Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 148: Tương lai

Chương 148: Tương lai
Trương Hằng ôm tiểu nam hài chạy đến cuối con hẻm nhỏ.
"Thùng rác, bên trong có chồng chất bậc thang, có thể bắc lên trên tường, ngươi đi lên trước, sau đó kéo ta." Tiểu nam hài nói.
"Có lẽ còn có cách đơn giản hơn."
Trương Hằng cởi áo khoác ngoài, đem tiểu nam hài buộc chặt trước ngực, sau đó trực tiếp giẫm lên thùng rác, nhảy lên đầu tường, đuổi kịp lúc cảnh sát đến liền lộn về phía mặt khác.
"Tay phải, thiết bị giám sát ở chỗ đó hai ngày trước bị ta phá hỏng hết rồi." Tiểu nam hài dừng một chút, tiếp tục chỉ đường.
Trương Hằng không nói nhảm, trực tiếp chạy đến con đường nhỏ bên tay phải.
"Rẽ trái, chú ý camera sát vách, dán tường có thể tránh."
Tiểu nam hài dường như hết sức quen thuộc một vùng phụ cận này, từ vô số camera giám sát phía dưới đã vạch ra một đường chạy trốn sẽ không bị phát hiện.
Mười phút sau hai người đã cách xa điểm xuất phát ban đầu, phía sau cũng không còn tiếng còi cảnh sát.
"Này, ngươi có thể thả ta xuống được rồi." Tiểu nam hài cau mày nói.
Tư thế hiện tại của hai người có chút mập mờ, nửa thân trên dính sát vào nhau, tiểu nam hài để không bị rơi xuống, đành phải dùng hai chân kẹp lấy eo Trương Hằng, thêm vào đó còn phải luôn ngoẹo đầu quan sát lộ trình, khiến cổ và đùi nàng giờ đều có chút đau nhức.
Vừa trở lại mặt đất, nàng liền hoạt động cổ một chút, sau đó nhìn về phía Trương Hằng.
"Trước đó chưa kịp hỏi, ngươi là ai, tại sao lại muốn cứu ta?"
"Nhiều năm như vậy tính cách vẫn không thay đổi nhỉ, trong tình huống này đáng ra ngươi nên nói cảm ơn ta một tiếng trước mới đúng chứ." Trương Hằng nói.
"Làm rõ mục đích của ngươi rồi cảm ơn cũng không muộn, biết đâu ngươi lại là người của Hắc Tổ, giống như cặp cảnh sát trước kia, bọn chúng giả vờ làm tình nhân để bắt ta, còn ngươi thì giả thành người tốt bụng ra tay tương trợ, ai mà biết ngươi có ý đồ gì, còn nữa, đừng có dùng giọng điệu đó nói chuyện với ta, cứ như là chúng ta thân nhau lắm vậy."
Tiểu nam hài muốn chỉnh lại mái tóc mình, nhưng hai tay nàng lại bị còng tay còng ở sau lưng.
Dù nàng vẫn mạnh miệng như trước, nhưng Trương Hằng vẫn thu được không ít tin tức từ giọng nói của nàng, lần này phó bản song song khác với trước đây, không phải về quá khứ mà là liên quan tới "Tương lai", dáng vẻ tiểu nam hài dường như là lần đầu tiên hắn gặp, như vậy cái gọi là "Tương lai" này rất có khả năng được suy diễn dựa trên quá khứ không có người chơi can thiệp vào.
"Ngươi là người của đội du kích 01, đúng không?"
"Cái này quá rõ ràng rồi, giờ trong thành phố cũng chỉ còn mỗi chúng ta là phản kháng CTOS thôi."
"Bằng cách dùng đá ném vào camera sao?"
"... ... "
"Ngươi có ý cười nhạo chúng ta à?"
"Không có, ta cực kỳ kính nể các ngươi, Philip với Waldo đâu, cũng ở cùng với ngươi sao, còn cả Ma thuật sư và Nửa số nguyên tố nữa."
Nghe thấy mấy cái tên này, sắc mặt tiểu nam hài thay đổi, "Ngươi tên này rốt cuộc là đến gây sự hả?"
"Ý gì?"
"Bình thường ngươi không xem tin tức à? Hắc Tổ mời ngươi về làm nội gián đúng là phí tiền."
"Ha ha, các ngươi bị chặn tin tức luôn rồi sao, được rồi... xem ra ta cần phải nhanh chóng tìm hiểu những chuyện đã xảy ra trong những năm này." Trương Hằng nói, "Chúng ta làm giao dịch thế nào?"
"Giao dịch gì?"
"Ta giúp ngươi mở còng tay, ngươi trả lời ta vài câu hỏi, nếu như cảm thấy quá nhạy cảm cũng có thể không nói."
"Hứ, không cần ngươi giúp ta cũng có thể mở khóa được." Tiểu nam hài hừ một tiếng.
