Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 70: Tổng vệ sinh

Chương 70: Tổng vệ sinh
Sự việc người trung niên trên xe lửa mê man không dậy nổi tựa như một việc nhỏ thoáng qua, rất nhanh đã qua. Sau một hồi bàn luận, sự chú ý của mọi người nhanh chóng chuyển sang những việc khác, ai nấy lại gặm hạt dưa, dỗ trẻ con như thường.
Trương Hằng mượn cơ hội đi lấy nước đã đảo mắt một lượt toa xe, cũng không phát hiện kẻ nào có hành vi khác thường, liên hệ với việc trước đó hắn nhận được tin nhắn với biểu tượng mặt không vui (#`O′), rất có khả năng người động tay thật sự không ở trên xe.
Sau khi trở về chỗ ngồi, nữ sinh TOEFL vẫn tràn đầy hứng khởi trò chuyện với Trương Hằng, Trương Hằng vừa đáp lại, một mặt khác trong lòng hắn vẫn còn nghĩ về sự việc trước đó, chuyện này hiển nhiên không dễ dàng kết thúc như vậy, tam đại công hội vẫn luôn treo thưởng cho nữ nhân thần bí đột nhiên xuất hiện tại buổi đấu giá đêm đó.
Ngoài việc vì bị đối phương chơi xỏ một vố, tam đại công hội muốn đòi lại mặt mũi, thì điều quan trọng hơn là thu hồi 【tử vong mộng cảnh】, một đạo cụ cấp B từ tay nàng, loại sát khí lớn này nếu một ngày chưa tìm được, thì mọi người sẽ không thể an tâm, rốt cuộc không ai biết chuyện hội trưởng ngân sắc chi dực gặp phải có thể xảy ra với mình hay không.
Bất quá, Trương Hằng vì luôn trong trạng thái offline, người chơi khác mà hắn từng gặp ở phó bản cạnh tranh đơn lẻ ngoài hắn ra cũng không còn ai sống sót, ngược lại tương đối an toàn, nên dưới tình huống bình thường cũng không bị nhắm làm mục tiêu, thêm việc trước đó hắn đổi chỗ ngồi, đối phương chọn người ngồi bên cạnh để động thủ hẳn là một sự ngoài ý muốn.
Cho đến khi xe lửa đến trạm đều không phát sinh thêm chuyện đặc biệt gì. Nữ sinh TOEFL muốn xin phương thức liên lạc với Trương Hằng, nhưng cuối cùng vì quá ngại ngùng không thể nói ra miệng, mắt thấy Trương Hằng đeo ba lô, kéo theo vali hành lý biến mất trong biển người, trong lòng không khỏi dâng lên một nỗi thất vọng, nàng biết hai người chắc là không có cơ hội gặp lại….
Trương Hằng vốn không muốn làm phiền ông ngoại, nhưng ông vẫn ra nhà ga đón hắn, lái chiếc xe đại chúng cũ kỹ của ông. Trương Hằng ôm ông ngoại ở cổng ra, sau đó đặt hành lý vào cốp sau, lên ghế phụ, điều này nhắc nhở hắn một chuyện khác, tuy lúc trước hắn đã bái Takeda Chemo làm sư phụ trong phó bản drifting ở Tokyo, học được kỹ thuật drifting cực đẹp, hơn nữa còn thắng cả death race, nhưng ở thế giới hiện thực hắn vẫn không thể tự mình lái xe được.
Bởi vì hắn vẫn chưa có bằng lái, có lẽ hắn cũng nên sắp xếp thời gian đi thi lấy bằng lái mới được.
"Cuộc sống ở trường thế nào?" Ông ngoại vừa lái xe vừa hỏi.
"Cũng không tệ lắm, vẫn như cũ thôi." Dù không có lời cảnh báo của quái nhân đường phố, Trương Hằng cũng sẽ không nói với ông ngoại những chuyện xảy ra trong khoảng thời gian này, không nói đến việc những chuyện như thế có được người khác lý giải và chấp nhận hay không, dù ông ngoại biết, ngoài việc lo lắng cho hắn thì cũng không thể làm gì khác được.
Bất quá có chuyện của Zavir, ngược lại Trương Hằng cũng cân nhắc xem có nên gián tiếp nhắc ông ngoại cẩn thận với những nguy hiểm tương tự không, nhưng sau đó nghĩ lại, chuyện này người bình thường dù biết sớm thì cũng khó có thể làm ra phản ứng hiệu quả nào, nên thôi. Hơn nữa ông ngoại là phần tử tri thức thế hệ trước, một lòng tin vào chủ nghĩa Mác, bản thân ông hẳn là cũng sẽ không bị cuốn vào chuyện như thế này.
"Gần đây con nhìn trưởng thành hơn không ít." Ông ngoại liếc Trương Hằng trong kính chiếu hậu, dừng lại một chút rồi nói: "Tốt lắm, đừng giống bố con khinh suất, đàn ông phải có dáng dấp của đàn ông, cố gắng làm nhiều hơn nói, dùng hành động để nói chuyện."
"Vậy lúc trước tại sao ông lại gả mẹ cho ba?" Trương Hằng hỏi, mở ngăn đựng CD ra, rút từ bên trong một album «Thất Lý Hương», album niên đại cũng không khác mấy so với chiếc xe này, Trương Hằng thuần thục bỏ nó vào máy CD trong xe.
Một lát sau giọng của Châu Kiệt Luân vang lên trong xe.
