Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 66: Mannerheim phòng tuyến hoan nghênh ngươi (tám)

Chương 66: Tuyến phòng thủ Mannerheim hoan nghênh ngươi (tám)
Trương Hằng vẫn không biết rõ mình bây giờ ở đâu, chỉ biết đại khái đang đi theo hướng tây bắc.
Hắn nghỉ ngơi giữa đường vài lần, thở phào nhẹ nhõm, tin tốt là đoạn đường sau này, dù là đội lớn hay đội nhỏ của quân Liên Xô đều không chạm mặt nữa, Trương Hằng đoán rằng bọn họ hiện đã thoát khỏi khu vực giao tranh.
Hắn đi một lúc thì cảm thấy có người vỗ vào vai mình, thế là dừng bước, tìm một tảng đá sạch sẽ, đặt khẩu súng bắn tỉa mang mặt nạ phía sau lưng xuống.
Tuy không nhìn được biểu hiện trên mặt người kia, nhưng từ ánh mắt u ám của hắn, Trương Hằng vẫn đọc được sự đau khổ tột cùng của hắn. Vết máu ở bụng ngày càng lớn, trước đó nằm trên người Trương Hằng thì đúng là tiện cho việc di chuyển, nhưng lắc lư cũng rất dữ dội, chỉ là hắn luôn cắn răng không hé lời.
Thấy tạm thời an toàn, hắn mới bảo người nào đó thả hắn xuống.
Trương Hằng cảm thấy có gì đó không ổn, quan sát xung quanh, phát hiện hai người vẫn đang ở trong vùng hoang sơn dã lĩnh.
Theo dự đoán ban đầu của hắn, tay bắn tỉa đeo mặt nạ phải dẫn hắn tới đại bản doanh của đội du kích, hoặc chí ít cũng tìm được đồng đội khác. Hiện tại vết thương của người này nghiêm trọng như vậy, nếu không nhanh chóng cứu chữa thì tính mạng sẽ gặp nguy hiểm.
Nhưng nhìn bộ dạng của hắn, e là không cầm cự được đến lúc đó, nếu hắn chết giữa đường thì dù Trương Hằng cuối cùng tìm được căn cứ địa của đội du kích, thì cũng chỉ có ăn đạn.
Lúc này, Trương Hằng chẳng màng đến nguy hiểm, vội nhặt củi nhóm một đống lửa, để tay bắn tỉa đeo mặt nạ có thể giữ ấm cơ thể, rồi đun chút nước tuyết đưa đến trước mặt. Người này do dự một lát, cuối cùng vẫn cởi mặt nạ vải trắng ra.
Nhưng khi nàng gỡ tấm che mặt xuống, Trương Hằng ngẩn người. Không ngờ rằng tay bắn tỉa có thương pháp tinh xảo, lại không sợ chết này lại là một cô gái tóc vàng, hơn nữa trông còn khá trẻ. Nhớ lại trước đó nàng không ngừng bóp cò trên chiến trường, lạnh lùng tước đoạt sinh mạng, Trương Hằng thật khó liên tưởng hình ảnh đó với khuôn mặt còn có vẻ hơi ngây ngô trước mặt.
Anh chợt nhớ lại mùa đông chiến tranh, Phần Lan dùng 3 triệu dân đối đầu với Liên Xô hùng mạnh. Tỉ lệ động viên chiến tranh của cả nước còn cao hơn cả Nhật Bản và Đức sau này, để đuổi kẻ xâm lược ra khỏi đất nước, người dân đã làm tất cả những gì có thể, bắn cạn kiệt viên đạn cuối cùng trong nòng súng.
Đây là một đám người thật sự dũng cảm.
Trương Hằng nhìn cô gái uống vài ngụm nước nóng, sau đó anh nướng hai cây xúc xích trên đống lửa, nhưng lại thấy cô lắc đầu.
Trong chốc lát, cả hai đều không biết nói gì.
Trương Hằng giờ hơi rối, vết thương của cô gái hiển nhiên khó mà di chuyển tiếp. Thực tế khác với phim ảnh, trong phim thì nhân vật chính trúng đạn có thể tự mình gắp đạn ra khỏi cơ thể, nhưng trong thực tế chiến trường, không ai tự làm thế.
Lây nhiễm là một lẽ, mặt khác, việc đào vết thương khiến chảy máu nhiều cũng rất nguy hiểm, nhất là khi cân nhắc cô đã mất máu khá nhiều trên đường, tình hình không thể lạc quan.
Trương Hằng buộc phải cân nhắc lại tình cảnh của mình, liệu nên mạo hiểm ở lại đây chăm sóc cô hay là tiếp tục đi một mình.
Chủ yếu là hai người không thông ngôn ngữ, chỉ có thể dùng cử chỉ để giao tiếp đơn giản. Trương Hằng không rõ bây giờ còn cách căn cứ địa đội du kích bao xa, thậm chí không biết hai người có đang đi đúng hướng không.
