, liền chạy xuống lầu. Kết quả họ nhìn thấy chiếc xe MiniBus vẫn đậu ở chỗ cũ, chỉ là trên xe không thấy bóng dáng Alex, thay vào đó là một vũng m·á·u tươi sau ghế.
Bạn cần đăng nhập để bình luận