Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 204:

Chương 204: Clay Kim nhận lấy thư đề cử, "Việc tìm đủ tất cả mọi người để bỏ phiếu có lẽ sẽ mất chút thời gian, những người khác thì không sao, chủ yếu là những thuyền trưởng như ngươi, có một số người hiện giờ không có ở trên đảo, nhưng mà khoảng một tháng nữa thì họ cũng gần như đều quay về, khi đó ngươi có thể coi như chính thức gia nhập nghị hội."
"Làm phiền Clay tiên sinh rồi." Trương Hằng nói.
Chủ kỹ viện cười cười, "Đợi khi ngươi chính thức gia nhập nghị hội, ta sẽ mở một buổi tiệc tối ở chỗ ta để chúc mừng, các cô nương ở đây dạo gần đây đã nghe rất nhiều chuyện của ngươi, rất là hiếu kỳ về ngươi đấy, đến lúc đó nhất định phải đến dự."
Lời của hắn còn chưa dứt, liền thấy một thiếu nữ tầm mười bảy mười tám tuổi, có nốt ruồi duyên ở mép, thò đầu ra, tò mò nói, "Bọn họ nói lúc ngài tác chiến có thể triệu hồi cá heo, cưỡi cá heo đuổi theo địch nhân là thật sao?"
"Không, ta nghe được một phiên bản khác nói rằng dây thừng trên boong tàu của bọn họ có ma lực, có thể bay múa quấn lấy địch nhân, một thuyền viên của hắn đã nói cho ta biết như vậy." Một người phụ nữ khác có dáng người đầy đặn nói.
"Có thể kể cho chúng ta nghe chút về câu chuyện ngài chiến đấu với khô lâu không? Nghe nói lúc ngài đi thuyền thì gặp phải một chiếc thuyền khô lâu, trên đó có hơn 300 con khô lâu, ngài và các thuyền viên của mình đã dũng cảm đánh lui chúng..."
Các cô nương ồn ào, cho đến khi chủ nhà đuổi hết các nàng đi.
"Ngay cả ta cũng không ngờ mình lại có nhiều câu chuyện đến thế." Trương Hằng nói.
"Đừng để ý, mỗi một thuyền trưởng đang nổi lên đều sẽ có một loạt các truyền thuyết đi kèm, thậm chí cả chính bọn họ cũng chưa từng nghe qua." Clay Kim nhét tẩu thuốc vào trong miệng, rít hai hơi, "Hồi trước thuyền trưởng Sam giành lại được chiếc Vida hào, cũng có người một mực tin tưởng hắn là hậu duệ của vua Arthur đấy."
...
Trước khi ra khơi, Trương Hằng lại đến chỗ mua bán đồ cũ tìm Karina một lần, nhưng nữ thương nhân không có ở đó.
Jim lại lập tức tiến lên nghênh đón, sau khi được xóa bỏ hiềm nghi, Karina đã tăng lương cho hắn, còn để hắn đảm nhiệm người phụ trách chỗ mua bán, tiên sinh ghi chép sổ sách cũng vì thế mà gặp họa được phúc.
Trương Hằng hỏi thăm mới biết, Karina rất quyết đoán, tiệm tạp hóa mà trước đây nàng đề cập đã chọn được địa chỉ, ngay ở cạnh chợ, nữ thương nhân dự định khai trương vào ngày mai, Trương Hằng nghĩ ngợi một lúc cuối cùng cũng không đến quấy rầy nàng.
Ngày ra khơi, bến cảng ồn ào náo nhiệt.
Đây là lần liên hợp săn bắn lớn nhất của Nassau trong mấy năm gần đây, các thuyền hải tặc tham gia đều rất có tiếng tăm, chiếc Vida hào không cần phải nói nữa, từ khi Râu Đen Teach mất tích, Hắc Vương tử Sam cùng đám thuộc hạ của hắn đã dần trở thành đội hải tặc mạnh nhất vùng biển này, những người mà hắn tìm đến hợp tác lần này cũng đều là các đội Đại Hải Tặc nổi danh.
Người có tư lịch kém nhất chỉ có Trương Hằng và Hàn Nha hiệu của hắn, nhưng bọn họ hiện tại là đội hải tặc nổi tiếng nhất toàn Nassau, cũng là đội hải tặc mà đàn ông trên đảo muốn gia nhập nhất hiện giờ, ba lần ra biển liên tiếp đều có thể mang về chiến lợi phẩm khổng lồ, một trận chiến tiêu diệt toàn bộ đội hải tặc có số người gấp ba lần mình, Hàn Nha hiệu quật khởi tuy thời gian ngắn nhưng mỗi một bước đều mang đầy tính truyền kỳ.
Dù ở giữa một đám đội hải tặc lâu năm lừng danh, cũng không ai dám xem nhẹ sự tồn tại của bọn họ, trái lại khi nhìn thấy Trương Hằng đi vào bến tàu, rất nhiều thuyền trưởng đều chủ động chào hỏi hắn.
Ngoài ra Trương Hằng còn thấy Malcolm, đây là lần đầu tiên hắn gặp đối phương sau buổi tiệc tối kia, vẻ mặt của người này nhìn không khác ngày xưa là bao, Malcolm chỉ đợi ở bến tàu một lát, nói đôi ba câu đơn giản với Hắc Vương tử Sam, chúc cho chuyến đi lần này của bọn họ thuận lợi, sau đó liền chuẩn bị rời đi.
Nhưng trước khi đi hắn nhìn thấy Trương Hằng ở cách đó không xa liền dừng chân, khẽ gật đầu với Trương Hằng.
Trương Hằng cũng lễ phép đáp lại, người ngoài nhìn căn bản không thấy được mối quan hệ thù địch giữa hai người.
Hắc Vương tử Sam nhìn những chiếc thuyền hải tặc hình dạng khác nhau đang neo đậu ở bến cảng với vẻ mặt hưng phấn, đã có chút nóng lòng, hắn rất hào phóng, từ tối qua đã cho năm vị thuyền trưởng còn lại biết tuyến đường của chiếc thuyền chở trân bảo Tây Ban Nha đó.
Hành động lần này ban đầu cũng không có gì cần bảo mật, hỏa lực của đối phương vốn dĩ không thể nào khiến người ta có ý định giở trò, đơn phương ra tay khả năng, bởi vì chuyện đó cũng chẳng khác nào tự tìm đường chết.
"Hãy bắt đầu thôi, nếu lần này có thể thành công thì cho dù ở tận Luân Đôn, nữ hoàng cũng sẽ biết đến tên của chúng ta, từ nay về sau thương thuyền chỉ cần thấy cờ của chúng ta là sẽ nghe tiếng mà đầu hàng."
...
"Trên thuyền có chuột?" Trong phòng thuyền trưởng, Trương Hằng buông cuốn sổ ghi chép tiếng Hà Lan trong tay xuống, nhìn sang người quản lý tiếp tế và đầu bếp trước mặt.
"Để ngài Ram Tề nói thì hơn." Dufresne nói.
"Nói đúng ra thì ta cũng không thấy tận mắt mấy con vật nhỏ đó, nhưng trong phòng bếp quả thật là xuất hiện hiện tượng mất đồ ăn, mà càng ngày càng nghiêm trọng." Ông đầu bếp béo mập lau mồ hôi trên cổ.
Chuột chắc chắn là một trong những thứ đáng ghét nhất trên thuyền, chúng sẽ tiêu thụ thêm lương thực và nước, còn có thể gặm cắn dây thừng và boong thuyền.
Nhưng đó vẫn chưa phải là chuyện phiền phức nhất, thứ nguy hiểm thực sự là chúng có thể sẽ mang theo dịch chuột.
Đây là một loại bệnh truyền nhiễm cực mạnh, ban đầu thường chỉ là đau đầu sốt, nhưng rất nhanh sẽ cảm thấy buồn nôn, trên da xuất hiện vết bầm tím, tiếp đó bạch huyết bắt đầu sưng to lên, nhanh chóng sinh mủ phá bại, trong vòng 3 đến 5 ngày sẽ do nhiễm trùng máu nghiêm trọng, viêm phổi hoặc ung thư máu mà dẫn đến cái chết.
Nhất là ở niên đại này, chỉ có thể thông qua cách ly để khống chế dịch chuột lây lan hết mức có thể, hầu như không có biện pháp điều trị nào hữu hiệu.
Trương Hằng hiểu rõ sự nguy hại của dịch chuột hơn bất cứ ai. Ở thế kỷ 14, Châu Âu đã có 25 triệu người chết vì bệnh dịch hạch, ước chừng chiếm một phần ba tổng dân số toàn châu Âu thời đó, còn lần dịch chuột gần đây nhất xảy ra tại London vào bốn mươi năm trước, cũng đã gây ra một cuộc khủng hoảng tương tự.
"Trước khi ra khơi không ai kiểm tra sao?"
"Là ta sơ suất." Dufresne nói, "Ta có kiểm tra một lần vào một ngày trước khi ra khơi, nhưng sau đó việc tiếp tế vận chuyển lên, ta không kiểm tra tiếp, nếu chuột xâm nhập vào thuyền, có lẽ là cùng thức ăn hoặc vật liệu gỗ vận chuyển lên."
"Không trách ngươi được, lần này thời gian có chút gấp, ta nghe nói lúc đó ngươi còn đang lo tìm người tụ tập, may mà hiện tại phát hiện sớm, nhanh chóng giải quyết vấn đề này đi." Trương Hằng nói.
"Lần trước lên bờ, ta đã mua một con mèo, là để đối phó loại tình huống này, ta sẽ mang nó đi lục soát các buồng trên tàu một lượt."
Dufresne nói xong liền cùng đầu bếp rời khỏi phòng thuyền trưởng, nhưng không ngờ lần này dẫn mèo lên vẫn không tìm được chuột ăn vụng, thế là dưới tình thế bất đắc dĩ, Trương Hằng phải huy động toàn bộ người trên thuyền đi tìm kiếm từng ngóc ngách.
Khi lục soát phòng chứa đồ gỗ thì cuối cùng đã có phát hiện.
Nhưng kết quả lại khiến cho Trương Hằng dở khóc dở cười, đặc biệt là Annie, khi nhìn thấy cảnh tượng bên trong, sắc mặt của cô liền thay đổi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận