Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 21: Không sai biệt lắm cũng nên ra hít thở không khí

Chương 21: Cũng đến lúc ra ngoài hít thở không khí rồi
Trương Hằng dời con dao trang trí trong tay xuống, cứa vào ngón cái của Trương Tĩnh Lễ, nhìn thấy phần thịt máu phía dưới, trong thế giới tĩnh lặng, sinh vật sống không tuân theo quy tắc va chạm tức thì có hiệu lực, cho nên máu trong mạch không chảy, nhưng vết cắt vẫn thấy rõ màu máu bên trong. Khác với máu đen trên chân Trương Tĩnh Lễ, máu trên tay của hắn trong phạm vi quản lý lại là màu đỏ tươi như người bình thường, cẩn thận suy xét, Trương Hằng lại rạch vết máu trên chân hắn, phát hiện chỉ có lớp trên cùng là màu đen, đến đây Trương Hằng có thể xác định Trương Tĩnh Lễ không phải là thứ hắn gặp trước đó, chỉ là một đứa trẻ bình thường trong viện mồ côi, nhưng hắn có quan hệ nhất định với thứ kia, nếu không sẽ không tự nguyện gánh trách nhiệm, giấu trên giường, thậm chí không tiếc cắm mũi tên vào bắp chân mình, ngay cả người lớn chưa chắc đã có gan làm liều như vậy.
Chỉ là hắn hiển nhiên không biết cái giá mình phải trả cho việc này là gì, nếu Trương Hằng không ý thức được nhân viên công tác trong viện mồ côi có điểm dị thường, thì con dao trang trí vừa rồi chỉ cần ấn mạnh xuống một chút, Trương Tĩnh Lễ khó mà sống tiếp được. Trương Hằng thu hồi con dao trang trí trong tay, mục tiêu của hắn đêm nay là quái vật kia, không phải là tiểu quỷ hận đời trong viện mồ côi, nhưng nếu Trương Tĩnh Lễ không phải người tấn công bọn họ đêm nay, vậy thì người tấn công họ đêm nay ở đâu?
Hơn hai mươi giờ đã trôi qua kể từ khi hắn tiến vào thế giới tĩnh lặng, khoảng hai tiếng nữa thì đồng hồ hải tinh sẽ quay đủ một vòng, nếu tính cả thời gian trở về thì thời gian còn lại để hoạt động của hắn chỉ còn khoảng một tiếng rưỡi, mà Trương Hằng giờ đã tìm tòi gần hết lầu chính của viện mồ côi, ngoài Trương Tĩnh Lễ ra hắn không phát hiện mục tiêu nào đáng nghi cả. Nếu đối phương chỉ đến viện mồ côi băng bó rồi rời đi, thì đó quả là tình huống tồi tệ nhất với Trương Hằng, bởi vì thời gian còn lại rất khó để tiếp tục lục soát trên diện rộng như trước đó, nhưng Trương Hằng không cho rằng việc đối phương chọn viện mồ côi chỉ là ngẫu nhiên, những đứa trẻ sống trong viện mồ côi như Trương Tĩnh Lễ bình thường ít tiếp xúc với bên ngoài, hơn nữa nhiều người trong bọn họ vì nhiều lý do cũng không tin người ngoài. Nhưng tình hình hiện tại của viện mồ côi thực sự không giống với một đứa trẻ bị lạc vừa xảy ra chuyện, vậy thì chỉ còn một khả năng.
Trương Hằng trở lại phòng hồ sơ gần phòng siêu âm, tìm được ghi chép nhận nuôi gần đây, theo danh sách trên đó lần lượt mở hồ sơ của những đứa trẻ được nhận nuôi gần đây. Trương Hằng tưởng rằng việc này sẽ mất một khoảng thời gian, nhưng khi thấy ảnh trong một hồ sơ hắn lại sững người, bởi vì hắn quen người trong ảnh.
– Triệu Tiểu Thiên, cái tên này là một cái tên mới nổi của viện mồ côi, nhưng người trong ảnh thì Trương Hằng không hề xa lạ, đúng là đứa trẻ hắn cứu được lần đầu gặp con quái vật làm tường tan chảy, lúc đó khi đi ngang qua con hẻm vắng vẻ, hắn đã thử cứu bà lão nhặt ve chai, nhưng không thành công, cuối cùng chỉ kịp bế đứa cháu nhỏ của bà ấy đi. Sau đó hắn đi báo công an, theo quy định thì cũng để đứa bé lại đó, nếu công an không tìm thấy thân nhân khác của đứa bé thì sẽ đưa nó vào viện mồ côi, vì vậy Triệu Tiểu Thiên có lẽ đã vào viện mồ côi này khoảng một tháng trước. Mà trùng hợp là vào đêm Giáng Sinh vài ngày sau, Trương Hằng lại gặp Triệu Tiểu Thiên một lần nữa ở một nơi hẻo lánh trong công viên giải trí, nhưng hắn chỉ thấy bóng lưng của đối phương trong đám đông, lúc đó không liên hệ bóng lưng kia với Triệu Tiểu Thiên, cộng thêm việc Hayai Tori cùng chàng trai theo đuổi cô ta từ trong nhà ma ra cãi nhau một trận, Trương Hằng cũng không để chuyện này trong lòng.
