Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 186: Thả Sấu Hầu tử!

Chương 186: Thả đám nhóc Sấu Hầu!
Chỉ là đi theo Trương Hằng cùng ra ngoài khảo sát, tiểu nữ nô liền tự mình trải nghiệm được nơi này rốt cuộc loạn đến mức nào.
Nàng vừa mới đi trên đường, trong tay nắm chặt túi tiền liền bị người ta giật mất.
Sau đó tên kia liền xông thẳng vào đám đông, mặc cho tiểu nữ nô ở sau lưng kêu la thế nào, những người qua đường xung quanh đều thờ ơ, cứ như không thấy việc phạm tội đang xảy ra ngay trước mắt, trên mặt mỗi người đều hiện rõ sự chết lặng và lạnh lùng.
Cuối cùng, tiểu nữ nô cũng đành phải dừng kêu la, tức giận đứng bên đường, rồi hỏi Trương Hằng đang đứng xem náo nhiệt bên cạnh: "Sao ngươi không ra tay ngăn lại hắn?"
Trương Hằng nói: "Trong đó chẳng phải không có bao nhiêu tiền sao?"
Hai người ra ngoài có phân công, vật phẩm quý giá và tiền vàng các thứ đương nhiên là Trương Hằng giữ bên mình, còn túi tiền của tiểu nữ nô chỉ đựng tiền lẻ, có chừng ba mươi Cestus như vậy.
"Nhưng đó cũng là tiền của chúng ta mà," tiểu nữ nô buồn rầu nói, ngoài việc bị mất tiền ra, nàng còn lo lắng cho công việc tiếp theo của Trương Hằng, giữa ban ngày mà trị an nơi này đã kém như vậy, thì vào ban đêm càng không thể tưởng tượng nổi.
Kết quả, lại nghe Trương Hằng thản nhiên nói: "Muốn lấy lại tiền cũng không phải là không được."
"Người ta đã chạy mất dạng rồi, còn lấy kiểu gì?" Tiểu nữ nô mở to mắt.
"Người giật tiền của ngươi tuy chạy, nhưng đồng bọn của hắn còn ở đó." Trương Hằng nói, "Đám giật đồ kiểu này đều có tổ chức, phân công rõ ràng, có người chọn mục tiêu, có người trực tiếp giật đồ, lại có người giả làm người qua đường nhưng hễ có việc gì cần sẽ tới hỗ trợ."
Trương Hằng vừa nói vừa chỉ từng người trong đám đông, những thiếu niên có thân hình không cao, chỉ tầm mười một, mười hai tuổi, "Này, ngươi, đừng chạy."
Tên bị chỉ thấy Trương Hằng hướng về mình, mặt lộ vẻ bối rối, nhất là khi nghe thấy hai chữ "đừng chạy", liền không do dự mà quay người bỏ chạy, nhưng vẫn chậm một bước, hắn không biết đối phương đã xuất hiện sau lưng mình như thế nào trong thời gian ngắn ngủi đó.
Chân trước hắn vừa bước ra nửa bước thì chân sau đã bị người ta nhấc lên từ dưới đất.
Tuy nhiên, hắn không chịu khuất phục như vậy, muốn cởi quần áo trên người ra để chạy trốn, nhưng mấy thủ đoạn nhỏ này chắc chắn không thể qua mắt Trương Hằng, Trương Hằng dùng áo của hắn thắt nút ở cổ, hắn càng muốn chạy lại càng thấy yết hầu bị thít chặt, hô hấp cũng ngày càng khó khăn.
"Đồng bọn của ngươi đâu, dẫn bọn ta đi gặp chúng đi." Trương Hằng thản nhiên nói.
Nhưng hắn rất nhanh nhận ra câu hỏi này như không cần đáp, bởi vì có lẽ thấy đồng bọn phụ trách chi viện bị bắt, tên đã giật túi tiền của tiểu nữ nô kia lại quay lại, hơn nữa còn dẫn theo hai đồng bọn khác, đứng ngay chỗ không xa.
Bọn chúng lớn nhất tầm mười sáu tuổi, còn nhỏ nhất chỉ khoảng mười tuổi, lúc này trên tay lại cầm vũ khí, khiến tiểu nữ nô thấy có chút kinh hãi.
"Thả đám nhóc Sấu Hầu ra!" Thiếu niên giật đồ cất giọng lớn, hắn cũng là người lớn tuổi nhất trong đám.
"Được thôi, đem tiền cướp của chúng ta trả lại trước." Trương Hằng bình tĩnh nói.
"Ngươi đang mơ gì vậy, bọn ta không phải đang thương lượng với ngươi, nếu ngươi không làm theo bọn ta sẽ cho ngươi biết tay!" Thiếu niên giật đồ giơ dao găm trên tay lên, hung hăng nói.
Tiểu nữ nô trốn sau lưng Trương Hằng, nghe vậy cũng thò đầu ra: "Các ngươi to gan thật đấy, giữa đường cướp bóc, bị người ta nhìn thấu còn uy hiếp người bị hại, không sợ bọn ta báo đội tuần tra à?"
