Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 131: Các ngươi không có lựa chọn

"Chương 131: Các ngươi không có lựa chọn "Waldo, chúng ta bị lộ rồi, người của sòng bạc để mắt tới chúng ta rồi! Bọn họ còn phái người đến bắt chúng ta, lái xe, tên kia trông rất hung dữ, xem là biết không phải người tốt lành gì, bọn họ có khi sẽ còn giết chúng ta..." Vì quá khẩn trương, áo ca rô tay run rẩy bấm sai hai số, sau khi gọi được liền lập tức mở miệng nói.
"Bình tĩnh một chút, nhóc con," người tên Waldo đầu dây bên kia nói, "Chúng ta chỉ là kiếm chút tiền nhỏ từ sòng bạc, không có sòng bạc nào lại giết người vì vài vạn Euro cả."
"Đó là vì anh không thấy những tên kia, tên cầm đầu như một tên biến thái ngược đãi, giết người hàng loạt cuồng loạn, hắn còn một đám thuộc hạ như đồ hủy diệt! Bọn họ muốn bắt chúng ta lên xe! ! ! Trời biết ở trê·n kia sẽ phát sinh cái gì, tôi xem mấy phim tương tự rồi, họ sẽ tra tấn, trói, điện giật chúng ta, tra tấn tàn nhẫn, cho đến khi chúng ta nói ra hết tất cả những gì mình biết, ngay cả việc hồi tiểu học tôi thích bạn nữ nào cũng không tha."
"Này... Philip, nghe tôi nói, cậu cần tỉnh táo lại một chút, đó là cách làm việc của sòng bạc, bọn họ sẽ làm ầm lên để tìm cách đánh thủng hàng phòng ngự tâm lý của cậu, ép cậu mắc sai lầm, nhưng như tôi đã nói, không phải vạn bất đắc dĩ thì họ cũng không muốn gây thêm rắc rối, mà này, họ đã tìm được các cậu rồi, vậy làm sao các cậu trốn được?"
"Nói thật tôi cũng không rõ lắm, có một tên ăn mặc như lục tiễn hiệp, chỉ là không có cung tên thôi, đột nhiên từ trên trời nhảy xuống, như đang đóng phim, chỉ một phút là giải quyết xong đám tay chân sòng bạc, Chu Stina và tôi thừa lúc bọn họ đánh nhau mà trốn thoát." Philip do dự một chút, "Chúng ta vừa gặp một siêu anh hùng à, như kiểu Batman và Lục tiễn hiệp?"
"Tôi không biết, nhưng cậu nói đúng, chúng ta thực sự phải đi, các cậu giờ đang ở đâu? Mau về khách sạn thu dọn, nửa tiếng nữa chúng ta đi." Waldo dừng một chút, nhưng lần này đầu dây bên kia không ai trả lời, "Philip, Philip, cậu còn nghe máy không?"
Philip giấu điện thoại di động ra sau, nhìn người bịt mặt đang đi về phía mình, không cảm thấy nhẹ nhõm hơn chút nào so với khi đối mặt tên đầu trọc, phải biết người trước mắt trước đó đã đánh ngã một hơi bốn tên hung hãn, mà lại bây giờ là hắn xuất hiện trước mặt chứ không phải chiếc xe đen, chuyện này chứng tỏ bao gồm cả tên đầu trọc người sòng bạc cũng đã bị hắn giải quyết rồi.
Chu Stina liều lĩnh hỏi, "Ngươi, ngươi muốn cái gì, chúng ta có được chút tiền từ sòng bạc thôi mà?"
Trương Hằng nghe vậy đứng trước mặt Chu Stina, cô chẳng những không tỏ ra sợ hãi ngược lại ưỡn ngực lên, dáng vẻ cô vốn rất đẹp, dù chỉ làm ở quán rượu nhỏ nhưng Chu Stina không cho là mình thua kém đồng nghiệp thành phố, thứ cô thiếu chỉ là một cơ hội, đó cũng là lý do vì sao cô muốn kiếm tiền.
Vì chỉ có đủ tiền cô mới có thể rời khỏi thị trấn u ám kia, đi tới sân khấu lớn hơn, vì thế nếu được, cô muốn bảo toàn số tiền kia, dù có phải hy sinh thứ gì đó cô cũng không quan tâm.
