Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 118: Vượt đêm giao thừa

Chương 118: Vượt đêm giao thừa Trương Hằng mở to mắt, phát hiện mình một lần nữa trở về phòng ngủ, hắn vẫn giữ nguyên tư thế trước khi vào phó bản, ngồi xếp bằng trên giường, laptop đặt trên đầu gối, cánh tay lơ lửng giữa không trung, giữ tư thế ấn chuột, nhưng trên màn hình lại hiển thị lỗi 404. Trương Hằng nhìn đồng hồ hải tinh trên cổ tay, trong phó bản lúc trước nó cũng nhập gia tùy tục biến thành trạng thái vui vẻ, may mà sau khi ra ngoài đã khôi phục bình thường, thời gian hiển thị là 00:05, không tính thêm 24 giờ thì từ lúc bắt đầu trò chơi đến giờ cũng chỉ mới qua 9 phút.
Khác với những phó bản trước, lần này trong phó bản tuy chiến đấu không ít, nhưng về cơ bản không có cảm giác khẩn trương gì, ngoài nguyên nhân do họa phong vui vẻ còn vì có thể rời đi bất cứ lúc nào, nên nói là mạo hiểm thì không bằng nói là nghỉ phép thì hơn.
Có điều, ở trong một thế giới toàn bằng gỗ suốt một năm rưỡi, sau khi ra ngoài luôn có một loại xúc động khó hiểu muốn phá hủy chút gì đó, coi như là một tác dụng phụ không nhiều của lần phó bản này.
Dù sao cũng là vượt đêm giao thừa, tuy đã qua 0 giờ, bên ngoài lại càng náo nhiệt. Những năm gần đây, thành phố luôn có quy định cấm đốt pháo, nhưng đến Tết vẫn có người không nhịn được lén lút đốt, rốt cuộc cũng có không ít người ôm suy nghĩ không bị bắt là may rồi.
Lúc này rất khó ngủ được, vì thế Trương Hằng lại mở cửa phòng.
Ông ngoại đã về phòng, nhưng bố mẹ hắn thì vẫn còn hăng hái, TV thì mở nhưng không ai xem, hai người chuyển sang chơi trò chơi cờ tỷ phú trên ghế sofa, hộp trò chơi là do Trương Hằng tích góp tiền mua khi còn học tiểu học, nhưng sau khi tốt nghiệp thì hắn không chơi nữa, để cùng đồ cũ, lần này dọn nhà mới lôi ra được, định quyên góp cho trẻ em vùng núi khó khăn nhưng không ngờ lại bị hai người chơi trước.
Trương mẫu chắp tay trước ngực, lắc lư người, mong có vận may tốt, nàng còn bò lên lưng ghế sofa, thả xúc xắc từ trên cao xuống, kết quả là hai người phải quỳ xuống sàn nhà, tìm xúc xắc khắp nơi.
"Ôi, ngươi ra rồi à, cuối cùng... Xong việc rồi?" Trương mẫu ngẩng đầu thấy Trương Hằng, trên mặt nở nụ cười thần bí.
"Xong việc gì?"
"Không sao, ta cũng từng ở tuổi này mà," Trương phụ cũng lên tiếng, vẻ mặt một người đàn ông từng trải rất hiểu chuyện."Ha." Trương Hằng cuối cùng cũng biết hai vị thần tiên này đang nói gì, hai người rõ ràng hiểu lầm việc hắn một mình về phòng ngủ, rồi khóa cửa lại, nhưng Trương Hằng cũng lười giải thích.
Sau đó Trương mẫu dang hai tay ra, "Lại đây, cái ôm đầu năm mới, dành cho người quan trọng nhất, truyền thống nhà ta không thể phá bỏ.""Nhà mình khi nào có truyền thống này, sao ta không biết, với cả hai năm nay các người ăn tết có về nhà đâu, dù có truyền thống gì thì chắc cũng tan rồi." Trương Hằng hỏi ngược lại.
"Ừm... ... Là ta mới nghĩ ra, bắt đầu từ năm nay, kéo dài mãi nha, lúc chúng ta không có ở đây ngươi có thể ôm ông ngoại, có bạn gái rồi có thể ôm bạn gái, tuy nói thẳng ra hai người cũng có thể không đi đến cuối cùng, dần dần trở thành người xa lạ, nhưng ít nhất tại khoảnh khắc đó, nàng đích xác là người quan trọng nhất của ngươi, đúng không?" Trương mẫu nói."Đừng có bịa chuyện rồi nghiêm túc kể mấy đạo lý mà chính mình cũng chẳng hiểu." Trương Hằng nói.
"Ha ha ha, không hổ là con trai ta, liếc mắt một cái là nhìn thấu ngay, con xem, mẹ vì ôm con một cái mà phải diễn tới mức này, con có thể chủ động một chút được không?"
