Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 32: Tokyo Drift thiên (2)

Sau mười phút, Trương Hằng đứng trước cửa ITS' DEMO, trong tay bỗng dưng có thêm một cây kem que."Thật xin lỗi, Trương tang, đi bộ một hồi tự nhiên lại muốn ăn kem ly, kết quả lại bỏ rơi ngươi ở ngoài đường." Cô gái mặc váy ngắn cúi đầu xin lỗi."..." "Không, là do vấn đề của ta, mải chú ý xung quanh mà không theo kịp ngươi, bạn học Ameko." Trương Hằng vừa tranh thủ thời gian kiểm tra lại mọi thứ trên người một lượt.Rất đơn giản, chỉ có một quyển hộ chiếu, thẻ học sinh, một cái ví tiền (bên trong có ba vạn yên tiền lẻ, thẻ giao thông) chìa khóa và điện thoại. Trong mấy thứ này, Trương Hằng chủ yếu xem điện thoại, bởi vì theo lời cô gái thì đây là ngày đầu tiên hắn đến, như vậy thân phận của đối phương tám phần là một người bạn học nhiệt tình, cố ý dẫn hắn đi ngắm cảnh đêm Tokyo.Thông thường, trong tình huống này hai bên đều sẽ lưu số điện thoại trước, thế là Trương Hằng xem danh bạ và cuộc gọi nhỡ gần nhất, cuối cùng xác định được tên Ameko.Đương nhiên, thật ra hắn cũng có thể trực tiếp hỏi cô gái, nói rằng mình không nhớ tên của nàng, nhưng như thế thì hơi bất lịch sự.Mà bây giờ nhìn vẻ mặt cô gái thì hắn biết mình đã đoán đúng.Ameko khi cười lên rất đáng yêu, sẽ để lộ hai cái răng khểnh. "Trương tang, Shibuya là trung tâm thời trang của Tokyo, nơi này có rất nhiều cửa hàng và địa điểm thú vị, nhưng mà vào ban đêm cũng sẽ có một số người trong giới xã hội hoạt động, ngươi vẫn là nên đi sát cạnh ta một chút thì tốt hơn."...Trương Hằng không có ý kiến, Ameko rất nhiệt tình hướng dẫn du lịch cho hắn, một đường giới thiệu về Tokyo, hai người từ đầu tới giờ đều giao tiếp bằng tiếng Trung. Tiếng Trung của Ameko khá tốt, theo cô nàng nói thì cô ấy ở đại học chuyên ngành tiếng Trung, dự định vào năm sau xin làm sinh viên trao đổi, sang Trung Quốc học tập.Bất quá, phần lớn hiểu biết của cô về Trung Quốc đều đến từ TV và giáo viên, cô muốn tìm hiểu sâu hơn, vì vậy đã chọn chương trình trao đổi lần này."A... Thật ra nhà của ta ở Shinagawa, từ cấp ba đến đại học đều học ở Tokyo, từ nhỏ đến lớn chưa từng đi xa nhà, tự nhiên bây giờ lại muốn đi một nơi xa xôi như vậy, sau này cũng có chút lo lắng đấy." Ameko ngại ngùng xoa xoa mũi, "Trước đó người trong nhà thường xuyên lo lắng về việc sau này đứa con này có thể tự chăm sóc bản thân tốt hay không, cho nên cũng muốn nhân cơ hội này để rèn luyện mình, cái đó... ý nghĩ của ta có phải hơi ngây thơ không?""Không đâu, rất tuyệt vời đấy."Phó bản lần này là Tokyo Drift, từ cái tên cũng có thể thấy, bài kiểm tra chủ yếu là kỹ thuật lái xe của người chơi, mà mục tiêu nhiệm vụ cũng xác định điểm này một lần nữa.Nhìn từ thời hạn nhiệm vụ, tuy rằng tốc độ thời gian trôi qua có chút chậm lại, nhưng thời gian từ hai tiếng của phó bản trước tăng thành bốn tiếng, tính ra là sáu mươi ngày.Thoạt nghe thì có vẻ rất dư dả, nhưng trừ phi bản thân là tay đua xe hoặc là dân chơi chuyên độ xe, nếu không muốn trong vòng sáu mươi ngày ngắn ngủi mà nâng trình độ lái xe của mình lên đủ để thắng một cuộc thi đấu ngầm, dù chỉ là cuộc thi đơn giản nhất thì cũng là chuyện không thể nào.Huống chi khó khăn mà người chơi phải đối mặt trong phó bản này còn không chỉ là việc nâng cao kỹ thuật lái xe đơn giản.Trong ví của Trương Hằng hiện giờ chỉ có ba vạn yên. Ba vạn yên là bao nhiêu? Lấy cái kem que Ameko vừa mua làm ví dụ, đã tốn hết 300 yên một cây, còn vừa đi ngang tiệm mì, theo tờ rơi thì một bát mì giá từ 800 đến 1200 yên.