Nhưng điều làm cô bất ngờ chính là người bịt mặt không nhìn chiếc túi nhỏ đựng tiền, cũng không nhìn bộ ngực đầy đặn đáng tự hào của cô, ngược lại chọn lấy chai rượu vang trong tay cô.
Trương Hằng đập thẳng chai rượu xuống đất, rượu đỏ văng tung tóe khắp nơi, tỏa ra mùi rượu nồng nặc, làm Chu Stina có chút đau lòng, một chai rượu vang như vậy dù không uống mà bán lại cũng được hai ba trăm Euro, vậy mà lại bị người khác thô bạo đập nát thật đáng tiếc, nhưng người bịt mặt trước mắt lại có vẻ không nghĩ thế.
Trương Hằng ngồi xuống, từ đống mảnh thủy tinh vụn vặt tìm được thứ mình muốn, đó là một máy định vị mini, đã qua xử lý chống nước, dán bên trong chai, bị lớp giấy nhãn che khuất, trừ khi đập nát chai rượu, bình thường rất khó phát hiện.
Trương Hằng sau đó ném máy định vị cùng điện thoại theo dõi định vị của tên đầu trọc vào thùng rác.
Philip cũng nhận thấy, mọi hành động của Trương Hằng đều là giúp mình, định nói gì đó thì bị Trương Hằng ngăn lại, đồng thời hỏi.
"Các người ở đâu?"
"À... chúng tôi ở khách sạn cảng, nhưng đang định rời đi, về thu dọn đồ đạc xong sẽ đi." Philip nói, giọng Trương Hằng nghe hơi kỳ quái, nhưng nghĩ tới thân phận á duệ của đối phương thì không để ý lắm.
"Rất tốt, dẫn đường đi." Trương Hằng nói.
"Ha... Anh muốn đi cùng chúng tôi à, nhưng làm sao tôi biết anh có mục đích gì khác không, đừng hiểu lầm, ý tôi là cảm ơn anh vì đã cứu chúng tôi, nhưng điều đó không có nghĩa là chúng tôi có thể tin anh ngay, đúng không? Tôi xem nhiều phim rồi, không phải nhắm vào anh, nhưng có những kẻ xấu xa hay giả bộ thân mật tiếp cận nhân vật chính, nhưng sự thật cho thấy sau lưng bọn họ ẩn giấu một bí mật lớn hơn."
"Các ngươi không có lựa chọn." Trương Hằng nói.
"OK, tôi hiểu rồi."
Trương Hằng giúp Philip nhanh chóng nhận rõ thực tế, thế là sau đó hắn ngoan ngoãn đi trước dẫn đường, mang Trương Hằng hướng nơi ở.
Khách sạn của bọn họ ở không xa sòng bạc, tất nhiên khi cân nhắc đến diện tích quốc thổ Monaco, coi như chỗ xa thực tế cũng không xa là bao.
Ba người đi bộ, rất nhanh đã đến khách sạn.
"Ừm... Anh phải tháo đồ trên mặt ra, không thì người trong sảnh sẽ nghi ngờ." Philip tốt bụng nhắc nhở.
Trương Hằng không nói gì, hắn hỏi số phòng của Philip, rồi để hai người kia vào thang máy trước.
Mặc dù Chu Stina cứ nháy mắt với Philip, nhưng hắn vẫn thật thà đọc số phòng.
Khi về phòng, Waldo đã thu dọn xong đồ đạc, thấy Philip cũng thở phào, "Các cậu về được là may rồi, vừa rồi điện thoại đột ngột bị ngắt, tôi đã định báo cảnh sát rồi, lúc này không còn tàu đi Nice nữa, nhưng chúng ta có thể lái xe, tôi vừa thuê một chiếc rồi."
"Waldo." Philip ngắt lời bạn mình, gãi đầu, "Cái đó... có thể chúng ta sẽ có thêm một hành khách nữa."
"Thêm một hành khách nữa là ý gì... đợi chút, chẳng lẽ cậu tán được em nào ở sòng bạc, hay là vẫn là ở gần Giustiz, chuyện này sao có thể? Khi nào cậu lại hấp dẫn được phụ nữ, cô ta thế nào, bao nhiêu tuổi?"
"Waldo, là một người đàn ông, và... trời ạ, anh ta đang đứng ngay sau lưng anh đấy! ! !" Philip trợn tròn mắt.
✨ Truyện convert bởi ܨღ๖ۣۜHuyền✫๖ۣۜLinhღ⻎ tại truye ncv."
Bạn cần đăng nhập để bình luận