Anh nhìn sang cô gái, sắc mặt của cô lại rất bình tĩnh. Chỉ là Trương Hằng không rõ là cô có cách nào vượt qua nguy hiểm trước mắt, hay là đã xem nhẹ sống chết.
Trương Hằng mong là vế trước, nhưng có vẻ khả năng vế sau cao hơn....
Màn đêm nhanh chóng buông xuống, Trương Hằng cuối cùng vẫn không chọn rời đi. Sau khi ăn tối, anh lại nhặt thêm cành cây khô bỏ vào đống lửa để giữ ấm. Anh trút hết đồ trong ba lô ra một nửa, lót xuống dưới cổ cho cô gái làm gối đầu, sau khi xong hết mới bắt đầu mày mò khẩu súng trường, thử lắp đạn, lên đạn và ngắm bắn.
Anh vốn không thích giết chóc, nhưng khi ở trong chiến tranh thì không thể không học cách bảo vệ bản thân. Dù biết rằng nếu thật sự chạm mặt quân Liên Xô thì với trình độ bắn súng gà mờ này của mình, e là không ăn thua gì, nhưng đó không phải lý do để từ bỏ cố gắng.
Cô gái kia lẳng lặng nhìn anh, đôi khi Trương Hằng cảm thấy nàng không giống người mà giống khúc gỗ hơn, bởi chỉ có gỗ mới có thể luôn giữ vững tỉnh táo, dù trải qua chuyện gì cũng không mảy may dao động cảm xúc.
Dưới bóng đêm, chỉ có đống lửa vẫn đang nhảy nhót.
Trương Hằng loay hoay với khẩu súng một hồi, quay đầu lại thì thấy sắc mặt cô gái có chút không ổn. Da nàng tái nhợt, môi gần như không có chút máu, trên trán thì đầy mồ hôi, người lại hơi run rẩy.
Trương Hằng sờ vào tứ chi nàng thì thấy thân nhiệt của cô rất thấp. Mất máu đã mang đi nhiều nhiệt lượng trong cơ thể nàng, nhất là sắc tố máu trong hồng cầu, vốn có nhiệm vụ mang năng lượng và oxy cung cấp cho cơ thể, hiện tại số lượng hồng cầu giảm xuống, việc cung cấp dưỡng chất cho cơ thể không đủ khiến nhiệt độ cơ thể cũng hạ thấp. Cơ thể không cách nào tạo nhiệt thì quần áo dày cũng vô dụng.
Nếu ở bệnh viện thì có thể truyền máu, nhưng đây là chốn hoang sơn dã lĩnh, có thể làm được gì cũng không nhiều.
Trương Hằng không còn lựa chọn nào khác, chỉ có thể cởi quần áo của mình ra, dùng làm nguồn nhiệt cho cơ thể, cố gắng để hai cơ thể dính vào nhau, rồi phủ thêm áo khoác bên ngoài để giữ ấm.
Cô gái kia có chút phức tạp, nhưng trong thời điểm tính mạng nguy cấp này, nàng không hề phản kháng.
Trương Hằng không có cảm xúc gì ngoài mong muốn cứu người. Hai người đều đã lâu không tắm rửa, mồ hôi và mùi máu tanh trên người đủ để xua tan mọi ham muốn trong lòng, huống hồ trước ngực cô gái vẫn còn quấn băng vải.
Khoảng cách giữa hai người bây giờ còn thân mật hơn cả những đôi tình nhân đang đắm say, nhưng cả hai lại không biết tên của nhau. Muốn hỏi cũng không sao mở miệng, thế là cả hai đều im lặng tiếp....
Cách Trương Hằng nghĩ ra là giúp cô gái duy trì thân nhiệt, nhưng anh lại không cách nào giúp nàng bù đắp lượng máu đã mất.
Theo thời gian trôi qua, tình hình cô gái ngày càng tệ hơn, hơi thở trở nên gấp gáp, mạch đập cũng nhanh hơn.
Trương Hằng có dự cảm rằng nàng có thể không qua khỏi đêm nay. Oái oăm thay, ngay lúc này, anh lại nghe thấy tiếng động. Trước khi đêm tối ập đến, Trương Hằng đã dùng cách của Bear, rải cành cây khô xung quanh lên tuyết để làm bẫy cảnh giới. Vừa rồi là tiếng cành cây khô bị người giẫm gãy.
Nghe thấy âm thanh này, Trương Hằng giật mình tỉnh giấc, bật dậy chụp lấy khẩu súng trường. Nhưng anh không ngờ có người đã mò đến gần mình, ngay bên cạnh đống lửa, một du kích Phần Lan đang ngồi nửa người trên mặt đất, lạnh lùng chĩa súng tiểu liên vào anh.
Bạn cần đăng nhập để bình luận