Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 87: Hôm nay, không có vui vẻ như vậy

Chương 87: Hôm nay, không có vui vẻ như vậy
Trương Hằng mặc dù từ trong thân thể Bành Giai Đình lấy ra trứng do Leviathan để lại, nhưng lại không có cách nào thay đổi cách nàng đối đãi với thế giới, tính cách bi kịch của Bành Giai Đình bắt nguồn từ gia đình gốc của nàng, Trương Hằng có thể làm cũng chỉ là nhắc nhở phụ thân Bành Giai Đình chú ý tới những thay đổi trên người con gái, hy vọng mọi thứ vẫn chưa quá muộn.
Về phần việc nhà Điền Điền theo lời giải thích của đám chú bãi biển, những chuyện xui xẻo quanh Điền Điền đều là do quả trứng Leviathan kia mang tới, nàng càng bất hạnh thì Bành Giai Đình có khả năng đạt được khoái cảm càng mãnh liệt, như vậy Leviathan nở ra sẽ càng thuận lợi, Bành Giai Đình khi hủy diệt đối tượng ghen ghét cũng đồng thời hủy diệt chính mình.
Hiện tại trứng đã bị lấy ra, những bất hạnh mà Điền Điền gặp phải cuối cùng cũng có thể chấm dứt.
Lúc trở về, Trương Hằng tiện đường đến trước cửa sổ nhà Điền Điền, đem lá bùa hộ mệnh của bộ tộc Simba trả lại cho chủ nhân, đặt ở trên bệ cửa sổ nhà nàng.
Sau khi làm xong hết thảy, Trương Hằng pha cho mình một ly cà phê, rồi mang theo máy ảnh tiếp tục đi chụp cảnh đêm trong thành phố.
Đến khi quá 24 giờ, Trương Hằng trả phòng khách sạn, trở về chỗ ở, hắn rón rén mở cửa phòng, thấy ông ngoại đang ngồi trước bàn.
Ông ngoại đặt tờ báo đang cầm trên tay xuống, nhìn chằm chằm hắn từ phía sau cặp kính.
"Xin lỗi," Trương Hằng khẽ nói, "Mọi người đã ngủ chưa?"
"Chưa đâu, ta vẫn đang chờ quýt kem của ngươi đấy." Trương mẫu ngáp dài bước ra từ phòng ngủ, còn có phụ thân Trương Hằng cũng ở bên cạnh, "Con đã nói sẽ về trước 12 giờ, nếu không về thì ít nhất cũng phải gọi điện thoại... Nên tốt nhất là con đã đi hẹn hò, nếu không ta không biết làm sao giúp con chống chế."
"Thật xin lỗi, con không nghĩ thời gian lại trôi qua lâu như vậy."
Việc tạm dừng thời gian quả thực là một năng lực rất hữu dụng, càng sử dụng thì càng có thể cảm nhận rõ điều này, để thế giới trước mắt bạn tạm dừng lại, có đủ thời gian để rèn luyện, học tập, quan sát và suy nghĩ, cảm giác này cực kỳ tuyệt vời, nhưng nó cũng không phải là vạn năng.
Ví dụ như bây giờ, khi dừng thời gian Trương Hằng thực chất đã trở về nhà một chuyến, pha cà phê và cầm máy ảnh, hắn thấy ông ngoại ngồi ở trước bàn, và cũng chú ý đến việc cha mẹ trong phòng ngủ đang cố giữ tỉnh táo.
Vì vậy hắn biết khi mình thật sự trở về chuyện gì sẽ xảy ra, nhưng vẫn không thể nào thay đổi kết quả này, thậm chí còn giả bộ như không hề biết gì.
Nhưng cho dù thế nào, việc biết trên thế giới này vẫn còn người quan tâm mình là một điều cực kỳ khiến người ta cảm thấy an tâm, đặc biệt là sau khi vừa mới chứng kiến hoàn cảnh gia đình của Bành Giai Đình, Trương Hằng vô cùng may mắn khi mình có một tuổi thơ hoàn toàn khác biệt.
Mặc dù cha mẹ hắn đã rời đi khi hắn còn rất nhỏ, nhưng đến tận khi hắn vào cấp ba, trên thực tế mỗi năm cả hai vẫn về nước nghỉ ngơi vài tháng, có đôi khi không làm gì, chỉ ở bên cạnh hắn, kể cho hắn nghe những câu chuyện thần thoại, hoặc cùng nhau đi rạp chiếu phim xem mấy bộ phim kinh dị nội địa nhàm chán, rồi lại cùng nhau chụp ảnh một cách vụng về, cùng với những kịch bản lộn xộn và các loại đạo cụ để lộ, rồi cười phá lên.
Và những lúc cha mẹ vắng nhà thì ông ngoại cũng rất tốt thực hiện trách nhiệm của bậc phụ huynh, một mình lo liệu mọi chuyện, người đã có kinh nghiệm trông trẻ còn làm tốt hơn cả cha mẹ Trương Hằng, bởi vậy tuổi thơ của Trương Hằng cũng không hề thiếu thốn tình cảm so với những bạn bè đồng trang lứa.
Vì vậy sau khi trưởng thành, ngoài việc thích ở một mình, Trương Hằng cũng không có khiếm khuyết gì rõ ràng trong tính cách.