Ông ngoại hừ một tiếng, "Mẹ con từ nhỏ đến lớn mắt đã không tốt, chắc là di truyền từ bà ngoại con."
Trương Hằng cười, không nói gì thêm.
Nửa tiếng sau, xe về đến khu ở, khu nhà ở của ông ngoại là loại nhà được đơn vị chia, bất quá vì được xây dựng từ khá sớm nên không có quy hoạch bãi đậu xe dưới đất, chỉ có thể làm thêm chỗ đậu xe ven đường về sau.
Sau khi đỗ xe xong, Trương Hằng xuống xe, đem cả vali hành lý xuống, trong thời gian đó còn chạm mặt mấy hộ gia đình ở cùng tòa nhà, vì trước kia tất cả đều làm chung một đơn vị, nên hầu như mọi người trong khu đều quen biết nhau, Trương Hằng hồi bé đã từng chạy loạn khắp nơi, rất nhiều người trong nhà còn quen biết nhau.
Lúc này, không thể tránh được việc dừng lại hàn huyên vài câu, thế là quãng đường mấy bước chân ngắn ngủi phải đi thêm vài phút nữa.
Về đến nhà, ông ngoại đem cơm đã nấu từ trước hâm lại, trong khi ăn cơm còn nói đến ba mẹ Trương Hằng, vào lễ Giáng Sinh Trương Hằng đã nhận được điện thoại của hai người họ, nói năm nay sẽ về ăn Tết, nhưng hai người cũng không nói rõ thời gian cụ thể, mãi đến vài ngày trước mới đặt vé máy bay.
Hai người sẽ bay đến Thượng Hải sau bốn ngày, rồi từ đó chuyển máy bay về, dù ông ngoại không hài lòng với trạng thái vui vẻ quên trời đất của hai người khi ở nước ngoài trong những năm gần đây, nhưng có thể thấy ông vẫn coi trọng lần ăn tết đoàn viên của cả gia đình, sớm từ một tuần trước ông đã bắt đầu chuẩn bị đủ loại nguyên liệu nấu ăn, còn mang cả chai Mao Đài trân quý từ lâu ra.
Cảm giác về nhà luôn luôn rất tuyệt, nhất là nửa năm này đối với Trương Hằng lại đặc biệt phức tạp và dài dằng dặc.
Sau khi tắm rửa xong, hắn mang ba lô đi vào phòng ngủ của mình, ấn vào công tắc trên tường, ánh đèn sáng lên, Trương Hằng nhìn xung quanh một vòng, phát hiện nơi này không thay đổi nhiều so với lúc hắn rời đi.
Ngoài ga giường và chăn gối được thay mới thì những đồ vật khác đều vẫn giữ dáng vẻ trước đó, hai con búp bê Hulk và Spider-Man mà hắn mua khi còn học trung học cơ sở vẫn được đặt trên kệ đầu giường với tư thế kinh điển của Lý Tiểu Long và Outland, cái PSP giờ đã thành đồ cổ thì bị nhét vào ngăn kéo tận dưới cùng, ở đó còn có vài tấm áp phích của SHE và Châu Kiệt Luân.
Trương Hằng ném ba lô xuống trước bàn học, rồi đặt mình xuống giường.
Giờ khắc này cuối cùng hắn không cần phải nghĩ đến những chuyện đã xảy ra trong phó bản, cũng không cần phải đoán xem người xung quanh đang nghĩ gì, có lẽ đó là ý nghĩa của gia đình…
Trương Hằng ngủ một mạch đến mười giờ, rồi ăn điểm tâm, sau đó bắt đầu giúp ông ngoại tổng vệ sinh đón năm mới, bọn họ bắt đầu từ phòng làm việc trước, mang hết đồ chơi nhỏ đã nhét lung tung khắp nơi ra, lau sạch rồi phân loại, cất lại chỗ cũ. Trương Hằng đang lật đến một chiếc máy nhắn tin còn chưa khui hộp trên giá sách, có chút do dự không biết phải xử lý nó thế nào, lúc này hắn thấy ông ngoại đột nhiên đứng lại một bên khác, tay bưng một cuốn album ảnh, rơi vào trầm tư.
Trương Hằng đặt máy nhắn tin xuống, bước tới.
Cuốn album này có lẽ đã khá cũ, những tấm ảnh bên trong đã ố vàng, tuy nhiên vẫn có thể thấy rõ hình dáng của người trên ảnh, đó là một cô gái với nụ cười rất ngọt ngào cùng một anh chàng mặt mày nghiêm nghị.
"Nàng trông rất xinh đẹp." Trương Hằng nói.
"Đúng vậy, cho nên ta luôn nói mắt của nàng không tốt, năm đó có rất nhiều chàng trai theo đuổi nàng, thế mà cuối cùng nàng lại chọn ta." Ông ngoại xoa xoa mắt kính, cảm khái nói, "Khi đó ta ở trường đều bình thường về mọi mặt, chỉ là một con mọt sách không hiểu phong tình, ta còn nhớ rõ, lúc chụp ảnh ta rất căng thẳng, người trong quán ảnh bảo ta thả lỏng một chút, nhưng ta dù thế nào cũng không cười nổi, chỉ có thể mặt nghiêm túc đứng chụp chung với nàng, sau này nàng còn hay trêu ta khi đó trông rất đạo mạo."
Lúc ông ngoại nói chuyện, có một tấm hình từ trong album rơi ra.
Bạn cần đăng nhập để bình luận