Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 175: Biết ta thích nhất ngươi cái nào 1 điểm sao?

Chương 175: Ngươi biết ta thích nhất ở ngươi điểm nào không?
Trận tỷ thí giữa Trương Hằng và Tirith Philos không thể nghi ngờ là màn trình diễn đặc sắc nhất ngày hôm nay. Hai người đều là những dũng sĩ giác đấu đỉnh cao, quá trình chiến đấu căng thẳng kích thích, lại đầy biến động bất ngờ, hoàn toàn thỏa mãn mong muốn của khán giả khi được thưởng thức một trận chiến kinh thiên động địa đầy mãnh liệt, và cuối cùng Trương Hằng bằng vào nửa chiêu lợi thế hiểm hóc lật ngược tình thế, giành chiến thắng, cũng khiến cả đấu trường vỡ òa trong vui sướng. Mặc dù màn biểu diễn vẫn chưa hoàn toàn kết thúc, nhưng trong mắt khán giả, chức vô địch lần này đã không còn chút nghi ngờ. Ngay cả Tirith Philos, người luôn "giấu nghề", cũng không thể hạ được Trương Hằng, chẳng lẽ lại phải trông chờ vào Satonolos và những người đang uể oải rối bời kia đột nhiên bộc phát sao? Và kết quả cuối cùng đúng như những gì họ dự liệu. Sau khi giải quyết được "kình địch" khó nhằn duy nhất, Trương Hằng chiến đấu càng trở nên trôi chảy, lần lượt đánh bại đối thủ, cuối cùng dễ dàng giành chức vô địch của màn giác đấu này.
Khi trọng tài tuyên bố Trương Hằng là người chiến thắng cuối cùng, tất cả mọi người, kể cả hoàng đế trẻ, đều đứng dậy khỏi chỗ ngồi, hô vang và chúc mừng nhà vô địch. Một trận mưa hoa hồng rơi xuống từ trên trời, sau đó trọng tài mang cành cọ tượng trưng cho chiến thắng và vòng nguyệt quế đến trước mặt Trương Hằng. Trương Hằng trước sự chứng kiến của hơn chín vạn khán giả đã đội lên vòng nguyệt quế, sau đó lại giơ cao cành cọ trong tay, đi một vòng quanh sân đấu.
"Chúc mừng ngươi, lần này kiếm được không ít tiền đấy, khiến cho ta có chút ghen tị." Pompey Janus dò hỏi Lucilla bên cạnh, người sau vì đã đặt cược sớm nhất, lúc đó tỷ lệ cược của Trương Hằng vẫn còn khá cao, tính như vậy Lucilla cũng kiếm được gấp đôi thu nhập, trước sau chỉ dùng chưa đầy ba ngày.
"Vậy nên đôi khi người ta vẫn phải chấp nhận chút rủi ro." Lucilla nở nụ cười tươi tắn.
Pompey Janus nghe vậy cũng mỉm cười gật đầu nói, "Nàng nói đúng."
"Ngươi có biết ta thích nhất ở ngươi điểm nào không?"
"Ừm?"
"Cho dù ngươi không đồng ý với quan điểm của một người, nhưng chỉ cần điều đó không ảnh hưởng đến lợi ích của ngươi, ngươi cũng sẽ không phản bác đối phương, ngược lại còn thuận theo thể hiện sự đồng tình, nhưng trong lòng, tám phần lại cảm thấy đối phương là một tên ngốc."
"Điều gì đã khiến người vợ xinh đẹp của ta hiểu lầm ta như vậy?" Pompey Janus cười khổ nói, "Ta thực sự vô cùng ngưỡng mộ nàng, ánh mắt của nàng rất độc đáo, lại tràn đầy quyết đoán, sự quyết đoán này thậm chí còn vượt trội so với những người đàn ông xung quanh, nàng đã kiếm được một khoản thu nhập mà ngay cả ta cũng phải đỏ mắt ghen tị, làm sao có thể..."
Pompey Janus nói được một nửa thì bị Lucilla ấn môi, sau đó Lucilla không hề báo trước, hôn một cái lên môi hắn. Khác với những người phụ nữ mà Pompey Janus đã từng gặp, nụ hôn của Lucilla mang tính công kích, tựa như con người nàng, mạnh bạo buông thả, không hề che giấu chút nào mị lực của mình. Hai người cứ như vậy không để ý đến những người xung quanh trên khán đài mà ôm hôn nhau, nhưng trong khi đó Lucilla vẫn nhìn chằm chằm vào Trương Hằng trên sân đấu, đồng thời khóe miệng nhếch lên một nụ cười thích thú, giống như một cô bé đột nhiên phát hiện ra một món đồ chơi mới...
...Đợi đến khi tiếng hoan hô dịu bớt một chút, hoàng đế trẻ cũng hắng giọng một cái.
"Dũng sĩ giác đấu quả cảm, hãy tiến lên đây, để ta nhìn thật kỹ dáng vẻ của ngươi." Commodus nói.
"Tuân lệnh, bệ hạ." Trương Hằng thể hiện giống như trận huấn luyện một đối một đêm qua chưa từng xảy ra, tiến đến dưới khán đài của hoàng đế trẻ.