"Các ngươi báo cho đội tuần tra cũng vô dụng, bọn chúng làm sao quản được cái nơi này chứ." Thiếu niên giật đồ cười khẩy, "Biết điều thì giao người rồi cút, nếu không thì đừng trách bọn ta không khách khí."
"Ồ, phải không, các ngươi định làm gì nào?" Trương Hằng vừa nói vừa đá vào bắp chân của tên thiếu niên đang bị bắt một cước, khiến hắn ngã quỵ xuống đất, tên thiếu niên giật đồ kia cho đó là khiêu khích liền nổi cơn tam bành, giơ chủy thủ gầm lên một tiếng rồi xông lên.
Đáng tiếc kỹ năng đánh nhau của bọn chúng không thuần thục bằng giật đồ, cộng thêm tuổi còn nhỏ, sức chiến đấu có hạn, hơn nữa lại còn chọn nhầm đối thủ, Trương Hằng hầu như không tốn chút sức nào đã quật ngã cả bọn nằm sóng xoài trên đất, trong quá trình đó hắn còn chẳng thèm dùng tới vũ khí.
Sau đó, hắn ngồi xuống lục soát trên người tên thiếu niên giật đồ, lấy từ trong ngực hắn ra túi tiền của tiểu nữ nô, đưa trả cho cô: "Đếm xem có đủ không?"
Tiểu nữ nô mừng rỡ nhận lấy túi tiền, còn làm mặt quỷ với đám thiếu niên đang bị đánh cho tơi tả trên mặt đất, kiểm lại số tiền trong túi rồi gật đầu với Trương Hằng: "Đủ cả."
Nhưng nụ cười trên mặt cô cũng không giữ được lâu, nhanh chóng cứng đờ lại.
Bởi vì ngay sau đó, một đám người khác xuất hiện trên phố.
Trước đó, những người đi đường thờ ơ kia, dù nghe cô la hét cũng không phản ứng, như thể với mọi chuyện xung quanh họ đều không liên quan, nhưng lần này, ngược lại, họ phản ứng rất nhanh, thấy đám người kia đang tiến về phía này, ai nấy đều nháo nhào tránh né qua một bên, có người đi chậm bị đẩy ngã xuống đất cũng không dám oán trách gì, nhanh chóng đứng dậy rồi cúi đầu rời đi.
Trương Hằng để ý thấy khi tên thiếu niên giật đồ nhìn thấy đám người này thì trong mắt cũng thoáng hiện vẻ sợ hãi.
"Có chuyện gì vậy, có ai cần giúp đỡ sao?" Người cầm đầu, một gã đàn ông Do Thái cao ráo nhưng mang vẻ âm nhu hỏi, giọng điệu hắn có chút ngả ngớn.
"Không, không có gì." Thiếu niên giật đồ cúi đầu đáp, "Bọn con chỉ đang đùa giỡn thôi."
"Đùa giỡn?" Gã đàn ông Do Thái vẻ âm nhu cười cười, "Ta nói các ngươi suốt ngày chẳng làm gì, chỉ biết la cà, tuần này góp đủ tiền chưa, tối nay là hạn chót rồi đó."
"Bọn con đang nghĩ cách."
"Đang nghĩ cách kiếm tiền hay đang nghĩ cách lừa gạt cho qua chuyện?" Gã đàn ông Do Thái vẻ âm nhu hỏi, "Đừng trách ta Hắc Vĩ Xà không nhắc nhở các ngươi, ta nghe nói gần đây các ngươi vớ được mấy con mồi béo, hi vọng tới lúc đó các ngươi xuất ra số tiền làm hài lòng còng sắt, nếu không thì các ngươi biết chuyện gì sẽ xảy ra rồi đấy, còn ngươi..."
Hắc Vĩ Xà chuyển ánh mắt sang Trương Hằng, cười như không cười nói: "Ngươi đã làm bị thương người của chúng ta, ngươi nói xem giờ phải giải quyết sao đây?"
Khác với đám thiếu niên đi giật đồ kia, bảy người trước mặt này đều là người trưởng thành, hơn nữa vũ khí trên tay cũng có vẻ hung hãn hơn, bao gồm cả găng tay đinh và búa đinh, trong số đó thậm chí có người còn có kinh nghiệm chiến đấu nhất định, từng làm đấu sĩ giác đấu dưới lòng đất hoặc vệ sĩ các loại.
Tiểu nữ nô thấy thế không khỏi lo lắng: "Làm sao bây giờ, những người đã chạy trốn có quay về báo đội tuần tra không?"
"Chắc không có đâu, mà nói thật ta cũng chính là người của đội tuần tra mà, tuy vẫn chưa đi trình diện, nhưng chỉ sớm hơn vài tiếng cũng không có gì đáng nói." Trương Hằng vẫn giữ vẻ thản nhiên, hắn vỗ nhẹ vào mặt tên thiếu niên giật đồ, dặn dò: "Ngoan ngoãn đợi đó, ta còn vài vấn đề muốn hỏi ngươi, phải xử lý xong việc bên kia rồi tính tiếp."
Bạn cần đăng nhập để bình luận