Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 265: Lặn xuống

Chương 265: Lặn xuống Sau khi nếm qua bữa tối có chút độc đáo này, Trương Hằng ngay trong ánh mắt kinh ngạc của Hàn Lộ, tìm hai con ngựa hoang gần đó, huấn luyện sơ qua một chút, sau đó để Hàn Lộ ngồi lên con nhỏ hơn, còn hắn thì cưỡi con lớn hơn.
Hàn Lộ có vẻ hơi căng thẳng, trước đó nàng cũng từng cưỡi ngựa, thậm chí còn luyện tập một thời gian cưỡi ngựa, nhưng lúc đó nàng cưỡi là ngựa tốt đã qua huấn luyện, lại có yên ngựa, dây cương đầy đủ, đâu giống bây giờ tùy tiện bắt được một con trên đường rồi cưỡi.
Chờ ngồi lên lưng ngựa, nàng thậm chí không biết phải đặt tay chân vào đâu.
"Nắm bờm ngựa là được, chúng ta sẽ không chạy." Trương Hằng vừa nói vừa dẫn đường phía trước, hắn chọn hai con ngựa một lớn một nhỏ, chắc là quan hệ mẹ con, có ngựa mẹ phía trước, ngựa con sẽ ngoan ngoãn theo sau.
Cuối cùng hai người cũng kịp về tới khách sạn trước khi mặt trời hoàn toàn lặn xuống biển.
Sáng sớm hôm sau, sau khi Trương Hằng và Hàn Lộ ăn sáng qua loa thì ra bến tàu, thuê hai bộ đồ lặn và một chiếc thuyền ra biển.
Hàn Lộ muốn đến đây để xem cá voi đầu bò và cá mập đầu búa, đây cũng là đặc sắc lớn nhất của việc lặn biển ở hòn đảo này, nếu may mắn, có thể nhìn thấy hàng trăm con cá mập đầu búa bơi thành đàn ngang qua đầu.
Loài cá mập đầu búa này có cái đầu hình chữ T kỳ lạ, hai đầu chữ T đều có một con mắt và một lỗ mũi, khiến hình dáng của chúng trông rất kỳ dị, đồng thời cá mập đầu búa cũng là một loại cá mập có tính công kích cao, hàng năm đều có chuyện cá mập đầu búa tấn công người, nhưng về cơ bản đều là do chúng hoảng sợ rồi hành động, bình thường chỉ cần người lặn xuống nước không tự tìm đường chết dùng xiên cá hay thứ gì đó tấn công trước thì cá mập đầu búa sẽ không để ý đến người lặn.
Còn cá voi đầu bò thì có tính cách hiền hòa hơn, hình dáng của chúng giống với hình tượng côn trùng trong các quảng cáo game tràn lan trên mạng, hoặc nói cái sau chính là người ta lấy cái trước làm hình mẫu mà chế ra, cá voi đầu bò thỉnh thoảng sẽ nhảy lên khỏi mặt nước, đặc biệt là khi nhiều con cùng nhảy lên thì cảnh tượng vô cùng hùng vĩ.
Mặc dù con người vẫn chưa biết vì sao cá voi đầu bò lại có hành động này, nhưng giải thích được nhiều nhà khoa học công nhận là để xã giao, cá voi đầu bò thông qua việc nhảy lên mặt nước để thể hiện sức mạnh của mình, từ đó thu hút bạn tình hoặc thể hiện một loại cảm xúc nào đó, ngoài ra còn có thuyết pháp là chúng đang lấy hơi.
Nhưng bất kể là cá mập đầu búa hay cá voi đầu bò, hành động của chúng thường có tính chu kỳ, khoảng từ tháng một đến tháng ba hàng năm là thời điểm dễ thấy chúng nhất ở vùng biển quanh hòn đảo này, nhưng lần này Hàn Lộ và Trương Hằng đến đây chỉ là quyết định ngẫu hứng, mà thời gian bây giờ đã là tháng sáu.
Cho nên dù chú lái thuyền đã rất cố gắng tìm kiếm nhưng vẫn không thấy bóng dáng của hai loài này, Hàn Lộ có vẻ hơi thất vọng.
Chỉ có thể tùy tiện tìm một chỗ không quá sâu gần bờ để lặn, mặc dù cảnh san hô và các cảnh khác dưới đáy biển cũng không tệ, nhưng so với mấy nơi trước đây nàng từng lặn thì không khác biệt quá nhiều.
Có lẽ thấy hai người không hài lòng lắm với chỗ lặn, cộng thêm Hàn Lộ trả phí thuyền hào phóng nên chú lái thuyền chủ động nói với Trương Hằng, "Sao các cậu không thử đến xem di tích dưới đáy biển?"
"Di tích dưới đáy biển nào?" Trương Hằng hỏi.