Nghe vậy Trương Hằng đành phải tiến đến trước mặt mẹ."Kia... Ngươi không cần đi rửa tay trước đã sao?" Lúc hai người sắp ôm nhau, Trương mẫu đột nhiên lên tiếng.
"..."
"Chỉ đùa chút thôi, đùa chút thôi, không rửa tay cũng được, mẹ không sao cả, dù sao cũng là con mình mà."
Trương Hằng ôm mẹ xong lại ôm cả bố."Tốt quá, giờ nhà ta có một cái truyền thống năm mới, sau này con có thể truyền lại cho con trai hoặc con gái, rồi con của con lại truyền cho con của chúng, cứ như vậy nhiều đời truyền lại, biết đâu một lúc nào đó cả thế giới sẽ có tục lệ này, nghĩ thôi đã thấy thật ngầu... Mà mẹ sẽ là người khởi xướng được mọi người nhớ đến, đương nhiên điều kiện tiên quyết là con tìm được bạn gái, con có thể tìm được, đúng không?"
"Lo chuyện của hai người đi." Trương Hằng xoay người, nhặt viên xúc xắc mà hai người tìm mãi không ra dưới ghế sofa, ném lên bàn.
Xúc xắc nhảy hai lần rồi dừng lại trên mặt bàn."A, là sáu, là sáu, số mà ta muốn nhất, như vậy một loạt cửa hàng đều là của ta." Trương mẫu hưng phấn nói."Cái này không được đâu nha, là hằng hằng ném... ngươi phải ném lại mới đúng." Trương phụ phản đối.
"Không, đây là lựa chọn của vận mệnh." Trương mẫu một mực chắc chắn nói.
Nếu chơi ăn gian là một kỹ năng, Trương Hằng cảm thấy năng lực của ai đó về mặt này đã đạt đến lv5.
Sau đó Trương mẫu lại quay đầu nói, "Con cũng chơi cùng đi, đông người mới vui. Dù sao ngoài kia giờ ồn ào vậy ngủ cũng không được, dứt khoát thức đêm luôn, trong tủ lạnh còn một thùng Cocacola lớn, ba người mình vừa chơi cờ tỷ phú vừa uống hết nó.""Ta thì không sao, nhưng hai người có chịu nổi không?" Trương Hằng ngồi xuống thảm."Thôi đi, xem thường ai thế, ta thức đêm đuổi luận văn lúc đó con còn là một tế bào chưa phân hóa trong người mẹ đấy, lần này sẽ cho con thấy mẹ bá đạo thế nào trong game." Trương mẫu đắc ý nói...
...Kết quả mới chơi ván thứ hai, người nào đó mạnh miệng đã ngã xuống trước, đầu ngã lên ghế sofa, ngủ say không để ý hình tượng.
Trương phụ lấy xúc xắc và đống tiền đồ chơi lớn bị nắm chặt khỏi tay nàng, Trương Hằng vào phòng lấy một cái chăn đắp lên người nàng, sau đó hai người thu dọn bàn, chia nhau nốt số Cocacola còn lại."Dạo này có chuyện gì xảy ra không?" Lúc dọn phòng khách, Trương phụ đột nhiên hỏi."Cụ thể là chuyện gì?"
"Mọi thứ, tình cảm, học tập, cuộc sống, sức khỏe..." Trương phụ dừng một chút, "Còn chuyện trước kia con đột nhiên hỏi về đảo Greenland và tiên sinh thái mẫu."
"Nhưng hình như bố không muốn nói về hoạt động nghiên cứu khoa học ở Greenland lần đó lắm."
"Đúng vậy," Trương phụ sờ tóc, "Vì thật ra cũng không có chuyện gì... Con biết đấy, chỗ đó toàn là sông băng, ấn tượng của bố ngoài lạnh thì vẫn là lạnh."
"Vâng." Trương Hằng gật đầu phụ họa.
Sau đó hai người im lặng một lúc, không tìm được chuyện gì để nói."Con đoán... bố chắc cũng không hợp với việc nói dối lắm." Trương phụ hơi xấu hổ.
"Bố trước giờ không phải một người nói dối giỏi." Trương Hằng nói, "nhưng không sao, không muốn nói thì có thể không nói, không vấn đề gì."
"Có lẽ lần sau, một thời gian nữa chúng ta có thể nói chuyện này, chỉ có con và bố, hai cha con mình, hè này con có định đến châu Âu chơi không, bố có thể giới thiệu cho con mấy chỗ hay hoặc quán bar.""Nghe được đó, để đến lúc đó tính." Trương Hằng nói, "con cũng về phòng ngủ, đèn muốn để bố tắt sao?"
"Cứ để đi, lát bố tự tắt. Ngủ ngon con trai.""Ngủ ngon bố." Trương Hằng kéo cửa phòng.
Bạn cần đăng nhập để bình luận