Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 309: Ngươi chỉ sợ muốn đổi bạn trai

Chương 309: Ngươi chỉ sợ muốn đổi bạn trai
Về vấn đề huỳnh quang tiêu ký, Trương Hằng ngược lại không quá lo lắng, bởi vì một khi đã nhận ra điểm này thì chỉ cần dùng khăn quàng cổ hoặc quần áo cổ cao che phần gáy lại là có thể không bị người phát hiện, so với định vị khí thì thứ này phiền phức hơn nhiều.
Thứ này chỉ cần còn ở trên người hắn, mặc kệ hắn trốn đến đâu cuối cùng cũng sẽ bị tìm ra, mà đến lúc đó hắn phải đối mặt chính là địch nhân liên tục không ngừng.
Tuy nhiên Trương Hằng cũng không quá kinh hoảng, đây mới là ngày thứ tư hắn làm bảo tiêu cho Từ Thiến, chỉ cần Từ Thiến không đem dị thường của hắn báo cáo cho công ty bảo an thì hắn vẫn còn khoảng mười ngày để giải quyết vấn đề định vị khí.
Cho nên chuyện thứ nhất hắn cần làm ngay bây giờ là phải đạt được sự đồng thuận với Từ Thiến.
"Nếu như ngươi không báo cáo tình huống 'dị thường' của ta, thì sẽ phải chịu những hình phạt gì?" Trương Hằng hỏi.
"Ta không biết... Ta chỉ muốn bình an qua khoảng thời gian này, sau này nhận lời cầu hôn của bạn trai rồi đi đến tầng thứ tư, ta không muốn bị cuốn vào bất cứ phiền phức nào cả, van cầu ngươi." Từ Thiến cầu khẩn nói.
"Chuyện này, có đôi khi chuyện tình cảm phải trải qua một chút khó khăn trắc trở mới trở nên viên mãn hơn." Trương Hằng nhắc nhở, "Mặt khác tốt nhất là ngươi nên thành thật trả lời vấn đề này, vì chúng ta hiện tại đang tìm cách để giảm bớt phiền phức cho ngươi."
"Không ích gì đâu, một khi ngươi bị bắt thì bọn họ sẽ xem xét ký ức của ngươi trong khoảng thời gian này, sau đó sẽ biết chuyện chúng ta nói chuyện tối nay." Từ Thiến nói, "Dù ngươi bày kế tinh vi thế nào, kết quả cuối cùng cũng sẽ như nhau."
"Vậy xem ra ta chỉ có thể cố gắng hết sức không bị bắt thôi." Trương Hằng nói, "Trước đây ở đây đã từng có trường hợp tương tự xảy ra chưa? Người nhân bản thoát ly khống chế?"
"Đã từng có vài vụ rồi, nhưng cơ bản là không đến 24 tiếng đồng hồ là bị khống chế." Từ Thiến do dự một lát rồi giải thích, "Nghe nói lúc đầu bọn họ không ngụy trang thân phận con người cho người nhân bản, mà là dùng cách quán triệt vào đầu người nhân bản ý niệm bọn họ phải phục vụ vô điều kiện cho con người, cùng biên soạn một tính cách phục tùng cao độ để đảm bảo người nhân bản được an toàn khi sử dụng, nhưng mà..."
"Nhưng mà?" Trương Hằng nhướng mày.
"Nhưng mà, dù người nhân bản khi xuất xưởng có tin tưởng rằng bọn họ sinh ra là để phục vụ con người, hay là được biên soạn tính cách hiền hòa, trung thực đến đâu đi chăng nữa, thì theo thời gian sử dụng bọn họ càng ngày càng có nhiều người bắt đầu phản kháng lại mệnh lệnh của chủ nhân, bởi vì bọn họ cũng có chung DNA với con người, ta đoán phản kháng cũng là một trong những bản năng của họ."
Từ Thiến dừng một chút rồi nói tiếp, "Bởi vì vấn đề an toàn nên người nhân bản không thể thương mại hóa đại trà, hơn nữa dân thường cũng mang tâm lý sợ hãi người nhân bản, thậm chí có một số phần tử cực đoan còn tổ chức săn giết người nhân bản quy mô lớn, thế nên sau đó các nhà khoa học đành phải tiếp tục tìm kiếm các thủ đoạn ứng dụng khác."
"Bọn họ quyết định ngụy trang thân phận con người cho người nhân bản?" Trương Hằng nói.
"Đúng vậy, vì các nhà khoa học phát hiện rằng người nhân bản ổn định nhất trong trường hợp này, họ không nhận thức được mình là người nhân bản, ngoại trừ người sử dụng và công ty phía sau họ, những người khác trong xã hội đều không biết họ là người nhân bản, tự nhiên sẽ không có xung đột, đồng thời các công ty cũng rút ngắn thời gian sử dụng người nhân bản mỗi lần."
"Một tháng viết lại ký ức một lần?"
"Không nhất định phải là một tháng một lần, chỉ những người nhân bản nắm trong tay vũ lực nhất định như ngươi, một khi đã ý thức được chân tướng mình là người nhân bản sẽ gây ra nguy hại nghiêm trọng cho xã hội mới bị viết lại ký ức mỗi tháng một lần." Từ Thiến run giọng nói.