"Khoảng nửa thế kỷ trước, có một người dẫn đường lặn biển đã phát hiện một phế tích cổ đại ở vùng biển phía tây của hòn đảo này, nhìn như một kim tự tháp hay một thành phố gì đó, có người nói đó là bằng chứng của lục địa mẹ, nhưng cũng có người nói đó chỉ là do tự nhiên tạo ra, dù thế nào đi nữa, nơi đó quả thực rất đáng để tham quan." Chú lái thuyền nói.
Trương Hằng dịch lại cho Hàn Lộ nghe, nàng nghe xong gật đầu, "Hình như ta cũng từng nghe nói về chuyện này, đã không tìm thấy cá mập đầu búa và cá voi đầu bò thì xem ra chỉ có thể đến xem di tích thôi, nhưng hôm nay chúng ta đã lặn rồi, hay là ngày mai hãy đi, tránh mệt quá."
Công tác bảo vệ môi trường ở đảo này rất tốt, có thể thấy người dân bản địa rất yêu quý quê hương của mình, nhưng kinh tế nơi này thì không phát triển lắm, trên đảo chỉ có hai ngành là ngư nghiệp và du lịch.
Mà hiện tại lại đang là mùa du lịch ế ẩm, thuyền đánh cá vừa ra biển, trên bến tàu cũng không có mấy người, có thể đoán là ngày mai hai người muốn đến di tích dưới đáy biển thì chắc cũng không gặp ai khác đến lặn, mặc dù kỹ thuật lặn của Hàn Lộ cũng không tệ, có cả giấy chứng nhận AOW và lặn hơn 60 bình.
Nhưng dù sao cũng chỉ là lặn giải trí, còn về Trương Hằng, Hàn Lộ cũng không biết rõ trình độ của hắn thế nào, mặc dù Trương Hằng nói sẽ không làm vướng chân nàng, nhưng buổi sáng trước khi hai người đi lặn, Trương Hằng vẫn còn xem sổ tay lặn và hỏi han kỹ về nhiều vấn đề liên quan đến trang bị.
Mà vì di chỉ dưới nước có thể có môi trường phức tạp, để an toàn thì Hàn Lộ vẫn quyết định thuê một người hướng dẫn lặn, Trương Hằng cũng không có ý kiến gì, dù hắn rất tự tin vào khả năng của mình dưới nước, nhưng có người đi cùng thì cũng đỡ lo hơn.
Vì vậy chiều hôm đó hai người đến câu lạc bộ lặn ở trên đảo, rút kinh nghiệm từ lần thuê thuyền trước, lần này Hàn Lộ tìm một nữ hướng dẫn lặn, tên tiếng Anh là Nylii, còn khá trẻ, nhìn có vẻ còn nhỏ hơn Trương Hằng, vì thường xuyên phơi nắng nên da cô có hơi đen, nhưng trông rất khỏe mạnh, nghe nói cô đã theo cha đi lặn từ năm chưa đầy 12 tuổi, giờ đã có gần tám năm kinh nghiệm lặn biển, rất nghiêm túc và có trách nhiệm, được nhiều người khen ngợi.
Hai bên rất nhanh đã thỏa thuận giá cả, ngày thứ hai, ba người lại gặp nhau ở bến tàu, tiếp tục đi thuyền của chú hôm qua đến vùng biển có di tích.
Nylii rất hoạt bát, vừa nói với hai người về những điều cần chú ý khi lặn, vừa không nhịn được mà kéo Trương Hằng đến hỏi Hàn Lộ dùng mỹ phẩm dưỡng da gì, có thể thấy cô rất ngưỡng mộ làn da của Hàn Lộ, mặc dù hai người cách nhau một thế hệ, nhưng Nylii vì dãi dầu mưa nắng nên da gần nhìn sẽ hơi sần sùi, không mịn màng bằng Hàn Lộ.
Mà Hàn Lộ bị hỏi như vậy thì cũng rất vui vẻ, thậm chí còn nói sau khi trở về sẽ tặng Nylii một bộ mỹ phẩm dưỡng da.
Ba người cứ vừa đi vừa trò chuyện, cuối cùng cũng đến nơi.
Chú lái thuyền cho thuyền dừng lại, hôm nay thời tiết rất tốt, mặt biển gần như không có sóng gió, trời quang đãng, từ trên thuyền nhìn xuống, có thể lờ mờ thấy phía dưới một vùng bóng đen lớn, nơi đó hẳn là chỗ di chỉ dưới đáy biển.
Ba người lại kiểm tra đồ lặn trên người một lượt, xác nhận không có vấn đề gì thì mang chân vịt, đeo kính vào, lần lượt xuống nước, chờ mọi người xuống nước xong, Nylii ra hiệu chuẩn bị lặn xuống, được Trương Hằng và Hàn Lộ đáp lại rồi thì lại ra hiệu OK, ba người chính thức bắt đầu lặn.
Bạn cần đăng nhập để bình luận