Commodus giờ càng nhìn Trương Hằng càng cảm thấy vừa mắt, người phương Đông này không chỉ có thực lực mạnh mẽ mà lại còn cực kỳ thông minh, luôn lĩnh hội chính xác ý của hắn, mà bây giờ bên cạnh hắn đang rất cần một người như vậy. Thực ra thì Commodus hiện tại đang thiếu bất cứ loại người nào, dù cha của hắn đã để lại một nhóm lão thần phụ chính cho hắn, nhưng những lão nhân này xét cho cùng vẫn không có ai là người của chính hắn dùng quen tay, mà Commodus có thể cảm nhận được, thái độ của bọn họ tuy rất cung kính với hắn, nhưng trong lòng lại không thực sự tán thành năng lực chấp chính của hắn.
Trên thực tế những lão già đó về cơ bản chỉ đang tuân theo các truyền thống và quy tắc từ thời Aurelius, nói bọn họ đang bảo vệ Commodus thì thà nói bọn họ đang đảm bảo những di mệnh của Aurelius có thể thuận lợi thi hành, vì vậy thậm chí còn thường xuyên chỉ tay năm ngón với hoàng đế trẻ.
Trước đó quyết định đình chiến với các bộ lạc Germanic của Commodus đã từng gặp phải sự phản đối quyết liệt từ quân đội cấp cao, họ cảm thấy chuyện này làm nhục danh dự của đế quốc, rõ ràng chỉ cần thêm mấy năm nữa là có thể đánh tan các bộ lạc Germanic kia, tại sao phải nghị hòa, hơn nữa còn phải trả tiền cho những bộ lạc man rợ đó.
Nhưng Commodus lại cảm thấy mấy năm nay đế quốc đã dụng binh quá nhiều, từ khi hắn sinh ra đã thấy cha mình chinh chiến khắp nơi, nhưng sau mỗi trận đánh xong lại có những trận đánh khác tiếp theo, những kẻ man rợ kia giống như cỏ dại ngoài đồng, cắt xong lại có đám khác mọc lên, vô cùng vô tận.
Vì vậy, việc đánh bại những người Germanic kia thì thế nào, họ sẽ chuyển đến nơi khác nghỉ ngơi lấy lại sức rồi lại quay lại, không bằng bây giờ hãy kết thúc cuộc chiến này, ngoài ra Commodus còn cảm thấy đánh nhau lâu như vậy, quân đội có kiếm lời không ít nhưng cảm xúc chán ghét chiến tranh trong dân gian cũng đang dần nóng lên, cách làm của hắn là thuận theo ý dân.
Nhưng quân đội lúc này lại đem di mệnh của Aurelius ra dọa hắn. Nếu Aurelius còn tại thế thì Commodus có thể nhẫn nhịn, nhưng vấn đề là bây giờ hắn đã lên ngôi, nếm được sự ngọt ngào mà quyền lực mang lại, kết quả lại phát hiện ra chính lệnh của mình rất khó ban ra, vậy thì cái ghế hoàng đế này ngồi có ý nghĩa gì?
Vì vậy, việc thành lập một tổ chức mà các thành viên trong đó đều nguyện ý nghe lệnh và trung thành với hắn là việc khẩn cấp trước mắt của hắn.
Mà trước mắt có một nhân tài không tệ.
"Hỡi những thần dân của ta, hãy nói cho ta biết, ta nên ban thưởng cho màn trình diễn đặc sắc của hắn như thế nào đây?" Commodus chỉ vào Trương Hằng trên sân đấu nói.
Lúc đầu có người nói tiền thưởng, cũng có người nói nữ nhân, mọi người nhao nhao ồn ào một mảnh, nhưng cuối cùng âm thanh của bọn họ đã được thống nhất thành một từ, cũng là từ khiến cho Marcus nghe xong biến sắc mặt.
"Tự do!!!"
Đây là điều mà các nô lệ dũng sĩ giác đấu tha thiết mong muốn nhất, vì không có tự do mà bọn họ có được tất cả đều chỉ là Kính Hoa Thủy Nguyệt, nhưng theo quy tắc thông thường, các dũng sĩ giác đấu chỉ có thể được yêu cầu ban cho thân phận tự do sau khi phục vụ cho đấu trường một khoảng thời gian tương đối dài và trải qua mấy chục trận chém giết đặc sắc.
Nhưng có lẽ vì màn biểu diễn trước đó của Trương Hằng quá kinh diễm, dẫn đến phần lớn khán giả trên khán đài đều yêu cầu cho hắn tự do, tất nhiên nguyên nhân quan trọng nhất trong đó là dù sao Trương Hằng cũng không phải tài sản của bọn họ, qua miệng nghiện thì cũng rất thoải mái, nhưng vấn đề là Marcus coi như thảm rồi.
Mặc dù Trương Hằng đại diện cho đấu trường Victor đoạt chức vô địch và nhất cử chiếm được trái tim của người dân toàn thành La Mã, nhưng vấn đề là Marcus còn chưa kịp biến những vinh dự và sự chú ý này thành hiện thực thì con gà đẻ trứng vàng của mình đã sắp chạy mất rồi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận