Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 162: Mồi nhử chiến thuật

Chương 162: Chiến thuật mồi nhử.
Leah mơ hồ nhớ lần cuối mình trượt tuyết hình như là chuyện tám năm trước. Khi đó nàng còn học cấp hai, cả nhà cùng đi khu trượt tuyết, kết quả cuối cùng nàng suýt rơi vào nhà vệ sinh, mà lúc đó trời đã gần tối, ngay cả nhân viên công tác cũng đã tan làm, xung quanh hầu như không thấy bóng người nào, cho nên đó không phải là một ký ức vui vẻ gì.
Nhưng khi Adele nói muốn trượt tuyết, Leah vẫn ngay lập tức đồng ý. Không còn cách nào, người ta luôn rất khó từ chối một cô gái đáng yêu khi nàng vừa tắm xong, tr·ê·n người còn đọng lại giọt nước, cho nên Leah hiện giờ mới cùng Adele đứng chung ở sảnh lớn khu trượt tuyết.
Hai người đã thay đồ trượt tuyết, mang bao tay và kính râm, ôm ván trượt và gậy trượt đi thuê, còn đội mũ bảo hiểm cho đối phương. Có điều hai người không chú ý rằng sau lưng cách đó không xa có hai đội nhỏ đang ngụy trang thành người qua đường, tổng cộng mười hai người, đang lặng lẽ lẫn trong đám đông giám thị họ.
"Trước mắt không có phát hiện gì dị thường." Một người cúi đầu, báo cáo tình hình lên trên.
Lúc này, Vincent đang cùng đội thứ ba ngụy trang thành đoàn làm phim phóng sự, ngồi ở điểm quan sát trên sườn núi, bắc ống nhòm bội số lớn, trong đó một nhân viên kỹ thuật nữ thì đang nghe lén điện thoại của Leah.
Vincent nghe vậy không nói gì thêm, chỉ dặn dò lại: "Giám sát chặt chẽ người, khoảng cách với mục tiêu không được quá 30 mét."
Phụ tá bên cạnh hắn là một thanh niên đang nhai kẹo cao su, nghe vậy coi thường nói: "Có cần căng thẳng vậy không? Chúng ta đã loại trừ thông tin của các gia đình khách sạn gần núi rồi, không phát hiện người nào đáng ngờ cả, hơn nữa Leah luôn ở trong tầm mắt của chúng ta, không ai liên lạc với nàng. Lần này nàng tới trượt tuyết hoàn toàn là ý muốn cá nhân của nàng, với cô bạn gái nhỏ gì đó, hình như tên là... Adele, phải thừa nhận, dáng người của nàng rất tuyệt. À mà tối hôm qua quay phim xong có thể cho ta một bản copy không? Ta còn muốn xem lại." Thanh niên kích động xoa tay nói.
Vincent nhìn thanh niên, "Cẩn thận không bao giờ thừa, đây là lý do lớn nhất giúp ta trải qua bao trận chiến mà vẫn sống sót. Chúng ta đã lật tung cả thành phố mà vẫn không tìm ra hai gã ở quán rượu đêm đó, chúng như biến mất hoàn toàn vậy. Hoặc là bọn chúng từ bỏ, hoặc là đang ấp ủ hành động nguy hiểm hơn... Trước nay trọng điểm của chúng ta luôn là khu nội thành, nhất là những nơi Leah hay lui tới, còn nơi này, nơi này là chỗ chúng ta ít chú ý đến nhất. Tuy có hai ngày chuẩn bị nhưng vì nhân lực có hạn, còn phải trông chừng Leah bên kia nữa, nên thực tế chúng ta không thể chuẩn bị nhiều."
"Anh nghĩ chúng muốn bắt cóc Leah ở đây?"
"Đây là cơ hội tốt nhất của bọn chúng."
"Vậy sao chúng ta còn để Leah tới đây, tùy tiện tìm lý do gì đó giữ nàng ở nội thành không tốt hơn sao? Ví dụ tạo tai nạn xe cộ gì đó, chẳng phải bớt nguy hiểm hơn sao?" Thanh niên bắt đầu nói.
"Ngươi biết con muỗi không? Những con vật đáng ghét ấy, tuy không gây hại gì lớn cho ngươi, nhưng cứ vo ve bên tai không ngừng, cực kỳ khó chịu. Nên cách tốt nhất là tìm cơ hội thích hợp vả một phát chết tươi. Đây là cơ hội của chúng, nhưng cũng là của chúng ta."
Vincent phất tay, một chiếc camera được đưa đến trước mặt hắn. "Ngươi nói nhiều như vậy nhưng ta vẫn xếp ngươi vào đội của ta, biết vì sao không?"
"Hả?"
"Thử xem sao."
Thanh niên ngơ ngác dán mắt vào ống kính, lát sau kinh ngạc nhướn mày, "Ồ, ống nhòm quân sự à?"
"Ngươi thích nhất súng ngắm TAC50, camera chỉ là ngụy trang để tránh làm khách du lịch hoảng sợ. Ta nhớ tầm bắn xa nhất của ngươi là 3000 mét thì phải."
"Chính xác là 3659 mét." Thanh niên nhếch miệng, lộ hai hàm răng trắng, "Đáng tiếc kỷ lục này không công bố được, nếu không ta đã là tay bắn tỉa số một."
"Hi vọng thực lực của ngươi được một nửa cái mồm khoác lác của ngươi." Vincent thản nhiên nói, "Tóm lại, nhiệm vụ của ngươi lần này rất đơn giản, một khi hai người trong đoạn phim quay ở quán bar đêm đó xuất hiện, trực tiếp xử lý chúng."
"Wow, kế hoạch đơn giản trực tiếp, ta thích."
...
Leah và Adele cuối cùng cũng chỉnh trang xong đồ đạc, đi tới chỗ xếp hàng lên cáp treo. Từ đây có thể đi thẳng tới giữa sườn núi hoặc đỉnh núi. Giữa sườn núi là đường trượt tuyết sơ cấp và trung cấp, còn đỉnh núi là đường trượt cao cấp và địa hình đặc biệt. Người tới trượt chơi như Leah và Adele khỏi nghĩ, chắc chắn là đi đường trượt sơ cấp hoặc trung cấp.
Hai người được nhân viên khu trượt tuyết hướng dẫn lên cabin cáp treo, Adele lên trước, Leah sau, lúc ở trong cabin, nhân viên còn đỡ Leah một tay. Chính lúc này Leah đã nhận ra một chút dị thường, vì nhân viên mang khuyên tai kia đã nhân lúc đỡ nàng mà nhét một tờ giấy nhỏ vào tay nàng, đồng thời còn nói thầm gì đó bên tai nàng. Khi Leah quay đầu nhìn hắn, người đó đã nháy mắt với nàng.
Nhân viên kỹ thuật nghe lén điện thoại của Leah liền vội tháo tai nghe, nói với Vincent: "Tình huống đột phát, có người che giấu tín hiệu điện thoại!"
Cùng lúc đó, người phụ trách rà soát người khả nghi bằng ống nhòm bội số lớn cũng lên tiếng: "Tìm thấy thằng nhảy cầu!"
Thanh niên giả chết trên ghế nghe vậy liền nhảy lên, vứt hết túi nước trong tay, hưng phấn nói: "Tới rồi, tới rồi, cuối cùng cũng đến lượt ta sao?"
Vừa nói gã vừa chạy đến chiếc camera TAC50 đã được ngụy trang, khi gã nắm lấy cò súng thì khí chất toàn thân cũng thay đổi, không còn vẻ bơ phờ lười nhác chưa no bụng, mà biến thành một cỗ máy giết người đáng sợ. Nhưng rất nhanh gã lại nhíu mày: "Còn ranh ma ghê, toàn luồn vào chỗ đông người."
"Có cần chặn đường mục tiêu không?" Bên trong tần số liên lạc có người hỏi.
Vincent nghĩ nghĩ, "Điều một đội đi, số còn lại tiếp tục theo Leah, phải thường xuyên đảm bảo có ít nhất hai cặp mắt đang trông chừng nàng."
"Đây là chiến thuật mồi nhử à?" Thanh niên lại ném miếng kẹo cao su vào miệng, "Nếu vậy, vậy nuốt miếng mồi nhử này trước đi."
Gã nhân viên khuyên tai sau khi dùng thiết bị che giấu tín hiệu của điện thoại tiểu nam hài thì biết mình đã lộ diện. Gã chạy một đoạn và cũng thấy con cá mắc câu. Kế hoạch diễn tiến đến đây tương đối thuận lợi, tiếp theo chỉ cần lượn mấy vòng mang đám người này đi rồi vứt bọn chúng đi là hoàn thành nhiệm vụ.
Tính đến khoảng cách đôi bên hiện tại, chuyện này không khó chút nào, nhưng không biết tại sao trong lòng gã luôn có cảm giác bất an.
Bạn cần đăng nhập để bình luận