Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 172: Truyền kỳ

Chương 172: Truyền kỳ
Habitus cuối cùng vẫn là không tránh được một kiếm xoay tròn bổ xuống của Bach, ba ngón tay còn lại cuối cùng cũng không thể giữ được tấm chắn trong tay, để nó tuột tay bay đi.
Nhưng điều khiến Habitus vừa kinh vừa sợ là Bach không hề có ý dừng tay, ngược lại còn tiến thêm một bước, chém về phía đầu của hắn, Habitus bất đắc dĩ, chỉ có thể tạm thời từ bỏ ý định vứt vũ khí đầu hàng, dùng tay trái cầm đoản kiếm đỡ một chiêu, đồng thời hơi kéo giãn khoảng cách.
Ngay lúc hắn cho rằng mình rốt cuộc đã giành được thời cơ đầu hàng, thì một động tác vô sỉ của người Germanic tiếp theo lại khiến hắn hoàn toàn ngây người.
Chỉ thấy Bach ném cả chiếc thuẫn tròn nhỏ của mình sang một bên, chỉ cầm thanh kiếm xông lên một cách phấn chấn.
Habitus cả da đầu run lên, vì lo lắng sau khi đầu hàng sẽ bị khán giả yêu cầu xử tử, hắn cũng không thể không tiếp tục ứng chiến, đồng thời hạ giọng nói với Bach, "Ngươi xong chưa, ta đã thua rồi, ngươi có thể dẫm lên ta để thượng vị, tất cả thanh danh trước đó ta tích góp được đều cho ngươi hết."
"Còn chưa đủ." Bach nói.
"Chết tiệt, ngươi còn muốn dựa vào ta để đạt được gì, ngươi muốn ta trả tiền cho ngươi sao? Ta làm dũng sĩ giác đấu nhiều năm như vậy vẫn tích góp được chút tiền, ta có thể trả tiền cho ngươi, để ngươi cho ta đầu hàng."
"Không không, ta không hứng thú với tiền bạc gì cả, ta chỉ đơn thuần muốn mạng của ngươi mà thôi." Người Germanic thành thật nói.
"Ngươi là có bệnh à?!" Habitus cuối cùng không nhịn được chửi ầm lên, "Đừng quên chúng ta đang ở trong một sân thi đấu giác đấu, ngươi giết ta thì Marcus sẽ giải thích thế nào?"
"Tại sao ta phải quan tâm một gã ngốc nghếch trung niên người La Mã nghĩ gì?" Bach kỳ quái nói.
Habitus hết cách, chỉ có thể lại hạ thấp giọng, "Nghe này, chuyện ngày hôm qua chúng ta nhắm vào không phải ngươi, ngươi cũng nên biết, ta chỉ là muốn khống chế ngươi, không cho ngươi nhúng tay vào chuyện này, còn lần đầu tiên gặp mặt trước đó cũng là muốn dằn mặt ngươi một chút, để dễ quản giáo ngươi, cho nên ngươi thấy giữa chúng ta kỳ thật không có thù hận gì không giải được."
"Có lý." Người Germanic gật đầu.
Habitus vừa muốn vui mừng, kết quả một khắc sau trên cổ hắn liền thấy lạnh toát, kiếm của Bach vừa nhanh vừa độc, mà cái gật đầu vừa nãy của hắn cũng làm Habitus mất cảnh giác ở một mức độ nào đó, cho nên nhát kiếm bất ngờ sau đó trực tiếp cứa vào cổ Habitus.
Người kia quỳ trên mặt đất, tay ôm lấy cổ không ngừng trào máu, trong mắt tràn đầy hoảng sợ cùng không hiểu.
"Có cái gì nhiều có không chứ, ta chỉ là đơn thuần khó chịu cái loại người như ngươi thôi." Người Germanic nhếch miệng nói, "Nhất là cân nhắc đến việc chúng ta lại còn là người cùng một trường đấu sĩ, ta càng không muốn nhìn thấy ngươi về sau cứ lượn lờ trước mặt ta đâu."
"... ..."
Habitus dường như còn muốn nói gì đó, nhưng bây giờ hắn đã hoàn toàn không thể nói được.
Cùng lúc Bach và Habitus kịch chiến, Trương Hằng cũng đã giải quyết xong ba đối thủ. Biểu hiện của hắn lại không khác với mong đợi của khán giả là bao, vẫn như cũ đánh đâu thắng đó, mỗi cuộc chiến đấu đều gọn gàng, mặc kệ đối thủ là ai cũng không thể chống nổi quá mười chiêu trong tay hắn.
Trên thực tế, phần lớn thời gian Trương Hằng đều chỉ là đang đợi đối thủ tiếp theo xuất hiện, nhưng khi nhìn thấy đối thủ thứ tư của hắn, trên khán đài xuất hiện tiếng kêu kinh ngạc khắp nơi, thậm chí lần đầu tiên có người bắt đầu lo lắng cho Trương Hằng.
Bởi vì đối thủ tiếp theo của hắn là một cung thủ dũng sĩ giác đấu.