Trương Hằng còn chưa kịp lên tiếng, thì có một người đi đường đi ngang qua, thấy tiểu nam hài, còn có cái còng tay trên tay nàng, trên mặt lộ ra vẻ nghi hoặc.
"Nhìn cái gì, chưa thấy người đẹp bao giờ hả?" Trương Hằng một tay nhấc tiểu nam hài lên, dựa vào tường, một tay khác kéo khóa áo thể thao của nàng xuống.
"Đồ vô liêm sỉ!" Người qua đường mắng nhỏ một tiếng, vội vã rời đi.
"Ngươi xem, hiện tại không chỉ có vấn đề camera đâu, với cái dáng vẻ này của ngươi căn bản không đi nổi mấy bước." Trương Hằng một lần nữa kéo khóa áo thể thao lên.
Sắc mặt tiểu nam hài mấy lần thay đổi, sau nửa ngày mới nói, "Ngươi thật sự có thể mở còng tay của ta sao?"
Trương Hằng liếc mắt nhìn kiểu còng tay, "Đương nhiên, ngươi có ví tiền không?"
"Ở trong túi bên phải của ta."
Điều khiến Trương Hằng có chút bất ngờ là trong ví tiểu nam hài không có thẻ tín dụng, toàn bộ đều là tiền mặt.
"Bọn chúng có thể căn cứ theo lịch sử tiêu phí thẻ tín dụng của ngươi, biết được giờ nào ngươi đi đâu, mua cái gì, thậm chí còn có thể so với lịch sử tiêu phí của người khác, tìm ra ngươi gặp những ai, chỉ có tiền giấy mới là an toàn nhất."
"Ngươi nói không sai." Trương Hằng gấp một tờ Euro mới tinh thành tờ giấy dài, nhét vào kẽ răng của khóa còng tay, sau đó vặn ngược lại mở khóa, còng tay theo tờ Euro tách ra.
"Ngươi là ai, tội phạm giết người, kẻ trộm, thành viên băng đảng?"
"Chỉ là học được mấy trò vặt trên video mạng thôi."
"Ngươi xem những video như vậy không sợ bọn chúng giám sát sao?"
"Ta không sống ở đây."
"Vậy xem như ngươi may mắn." Tiểu nam hài cởi còng tay, hoạt động cổ tay một chút, sau đó nhìn về phía Trương Hằng, nàng nhìn chằm chằm vào người đối diện một hồi lâu, dường như muốn nhìn ra điều gì đó trên mặt người nọ, nửa phút sau mới nói, "Đi theo ta."
"Đi đâu?"
"Chỗ của ta, ở đó an toàn hơn một chút."
Trương Hằng đi theo tiểu nam hài đến chung cư của cô, đó là một tòa nhà cũ, tường ngoài loang lổ, ngước lên có thể thấy rêu mốc trên trần nhà, không có thang máy, trên cửa là ổ khóa cơ bình thường nhất, tiểu nam hài móc chìa khóa ra, mở cửa phòng.
Đây là một căn nhà nhỏ kiểu một phòng ngủ một phòng khách, khác với vẻ ngoài cầu thang cũ kỹ rách nát, bên trong phòng được thu dọn cực kỳ sạch sẽ, tuy diện tích không lớn nhưng bày trí lại rất ấm áp, còn có một chú mèo tai cụt nằm ườn trên ghế sô pha, nghe thấy tiếng mở cửa cũng không thèm ngẩng đầu lên.
"Chuyện đầu tiên cần làm," tiểu nam hài mở cửa lò vi sóng ra, "Đem toàn bộ thiết bị thông minh có thể liên lạc mạng lưới trên người bỏ vào đây."
"Ta không có thiết bị thông minh." Trương Hằng nói.
"Ngươi đang nói dối."
"Nếu như không tin có thể lục soát người."
Tiểu nam hài nhíu mày, nhưng cũng không vì vậy mà tin Trương Hằng, mà thật sự lục soát người một vòng, xác nhận hắn không nói dối, sau đó mới nói, "Tùy tiện ngồi đi."
Trong phòng khách chỉ có một chiếc ghế sô pha, lại còn bị chú mèo tai cụt tuyên bố chủ quyền rồi, Trương Hằng rất hiểu chuyện không xâm phạm lãnh địa của sinh vật gặm nhấm, ngồi xuống ghế bên bàn ăn.
"Ngươi muốn uống gì?"
"Cà phê đi."
"Không có."
"Trà đâu?"
"Cũng không có."
"Vậy thì nước lọc đi."
"Được."
Ba phút sau tiểu nam hài hâm nóng sữa bò, rót cho mình và Trương Hằng mỗi người một cốc, sau đó ôm chú mèo tai cụt đang uể oải trên ghế sô pha, ngồi đối diện Trương Hằng, "Ngươi muốn biết gì?"
"Edward ở đâu?"
"Ngươi vậy mà lại biết cái tên này?" Trên mặt tiểu nam hài lộ ra vẻ cảnh giác, "Còn nói mình không phải người của Hắc Tổ."
Bạn cần đăng nhập để bình luận