Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 610: Không cách nào đụng vào đáp án

"Ngươi đã bình an trở về Nuuk, lại còn nói muốn quên hết mọi chuyện xảy ra trong chuyến thám hiểm kia, vậy tại sao còn muốn gia nhập cái giáo đoàn thần bí này?" Tùng Giai hỏi ra điều nghi hoặc lớn nhất trong lòng."Bởi vì ta và bác sĩ đã đánh giá quá thấp ảnh hưởng của thứ chúng ta nhìn thấy, sau khi trở về, chúng ta có một khoảng thời gian hoàn toàn sống cuộc sống bình thường, nhưng ngay sau đó lại bắt đầu gặp ác mộng vào ban đêm, còn bắt đầu sốt nhẹ không rõ lý do. Nội dung giấc mơ thường liên quan đến thành phố dưới băng kia. Ban đầu chúng ta chỉ nghĩ do cảnh tượng trước đó quá kinh khủng nên gây ấn tượng sâu sắc, khiến nó cứ lặp đi lặp lại trong mơ. Nhưng sau khi xem xét thời gian, chúng ta phát hiện thời điểm nằm mơ của hai người gần như giống nhau, mà nội dung cũng vậy, lúc này mới nhận ra cơ thể chúng ta có thể đã gặp vấn đề."Nhưng sau đó chúng ta đi khám sức khỏe, kết quả không phát hiện ra gì, các chỉ số cơ thể hoàn toàn bình thường, ngoại trừ việc tinh thần có chút mệt mỏi vì ác mộng. Chúng ta không biết nên tìm ai giúp đỡ, vì sau lần thám hiểm kia, chúng ta đã mất liên lạc với Tamo tiên sinh, như thể hắn đã bốc hơi không dấu vết vậy. Mà nghĩ đến những gì hắn từng làm với chúng ta, cho dù có cách liên lạc, ta cũng không tìm hắn."Thế là sau đó ta gọi điện cho cặp vợ chồng người Trung Quốc kia, kết quả họ nói không hề bị ác mộng làm phiền, kể từ sau chuyến thám hiểm, sức khỏe và tinh thần của họ rất bình thường, không thể tốt hơn được."Ta và bác sĩ rất ngạc nhiên, có lúc còn nghi ngờ chỉ là ảo giác, nhưng khi chúng ta lấy lại cái ấn cũ họ đưa cho, đeo nó lên người, tình hình có vẻ đã tốt hơn, nhưng chúng ta cũng không vì thế mà vui mừng, mà ngược lại rơi vào một sự hoảng loạn lớn, bởi vì điều đó có nghĩa thành phố dưới lòng đất và con quái vật ở dưới kia vẫn đang tác động đến chúng ta theo một cách nào đó."Hơn nữa, trong cuộc sống thường ngày, ta luôn có cảm giác như bị ai đó âm thầm theo dõi, bác sĩ cũng có cảm giác này. Để giải mã bí mật trên người, chúng tôi tự mình điều tra thành phố dưới băng đó. Ta để ý thấy một quyển tiểu thuyết miêu tả khá giống với thành phố kia, nhưng đúng vào đêm mượn sách từ thư viện về đọc, ta đã gặp một cơn ác mộng kinh khủng và dài dằng dặc. Vất vả lắm mới tỉnh lại được thì thấy mình đang nằm trên giường bệnh trong bệnh viện, còn bác sĩ thì đang ở bên cạnh, buồn rầu nhìn ta."Thấy ta tỉnh, hắn miễn cưỡng gượng cười, ta hỏi sao mình lại ở đây, hắn bảo ta đã hôn mê ròng rã một ngày rưỡi. Nghe vậy ta hết sức kinh hãi, còn tưởng mình bị ai đó hạ độc, nhưng sau đó ta nghĩ tới câu nói khó hiểu của Tamo tiên sinh trước khi chia tay. Hắn bảo "Không biết là hạnh phúc, đôi khi ngươi càng cố tìm đáp án, sẽ càng lún sâu."Nhưng lúc đó ta không để tâm câu nói này, sau khi về nhà kiểm tra nguồn nước và đồ ăn, xác nhận không có vấn đề gì rồi mới lật quyển sách ra đọc. Chương đầu tiên tên là « Dãy núi điên cuồng », thành thật mà nói, câu chuyện này không dễ đọc chút nào, câu từ tối nghĩa, buồn tẻ, lại toàn những đoạn miêu tả cảnh vật dài dòng. Nhưng nhân vật chính trong truyện và trải nghiệm của ta khá tương đồng, chỉ có điều bọn họ đi Nam Cực, còn