... ...
Những sự cố liên tiếp xảy ra trong nhà Điền Điền cuối cùng cũng được giải quyết triệt để, cuộc sống của Trương Hằng cũng trở lại bình thường, ngoại trừ mỗi ngày có thêm 24 giờ, thì dịp năm mới này cũng không có gì khác so với những ngày bình thường.
Đêm ba mươi, cả nhà cùng nhau gói sủi cảo trước bàn ăn, ngoài bốn món chính do ông ngoại chuẩn bị, cha Trương còn góp thêm một món tôm hùm hấp phô mai và một đĩa salad rau củ, bên cạnh đó Trương Hằng cũng vào bếp làm thêm hai món ăn mới học.
Cuối cùng, món gà nướng giá khắc mang phong vị đặc sắc vùng Caribbean do đích thân hắn chế biến đã giành được giải thưởng món ăn ngon nhất đêm đó, người bình chọn và trao giải đều là Trương mẫu.
Khi ngồi trên ghế sô pha xem chương trình cuối năm, Trương Hằng cũng nhận được không ít tin nhắn chúc tết, không cần nói đến ba người trong ký túc xá, ngoài ra Thẩm Hi Hi cũng nhắn tin cho hắn, tuy chỉ có mấy câu đơn giản nhưng rõ ràng không phải tin nhắn được gửi hàng loạt, mặt khác Hayai Tori ở Tokyo xa xôi cũng gửi lời chúc phúc cho hắn, còn kèm thêm hai tấm ảnh nàng đang tắm suối nước nóng.
Sau cuộc duy tân Minh Trị, Nhật Bản đã bãi bỏ âm lịch, chuyển sang sử dụng lịch dương giống phương Tây, vì thế các phong tục đón năm mới cũng cơ bản biến mất, người Nhật hiện tại đón tết dương lịch, ngoại trừ một số vùng xa xôi hẻo lánh thì không ai ăn tết âm lịch nữa, tuy nhiên Hayai Tori hiển nhiên đã nghiên cứu qua tình hình Trung Quốc, nên vào lúc 8 giờ tối đã gửi lời hỏi thăm ân cần.
Ngoài ra còn có một số bạn bè và bạn học, cùng những trang web thu phí hội viên, trên thực tế, cả một ngày như thể trải qua một trận oanh tạc thông tin, nhưng Trương Hằng để ý rằng ảnh chân dung Aqua vẫn luôn sôi động hàng ngày lần này lại hoàn toàn không có động tĩnh gì.
Trương Hằng mở cột trò chuyện, tin nhắn cuối cùng của hai người vẫn là hai ngày trước, "ngươi luôn là một bộ không vui dáng vẻ (#`O′)", thần bí hề hề nói nàng một mình chạy ra bờ sông câu cá, kết quả lại câu được một con cá rô đồng.
Năm phút sau nàng gửi đến một bức ảnh, trên lưỡi câu là một con cá rô đồng.
Và từ sau đó nàng không còn động tĩnh gì nữa.
Trương Hằng tiện tay gửi một câu chúc mừng năm mới đến cho nàng, khoảng chừng mười phút sau, đối phương mới trả lời.
—— Hôm nay, không có vui vẻ như vậy.
—— Vì sao?
—— Cậu có thể giúp tớ đi đến một nơi được không, sẽ không mất nhiều thời gian của cậu đâu, tớ chỉ là, không thể một mình quay trở lại đó được nữa.
Trương Hằng có thể cảm giác được cái vẻ "ngươi luôn là một bộ không vui dáng vẻ (#`O′)" hôm nay tựa hồ không được vui vẻ cho lắm, nên Trương Hằng không hỏi nữa, chỉ nói, "Được thôi, tớ làm sao tìm được cậu?"
—— Cậu có nghe nói đến phương pháp đăng nhập trò chơi khẩn cấp mà không cần hỗ trợ chưa, họ sẽ bảo cậu phải tìm một nơi yên tĩnh không ai làm phiền, sau đó tìm đến một vật có thể kết nối mạng, máy tính, laptop, máy tính bảng, nếu thật sự không có thì điện thoại cũng được, ủy ban trò chơi sẽ gửi cho cậu một bức thư điện tử.
—— Sau đó thì sao? Danh ngạch trò chơi tháng này của tớ đã dùng hết rồi.
Trương Hằng gõ chữ.
—— Không sao, tớ sẽ làm giả một bức thư điện tử tương tự, có thể kéo cậu vào một phó bản đặc biệt, đừng lo, phó bản này sẽ không tiêu hao lượt chơi của cậu, không có giới hạn lượt đăng nhập, bên trong cũng không nguy hiểm, giống như tớ đã nói, nó rất đặc biệt, cho dù có bị hạn chế vào trò chơi thì tớ vẫn có thể tự do ra vào, và cũng sẽ không tốn nhiều thời gian của cậu, thực tế tớ cũng không phải muốn vượt ải hay gì cả, tớ chỉ là muốn đến đó... nhìn một chút. Bình thường tớ toàn tự đi, nhưng đêm nay tớ không biết liệu mình còn có thể làm được không.
Bạn cần đăng nhập để bình luận