Nhưng bây giờ quay đầu nhìn lại, Triệu Tiểu Thiên thực ra có không ít điểm đáng ngờ, dưới tình huống đã định trước, dù là Trương Hằng hay là nữ cảnh sát nhân dân phụ trách ghi lời khai đều cho rằng Triệu Tiểu Thiên là cháu trai của bà lão nhặt ve chai bị hại, đóng vai nhân vật bị hại trong vụ việc trước, nhưng trên thực tế không có bất cứ bằng chứng nào có thể chứng minh giữa hai người có quan hệ máu mủ, trong tầng lớp lang thang dưới đáy xã hội này, vì giải tỏa cô đơn, cùng nhau vượt qua khổ sở, rất nhiều người vốn không có quan hệ gì cũng sẽ kết bạn với nhau. Nhất là khi chất lỏng đen kia nuốt chửng bà lão nhặt ve chai, Triệu Tiểu Thiên chỉ đứng bên cạnh lẳng lặng quan sát, không khóc cũng không náo, lúc đó Trương Hằng nghĩ hắn bị hoảng sợ, nhưng thực ra biểu hiện của hắn cũng có thể được hiểu là kẻ săn mồi đang thưởng thức kiệt tác của mình.
Thẩm Hi Hi từng nói, đối tượng mà thứ kia ra tay đều là người nhặt rác ở vùng biên thành phố, vậy thì còn gì dễ tiếp cận họ hơn là trở thành một thành viên trong bọn họ, khiến họ buông lỏng cảnh giác chứ, thêm cả tuổi tác của Triệu Tiểu Thiên, tuyệt đại đa số người nhặt rác sẽ không có bất cứ cảnh giác nào với hắn, hắn giống như một con sói núp mình trong đàn cừu, không ai phát hiện thân phận thật sự của hắn, và hắn cũng có thể thản nhiên chọn bữa tối cho mình.
Vậy thì hiện tại chỉ còn một vấn đề cuối cùng, Triệu Tiểu Thiên ở đâu? Trương Hằng nhìn trên hồ sơ, Triệu Tiểu Thiên đã được một cặp vợ chồng trung niên hiếm muộn nhận nuôi cách đây hai ngày, địa chỉ của họ ở khu dân cư trung cấp trong vành đai thứ tư.
Nhưng Trương Hằng không vội xuất phát, Triệu Tiểu Thiên là đối thủ xảo quyệt nhất hắn gặp phải, lại rất giỏi ngụy trang bản thân, đến nay đã khiến Trương Hằng hiểu lầm ba lần. Ngoài lần đầu tiên gặp gỡ, khi Trương Hằng coi hắn là người bị hại ra, ở tầng cao nhất của thư viện hắn còn cố dùng Lý Thánh Nguyệt để mê hoặc Trương Hằng, nhưng lúc đó thời gian chuẩn bị quá ngắn, Trương Hằng đã kịp thay đổi 【Paris chi tiễn】 khóa mục tiêu vào thời khắc mấu chốt, sau đó là cuộc chạm trán ở viện mồ côi lần này, có sự hợp tác tận tình của Trương Tĩnh Lễ, lần bày binh bố trận này càng có tính mê hoặc hơn. Trương Hằng tin rằng, việc Triệu Tiểu Thiên dụ mình giết Trương Tĩnh Lễ chắc chắn không phải là kết thúc, mà là sự khởi đầu của cuộc phản công, hắn hẳn còn có những bố trí tiếp theo, nếu Trương Hằng thực sự sập bẫy thì rất có thể sẽ phải gánh tội giết người, Trương Hằng vốn có một vài đạo cụ trò chơi có sức mạnh siêu nhiên, lại có kinh nghiệm sống phong phú, nhưng đây không phải Nassau ở thế kỷ 18, sức mạnh cá nhân không thể chống lại cơ quan quốc gia, cho dù có thể tránh thoát được cuộc điều tra sau này, thì cả đời này hắn cũng chỉ có thể sống trong bóng tối.
Điều này cũng phù hợp với đặc điểm nhất quán của thứ kia, hắn hiểu rõ xã hội loài người, không những luôn cẩn thận đi săn, tránh sự chú ý của công chúng và các cơ quan quyền lực, mà còn lợi dụng quy tắc của xã hội loài người để giải quyết mối nguy của mình, cái duy nhất hắn tính sai chính là không biết Trương Hằng mỗi ngày lại có thêm 24 tiếng ngoài dự kiến. Mà theo những gì Trương Hằng biết về thứ kia, khi hắn đã vạch xong kế hoạch săn mồi thì sẽ không rời đi, mà sẽ ẩn nấp tại chỗ, một mặt giúp hắn dễ dàng kiểm soát diễn biến của sự việc hơn, mặt khác hắn dường như cũng rất thích tận mắt thấy con mồi phí công giãy giụa và phản kháng.
Nhưng lần này, hắn rõ ràng đã tự đốt mình. Trương Hằng lấy sơ đồ thiết kế của viện mồ côi từ phòng hồ sơ, cầm bản thiết kế kiểm tra lại viện mồ côi, lần này hắn cuối cùng cũng phát hiện ra điều mới mẻ, chiều dài hành lang ở tầng hai ngắn hơn 50cm so với trên sơ đồ, mà lại không có cửa sổ như trên sơ đồ, nói cách khác, một đoạn kết cấu tường đã bị thay đổi.
"Cũng đến lúc ra ngoài hít thở không khí rồi." Trương Hằng rời khỏi viện mồ côi, lẻn đến công trường bên cạnh, mười phút sau lúc quay lại trên tay hắn lại có thêm một chiếc búa tạ dùng để phá tường.
Bạn cần đăng nhập để bình luận