Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 09: Hoang đảo cầu sinh (ba)

Chương 09: Đảo hoang cầu sinh (ba) Chương 09: Đảo hoang cầu sinh ngày thứ (3) Khi Trương Hằng kéo được cái gã trần truồng kia lên bãi cát thì cả hai người cơ bản đều mệt đến kiệt sức.
Trương Hằng thậm chí không biết đoạn đường cuối cùng mình đã bơi về như thế nào, tiếp cận mục tiêu là gã đàn ông kia thì hắn mới biết đối phương bị thương ở thắt lưng, đùi cũng bị đá ngầm cứa rách, căn bản không thể di chuyển, thảo nào hắn chỉ có thể như cái chai nước suối khoáng trôi lềnh bềnh theo dòng nước.
Muốn kéo hắn về cũng không phải chuyện dễ.
Giữa đường, Trương Hằng có mấy lần cũng không nhịn được muốn bỏ cuộc, không ngờ tên này ngược lại có tâm lý cực kỳ tốt, một mực động viên hắn.
Trương Hằng cuối cùng vẫn cắn răng, vớt tên này lên bờ.
Hai người nằm trên bờ biển một lát, Trương Hằng thực sự không muốn động đậy dù chỉ một ngón tay, nếu có thể hắn hận không thể nhắm mắt lại ngủ ngay lập tức.
Nhưng không ngờ chỉ qua hai phút, gã trần truồng kia đã lên tiếng, "Này anh bạn, như vậy không ổn, bây giờ chúng ta cách xích đạo không xa, giữa trưa nhiệt độ có thể lên đến ba mươi lăm ba mươi sáu độ, tiếp tục thế này chúng ta sẽ mất nước ngay thôi.".
"..."
"Ta sẽ đưa ngươi đến chỗ mát mẻ." Trương Hằng thở hổn hển vài tiếng, lại gom chút sức, kéo người đàn ông đến dưới một vách đá, còn cởi áo thun trên người giúp hắn băng bó đơn giản vết thương ở đùi.
Sau đó Trương Hằng thực sự hết sức, đến cả hòn đá cũng không nhấc nổi, may là ở chỗ hơi xa nhặt được mấy quả dừa rụng trên đất.
Gã hở mông kia thấy Trương Hằng chuẩn bị đập dừa, há hốc miệng, muốn nói lại thôi.
"Ừm?"
"Ta không muốn tỏ ra được một tấc lại muốn tiến một thước, nhưng nếu có thể thì xin cho ta trái dừa xanh, những quả dừa rụng dưới đất này đã già, chất lỏng màu trắng sữa bên trong sau khi uống rất dễ gây tiêu chảy, ở đảo hoang không có gì thế này, chuyện này rất có thể sẽ mất mạng."
"Ngươi có vẻ như có kiến thức sinh tồn hoang dã rất phong phú?"
"Ta từng ở quân đội một thời gian, từng mất hơn hai năm đi bộ xuyên qua rừng mưa nhiệt đới Amazon, vì vậy đúng vậy, về phương diện sinh tồn hoang dã, ta nghĩ mình có thể được gọi là một chuyên gia."
Trương Hằng biết mình đã thành công, quả nhiên trong một trò chơi ưu tú sẽ không có những cửa ải hoàn toàn dồn người chơi vào chỗ chết, hắn biết người đàn ông trước mắt này chính là hy vọng để hắn sống sót ở trên hoang đảo này.
Nhưng điều này cũng làm hắn tò mò, về sau hai gã kia rốt cuộc là thần thánh phương nào.
Rốt cuộc từ độ khó mà nói, việc cứu được gã đàn ông trần truồng là dễ làm nhất, còn dựa theo lối suy nghĩ nhất quán của nhà thiết kế trò chơi, ngươi nỗ lực càng nhiều thì phần thưởng đạt được cũng sẽ càng phong phú.
Nhưng Trương Hằng không hối hận, tình trạng cơ thể của mình, hắn rõ nhất.
Cứu gã đàn ông trần truồng này đã rất miễn cưỡng, ở chỗ càng xa thì hai người cho dù có bơi tới đó cũng căn bản không còn sức mang về.
Huống chi người đàn ông có mái tóc bị hói này nhìn ít nhất cũng rất dễ gần.
Làm thầy giáo vỡ lòng thì có khi thái độ quan trọng hơn nhiều so với năng lực.
Quả nhiên sau đó hắn đã nghe thấy đối phương lên tiếng, "Bạn ơi, có thể giúp ta tìm chút dừa xanh được không, cổ họng của ta thực sự rất khô, sau đó ta sẽ dạy ngươi làm thế nào tìm kiếm nguồn nước.".
"Không vấn đề." Trương Hằng nhân lúc này nằm nghỉ một lát, khôi phục chút thể lực, vừa hay có thể đáp ứng nhu cầu của đối phương.
Lần này hắn đập một mạch mười bốn trái dừa, cho gã trần truồng năm trái, mình ăn ba trái, sáu trái còn lại thì để dành.
Gã trần truồng uống nước dừa xong, tinh thần trông khá hơn nhiều, giơ tay ra, "Còn chưa tự giới thiệu, tên của ta là Eder Wilson, người Anh, trước là thượng úy Lục quân Anh đóng quân tại Afghanistan, cứ gọi ta Eder là được, cảm ơn rất nhiều vì đã cứu mạng ta."
"Trương Hằng, người Trung Quốc, hiện đang là sinh viên năm hai đại học, không cần khách khí." Trương Hằng và vị thượng úy Lục quân Anh đóng quân ở Afghanistan tiến hành một cái bắt tay hữu nghị.