Như đã nói trước đó, lần giác đấu này không hạn chế nghề nghiệp của các dũng sĩ giác đấu, do đó có một vài dũng sĩ giác đấu tương đối 'bug' trà trộn vào, ví dụ như cung thủ dũng sĩ giác đấu, nhưng tình huống của cung thủ lại tương đối đặc thù, khi đối mặt với giáp nặng thì chỉ có thể chịu trận, còn khi đối mặt với dũng sĩ giác đấu giáp nhẹ lại hóa thân thành tử thần,
Mà không khéo, Trương Hằng song đao sĩ lại là một dũng sĩ giác đấu giáp nhẹ, hơn nữa còn 'chết' hơn là trên người hắn thậm chí không có cả một tấm khiên, cái mũ giáp duy nhất cũng bị hắn ném vào phòng nghỉ, tức là hắn không có một món đồ phòng ngự nào.
Bởi vậy, con mắt của cung thủ dũng sĩ giác đấu đối diện cũng sáng lên, dường như thấy được hy vọng chiến thắng, thế là cả người hắn cũng kích động, phải biết hiện tại người đang đứng trước mặt hắn chính là tâm điểm của trận giác đấu biểu diễn lớn nhất lần này, tất cả người xem đều đang hướng về, nếu hắn có thể xử lý Trương Hằng, vậy thì không nghi ngờ gì, hắn cũng sẽ nổi danh, dù không thể giành quán quân trận giác đấu biểu diễn lần này thì cũng đã có thể truyền bá tiếng tăm ở thành La Mã.
Không làm được truyền kỳ thì làm kẻ hủy diệt truyền kỳ cũng không tệ.
Thế là sau khi trọng tài ra dấu bắt đầu, hắn ngay lập tức rút mũi tên, đặt lên dây cung.
Mà đối thủ của hắn là Trương Hằng, thì vẫn giống với mấy trận chiến trước, cũng không làm gì đặc biệt chuẩn bị, chỉ là xông thẳng về phía bên này.
Cung thủ dũng sĩ giác đấu thực sự không dám tin vào mắt mình, thời buổi này còn có người ngay thẳng như vậy sao?
Nhưng càng gần chiến thắng hắn lại càng tự nhủ phải giữ bình tĩnh, thậm chí không vội bắn mũi tên trên tay mà cố ý chờ Trương Hằng đến gần hơn một khoảng, hiện giờ khoảng cách giữa hai bên đại khái chỉ chưa đến mười bước chân, với cung thủ dũng sĩ giác đấu thì ở khoảng cách này gần như không có khả năng thất thủ.
Thế là cuối cùng hắn buông dây cung, nhắm vào mục tiêu.
Và gần như cùng lúc đó, Trương Hằng cũng bắt đầu di chuyển, bản thân hắn cũng có được lv2 tiễn thuật, chỉ cần nhìn vào động tác của đối phương đã có thể phán đoán ra được điểm rơi của mũi tên này, đương nhiên cuối cùng vẫn phải dựa vào lv4 đao pháp trong tay hắn, Trương Hằng thậm chí không thèm dừng bước, chỉ tùy ý vung một đao.
Sau một khắc lưỡi đao của hắn đã chính xác chém trúng vào đầu mũi tên đang bay tới.
Một tiếng "coong" vang lên, mũi tên bay tới bị Trương Hằng trực tiếp đánh bay ra ngoài.
Mà cung thủ dũng sĩ giác đấu lại hoàn toàn choáng váng.
Cái này cũng được sao?! Hắn thậm chí còn không nắm được cơ hội cuối cùng để bắn thêm một mũi tên nữa, cứ thế ngơ ngác đứng tại chỗ, dường như đã bỏ cuộc không giãy dụa, đó có lẽ là sai lầm trí mạng nhất mà một dũng sĩ giác đấu mắc phải kể từ khi bắt đầu trận chiến, nhưng trên khán đài lại không ai trách hắn tiêu cực chiến đấu, vì tất cả những người chứng kiến cảnh này đều ngây người không ai khác.
Đến khi Trương Hằng lao tới trước mặt cung thủ dũng sĩ giác đấu, đặt thanh Ba Tư kiếm lên cổ người kia thì đối phương mới nhận ra mình đã bị loại, nhưng so với chuyện đó thì cảnh tượng vừa rồi rõ ràng gây chấn động mạnh hơn cho hắn, thậm chí đã phá hủy cả niềm tin và những điều bình thường mà hắn biết.
Mà cảnh tượng này rơi vào mắt Satonolos và những người khác thì lại càng củng cố thêm suy đoán trước đó của họ, người phương Đông trước mắt nhất định là hóa thân của một vị thần nào đó, nếu không thì không có cách nào giải thích được tại sao thực lực của hắn lại mạnh đến bất thường như vậy.
Nghĩ như vậy, khí thế vốn đã không cao của Satonolos lại càng xuống dốc không phanh, đối mặt với những đối thủ thông thường trước mắt, họ thậm chí đã suýt thất thủ.
Bạn cần đăng nhập để bình luận