"Ừm, vậy bây giờ tổng cộng có bao nhiêu người nhân bản đang tồn tại ở Tân Thượng Hải 0297 này?" Trương Hằng tiếp tục hỏi.
"Ta không biết, thật sự là không biết, số lượng người nhân bản luôn là bí mật của các công ty." Từ Thiến rõ ràng trở nên càng ngày càng lo lắng, "Ta, ta đã nói cho ngươi quá nhiều điều không nên nói cho ngươi biết, không thể nói thêm được nữa, một khi bị họ phát hiện ra việc ta đã nói chuyện với ngươi, thì từ nay về sau ID công dân của ta sẽ bị đưa vào danh sách quản chế, chính phủ liên bang sẽ giám sát ta, tất cả các công ty sẽ từ chối cung cấp bất cứ dịch vụ nào liên quan đến người nhân bản cho ta, còn tổn hại mà ngươi gây ra khi mất khống chế thì ta cũng phải gánh ít nhất một phần ba trách nhiệm, bạn trai ta làm ăn thỉnh thoảng cũng... Ngô, không phải chuyện gì quá hợp pháp, anh ấy chắc chắn không muốn nửa kia của mình luôn ở trong danh sách giám sát, ta sẽ vì chuyện này mà mất anh ấy, cho nên xin ngươi."
"Ồ, thật quá tệ." Trương Hằng nói.
"Đúng vậy, ngươi cũng biết tình cảnh của ta rồi đấy, cuộc hôn nhân này đối với ta rất quan trọng." Từ Thiến gật đầu nói.
"Không, ngươi hiểu nhầm ý của ta rồi," Trương Hằng nói, "Ý ta nói tệ là nếu như ta thật sự bị bắt, có người đọc được ký ức của ta, vậy ngươi có khi phải đổi bạn trai đấy."
"Cái này... Ý ngươi là sao?" Từ Thiến có chút không hiểu.
"Vừa rồi ở tầng một ta đã giết đâu đó khoảng hơn ba mươi người rồi." Trương Hằng hờ hững nói, "Theo như cách nói của ngươi, khi ta mất khống chế thì ngươi phải chịu ít nhất một phần ba trách nhiệm, tuy nhiên ngươi tạm thời cũng không cần phải quá lo lắng, ngươi từng ở tầng một chắc cũng nghe qua tên G tiên sinh, người của hắn sẽ giúp ta giải quyết hậu quả ổn thỏa, đương nhiên, điều kiện tiên quyết là ta không bị người ta bắt, rồi đọc ký ức."
"Cái gì, ngươi vừa giết hơn ba mươi người?!" Cơn ớn lạnh xộc lên lưng Từ Thiến, toàn thân nàng như bị dội một xô nước đá, run rẩy nói, "Chuyện này... Chuyện này không thể nào, ngươi đang hù dọa ta, để ta không báo cáo dị thường của ngươi đúng không?"
Nghe vậy, Trương Hằng không phản bác mà trực tiếp gửi email cho F tiểu thư trước mặt Từ Thiến, yêu cầu cô gửi mấy tấm ảnh hiện trường đã xử lý hậu quả.
Yêu cầu này nghe có chút kỳ quặc, nhưng F tiểu thư cũng không hỏi gì thêm.
Nửa phút sau Trương Hằng nhận được mười tấm ảnh thi thể, ngoài ra còn có một đoạn video ngắn, do quay ở khoảng cách khá xa nên video không được rõ ràng lắm, nhưng vẫn có thể dễ dàng nhận ra người ở giữa chính là Trương Hằng, hắn cầm hai thanh dao, đang bị ba bốn người vây công và đang xử lý một gã đầu chổi.
Có thể thấy rõ trong video, gã đầu chổi bị Trương Hằng cắt đứt cổ, hắn cố gắng dùng tay bịt vết thương, nhưng cuối cùng máu tươi vẫn phun ra từ kẽ tay, Từ Thiến nhìn được một nửa đã che miệng lại, còn Trương Hằng thì đẩy thùng rác ở dưới chân đến.
Từ Thiến nhận lấy thùng rác rồi ngay lập tức nôn ọe vào trong.
Nàng vừa nôn vừa khóc, không biết là khóc cho những người chết trong video và ảnh, hay là khóc cho cuộc hôn nhân đầy nguy hiểm của mình.
Từ Thiến khóc mất chừng mười phút thì dần dần ngừng lại, vừa lau nước mắt vừa nói với Trương Hằng, "Ta chưa bao giờ làm chuyện gì có lỗi với ngươi, cũng không vì ngươi là người nhân bản mà khắt khe, cay nghiệt với ngươi, sao ngươi lại đối xử với ta như vậy?!"
"Ta cũng không muốn việc này lại liên lụy đến ngươi." Trương Hằng nói, "Nhưng tin tốt là cho đến thời điểm này chuyện này vẫn chưa bị phát hiện, đây cũng là lý do vì sao ta nói chúng ta cần phải nói chuyện một chút."
Bạn cần đăng nhập để bình luận