Sau đó ngữ khí của người sau bỗng chốc trở nên trầm xuống, "Đáng tiếc hai gã kia, nơi đây ngoài hòn đảo nhỏ này ra không có lục địa khác, không thể lên được có lẽ lành ít dữ nhiều.".
Nhưng người đàn ông tên Eder rõ ràng có năng lực tự điều chỉnh tâm lý không tồi, chỉ buồn một chút đã lạc quan trở lại, "Được rồi, theo giao kèo thì tiếp theo ta phải thực hiện ước định, dạy ngươi làm sao tìm kiếm nguồn nước."
"Lúc ở trên biển ta đã nhìn lướt qua, hòn đảo này có lẽ rộng khoảng một trăm hai mươi héc ta, ta đã phát hiện một vài dấu chân động vật gần bụi cây, điều này nói rõ trên đảo có lẽ có suối, đi theo dấu chân động vật thì ngươi có thể tìm được nó, nhưng đồng thời tin xấu là chuyện này cũng đồng nghĩa trên đảo này rất có thể có kẻ săn mồi, trời cũng sắp tối rồi, trong tình huống không có đuốc mà xâm nhập vào đảo thăm dò cũng không phải là một hành động sáng suốt, ngươi có thể bị lạc đường, có thể gặp phải dã thú tấn công..."
Eder kiên nhẫn truyền thụ kỹ năng cầu sinh hoang dã, để Trương Hằng nghe rõ từng chữ mà anh còn cố ý nói chậm lại.
Dù vậy, Trương Hằng vẫn thỉnh thoảng ngắt lời anh, hỏi nghĩa của một vài từ đơn, Trương Hằng tuy có bố mẹ làm việc ở nước ngoài, nhưng hai vị thần tiên kia ở nhà rất ít, cũng không cố tình bồi dưỡng trình độ ngoại ngữ cho Trương Hằng.
Vì thế mà tiếng Anh của anh chỉ là loại cấp sáu thông thường, giao tiếp hàng ngày thì không có vấn đề gì lớn, chỉ cần liên quan đến từ ngữ chuyên môn thì nhất định phải có Eder giải thích.
Hai người một dạy một nghe, sau hai mươi phút, Trương Hằng cuối cùng cũng đại khái biết cách tìm nước ngọt ở ngoài tự nhiên, anh dựa theo lời khuyên của Eder, tạm thời dùng nước dừa làm nguồn nước chính, đồng thời tìm kiếm các vách đá gần đó, không những tìm được mấy vũng nước đọng, mà còn phát hiện ra một cái hang động tự nhiên.
Hang rộng chừng mười mét vuông, bên trong đầy phân chim, mùi không dễ ngửi, nhưng địa thế khá cao, không cần lo lắng khi ngủ vào ban đêm bị thủy triều cuốn trôi, mà mấu chốt hơn nữa là vị trí tránh gió, trên đảo về sáng sớm và chiều tối vẫn rất lạnh, đặc biệt là khi có gió thổi vào người, sẽ mang đi càng nhiều nhiệt lượng.
Hoàng hôn buông xuống, Trương Hằng lợi dụng chút ánh sáng cuối cùng trên bầu trời lại đi hái thêm mấy quả dừa, cùng với số lúc trước coi như bữa tối, sau đó hai người chúc nhau ngủ ngon trong hang động.
Là một người thành thị, Trương Hằng vẫn là lần đầu ngủ ở ngoài trời, tuy biết tinh thần và thể xác của mình đã đến giới hạn, cần nghỉ ngơi gấp, nhưng vẫn không thể ngủ được, dù là mùi phân chim trong không khí, hay là nham thạch cứng rắn ở sau lưng, những con côn trùng không tên bò qua tay anh trong bóng tối... Tất cả mọi thứ đều đang dày vò thần kinh của anh, khiến anh có chút không tập trung.
Eder bỗng nhiên lên tiếng, "Trương, ta đã nói với ngươi rằng, điều quan trọng nhất khi sinh tồn ở hoang dã là gì chưa?"
"Là gì?" Trương Hằng rất lâu không nghe thấy động tĩnh sau lưng, còn tưởng rằng người đàn ông đã ngủ thiếp đi rồi.
"Kỹ năng sinh tồn chắc chắn là vô cùng quan trọng, điều này không hề nghi ngờ, nhưng điều quan trọng hơn là phải giữ cho mình lạc quan, khi ngươi cảm thấy dày vò, có thể nghĩ đến những chuyện vui vẻ, nói với mình rằng có thể ngày mai sẽ có thuyền đi qua nơi đây và đưa ta trở về thế giới văn minh." Eder vẫn có một tâm lý tích cực như trước.
Trương Hằng thầm thở dài, nếu đây thực sự là một trò chơi thì trong vòng 40 ngày không thể có thuyền đi ngang qua, nhưng Eder vẫn khiến tâm trạng của anh tốt hơn nhiều, điều quan trọng nhất là để anh nhận thức được giờ khắc này mình cũng không đơn độc một mình, vốn Trương Hằng cũng không phải là một người thích oán trời trách đất.
Bất quá chỉ là kiên trì 40 ngày trên đảo hoang thôi, có thầy hướng dẫn, anh tin rằng mình có thể làm được, Trương Hằng cố gắng xóa bỏ tất cả tâm tình tiêu cực ra khỏi đầu óc, rất nhanh sự uể oải ập đến, anh nhắm mắt lại.
Bạn cần đăng nhập để bình luận