Greenland thì nằm ở vòng Bắc Cực."Càng đọc về sau, ta càng hoảng sợ, bởi vì ta có lý do nghi ngờ quái vật trong truyện và những thứ tấn công doanh trại chúng ta trước đây có lẽ cùng một giống loài. Bọn chúng không phải sinh vật trên Trái Đất. Nếu như ta đọc được câu chuyện này trước khi thám hiểm, ta sẽ chỉ xem nó là một câu chuyện kinh dị hư cấu, nhưng giờ đây, ta lại nghi ngờ tác giả cuốn sách cũng từng trải qua những chuyện tương tự. Đáng tiếc, ông ấy đã chết nhiều năm rồi, nếu không ta thật muốn gọi điện cho ông ấy." Satsuz nói."Sau khi đọc hết câu chuyện, ta lên giường, bị mất ngủ một hồi lâu, trằn trọc mãi không tài nào ngủ được. Khoảng bốn giờ sáng, vì quá mệt nên ta mới mơ màng chìm vào giấc ngủ, sau đó ta thấy mình quay lại thành phố dưới băng đó. Ta khi ấy sợ gần chết, nhất là khi những thứ kia đều sống dậy, dùng xúc tu siết chặt cổ ta, ta cảm thấy mình sắp nghẹt thở..."."Cho đến khi ta mơ hồ nghe được tiếng bác sĩ gọi tên mình, ta mới dốc hết sức lực cuối cùng để thoát khỏi cơn ác mộng đó, tỉnh dậy lại thấy mình nằm trên giường bệnh, người đầy ống dẫn và kim tiêm."Baker nói tạ ơn trời đất, Satsuz cuối cùng ngươi cũng đã tỉnh lại. Ta hỏi hắn lần này ta đã ngủ bao lâu, hắn nói khoảng năm ngày, bệnh viện cũng nghi ngờ ta không tỉnh lại nữa. Trong lúc đó, hắn luôn đặt hòn đá, coi như là ấn cũ, trên ngực ta, lần hôn mê này đã xác nhận một việc, đó là ta không thể tiếp tục điều tra nữa, chân tướng có thể cuối cùng chỉ dẫn chúng ta đến sự điên cuồng và sợ hãi vô tận."Bác sĩ cũng đồng tình với ý kiến của ta, bởi vì anh ấy cũng đã tự điều tra, và khi vừa đeo ấn cũ thì tình trạng của anh có vẻ tốt hơn tôi chút ít, nhưng tinh thần lại càng tồi tệ hơn, sốt nhẹ và ác mộng trở nên thường xuyên hơn. Do đó, chúng tôi đã thống nhất quyết định dừng lại, không tiếp tục nữa."Đồng thời, chúng tôi bắt đầu nhờ đến một số thủ thuật khoa học, để ngăn chặn những cơn ác mộng đó, hồi phục lại tinh thần. Chúng tôi đã làm trị liệu tâm lý, nhưng đáng tiếc là hiệu quả quá nhỏ. Cũng thử quên đi hết chuyện thám hiểm, nhưng không thành công, cho đến một ngày có một người con lai thần bí đến nhà, nói với ta rằng anh ta có cách giải quyết rắc rối mà ta đang gặp phải."Ngay từ đầu, ta đã đoán anh ta đang nói dối, nhưng lúc đó ta đang cố tìm mọi cách để thoát khỏi những cơn ác mộng, bất cứ phương pháp nào cũng muốn thử, nên sau đó ta đã đi theo anh ta đến giáo đoàn của họ."Lúc đó bọn họ đang làm tế lễ thường ngày, ta đến nơi thì đã cảm thấy không đúng, bởi vì phong cách trang trí rất giống với thành phố dưới băng đáng sợ kia, nhưng muốn đi thì đã muộn. Họ bắt ép ta xem hết nghi thức tế lễ điên cuồng đầy máu tanh của họ, lúc này ta mới nhận ra đối tượng mà họ tôn thờ, chính là cái bóng đen khổng lồ trong cung điện của thành phố đó."Nghi thức kết thúc, bọn họ cũng không còn giả bộ nữa, cho ta hai con đường để chọn, một là từ hôm nay phải bắt đầu làm việc cho bọn họ, rồi khi thích hợp sẽ gia nhập hàng ngũ của bọn họ, bọn họ nói ta cũng là người được chọn, đây là kết cục của ta; hai là trở thành vật tế trong lần tế lễ tiếp theo. Thật ra ta không muốn chọn cả hai, nhưng so sánh thì cách thứ nhất vẫn tốt hơn chút đỉnh. Vì thế ta trở thành người chỉ huy của đám người đó."
Bạn cần đăng nhập để bình luận