Đương nhiên, nhà ăn ở trường có lẽ sẽ rẻ hơn một chút, hoặc là nếu có điều kiện thì hắn cũng có thể cân nhắc tự nấu ăn, cũng có thể cầm cự được sáu mươi ngày, nhưng hắn cũng không phải đến đây làm sinh viên trao đổi thật sự.Trong thời gian này, hắn cần có được một chiếc xe, tìm ra địa điểm tổ chức đua xe ngầm, tìm cách tăng kỹ thuật lái xe của mình, sau đó đăng ký tham gia dự thi, mà muốn làm được tất cả điều này, thì tối thiểu phải có năng lực giao tiếp làm nền tảng.Vì vậy, nếu bây giờ người đứng đây là người chơi khác, nhất định sẽ không có tâm trạng nghe Ameko giới thiệu cái gì về kế hoạch của cô nàng, mà vội vàng muốn đi vào chủ đề chính.Nhưng Trương Hằng thì khác, hắn có đủ sự kiên nhẫn, ngoài sự tu dưỡng tốt của bản thân ra, còn bởi vì hắn biết mọi thứ đều không vô nghĩa.Sở dĩ con người không ngừng tiến bộ là do họ liên tục suy nghĩ và tổng kết, mà điều này luôn là điểm mạnh của Trương Hằng.Vòng trò chơi đầu tiên mang lại cho hắn không chỉ hai mươi mấy điểm tích lũy và một món đạo cụ game. Trương Hằng sau nhiều lần phân tích đã đưa ra một kết luận rất quan trọng.—— Cho dù người của thế giới game là ai, thì có thể thấy rằng hắn đang cổ vũ người chơi khám phá vị trí của bản thân trong thế giới này.Chuyện về chân thỏ may mắn là bằng chứng tốt nhất, đồ tốt thật sự không xuất hiện trong nhiệm vụ chính tuyến, chỉ tính riêng việc sinh tồn thôi thì hắn căn bản không cần phải vào trong đảo, nhưng chính nhiệm vụ phụ này đã mang lại cho hắn phần thưởng lớn nhất. Ngoài ra, những việc cải thiện chất lượng cuộc sống thường mang lại điểm tích lũy.Những người chơi khác cũng không chắc đã không hiểu được điều này, nhưng dưới áp lực về thời hạn, họ không thể không nghĩ mọi cách hoàn thành nhiệm vụ, mà không có tâm trạng thưởng thức cảnh vật xung quanh.Còn Trương Hằng thì không có phiền não về chuyện này, vì thời gian luôn đứng về phía hắn.Lần này hắn có tận 420 ngày để hành động, gấp bảy lần so với những người chơi khác. Hơn nữa bản thân hắn cũng có hứng thú với những thế giới xuất hiện trong game. Vòng hoang đảo trước đó đã khiến hắn cảm thấy như là thật hoàn toàn vậy. Nếu như không vì lỗi thời gian mà xuất hiện vòng lặp, thì hắn hoàn toàn không tìm ra bất cứ sơ hở nào.Mà so với đô thị lớn có hơn 37 triệu dân này, thì nơi kia lại không đáng kể gì cả.Ở đây, mỗi người dường như đều có ý thức của bản thân, sẽ phản ứng ngẫu hứng với kích thích từ bên ngoài. Nếu tất cả những điều này dùng code để diễn tả thì quả thật là một lượng tính toán kinh khủng, hơn nữa cũng không có mật mã nào có thể đạt được đến trình độ này. Nói là trò chơi thì không bằng nói đây là một tác phẩm nghệ thuật hoàn mỹ không tì vết.Nhưng tiếc rằng, người chơi ở thế giới này chỉ là khách qua đường vội vã, không có cách nào mà dừng lại thưởng thức trọn vẹn. Còn Trương Hằng có lẽ là ngoại lệ duy nhất.Ameko lè lưỡi. "Ta có phải nói hơi nhiều không, rõ ràng là dẫn ngươi đi tham quan Tokyo, kết quả lại lỡ nói đến chuyện của bản thân, chắc là ngươi thấy rất chán phải không? Hay là để ta đi mua chút bánh cá cho ngươi xem như tạ lỗi đi." "…Sao cứ có cảm giác ngươi chỉ là muốn ăn mà kiếm cớ thế.""Hắc hắc." Ameko bị người khác nhìn thấu bản chất thích ăn uống của mình, lại lộ ra răng mèo đặc trưng của mình. "Nhưng mà lần này vẫn nên để ta đi mới đúng, ngươi đã mời ta kem que rồi, ta cũng nên cảm ơn ngươi, nếu không có ngươi làm hướng dẫn viên thì có lẽ ta vẫn chưa rời khỏi trường được." Trương Hằng rút ví ra. Hắn không thể luôn chiếm tiện nghi của con gái. Anh mua bốn cái bánh cá nướng ở ven đường. Loại quà vặt này cực kỳ phổ biến ở Nhật Bản, giá cả cũng không đắt. Tuy gọi là bánh cá nhưng bên trong thật ra chỉ có nhân đậu đỏ. Bốn cái hết tổng cộng 640 yên."Trương tang, ngươi thật là một người tốt đấy." Ameko vừa ăn bánh cá nướng còn nóng vừa nói không rõ tiếng, "Chỗ này không xa công viên Daidaiki đâu, đáng tiếc hôm nay muộn quá rồi, nếu không ta có thể đưa ngươi đến đó tham quan."
Bạn cần đăng nhập để bình luận