Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 463: Người thứ mười bảy khách nhân

Chương 463: Người thứ mười bảy khách nhân Những thủ đoạn tương tự như vậy thật ra rất thường thấy trong giới thần minh, thông qua mộng cảnh để thiết lập mối liên hệ ban đầu với những tín đồ tiềm ẩn, sau đó lại đưa những tín đồ này đến một địa điểm đặc biệt, sử dụng thần tích để biến họ thành tín đồ thực sự. Các hệ thống thần thoại khác nhau cơ bản đều có những câu chuyện tương tự.
Là một trong những quái vật nổi tiếng nhất trong thần thoại Bắc Âu, việc Jörmungandr chọn tín đồ bằng cách này cũng không có gì lạ, hơn nữa tỷ lệ tử vong của các tín đồ tiềm ẩn này còn cao đến kinh người.
Theo lời lão nhân, ông ta đã tiếp xúc với tổng cộng mười sáu tín đồ tiềm ẩn, nhưng cuối cùng chỉ có ba người thành công rời khỏi hòn đảo này, quay trở về xã hội loài người. Những người còn lại thì hoặc là vĩnh viễn lạc trong mê cung, hoặc là bị Jörmungandr nuốt chửng.
Mà bây giờ, ông ta xem Trương Hằng là người thứ mười bảy lên đảo, cũng là một tín đồ tiềm ẩn.
Cũng không thể trách lão nhân sơ ý chủ quan, chủ yếu là vì hòn đảo này quá hoang vu, trên đảo không có gì cả, có khi mấy chục năm cũng chẳng có ai đến, mà Jörmungandr là quái vật hung ác nhất của Cự Nhân tộc, từ trước tới giờ chỉ có nó để mắt đến người khác chứ chưa từng có ai dám chủ động trêu chọc nó cả.
Lão nhân cũng không nghĩ rằng trên đời này lại có người liều lĩnh đến thế, cho nên tin chắc vào thân phận của Trương Hằng, không chút nghi ngờ.
Trương Hằng thấy vậy cũng dứt khoát tiếp nhận thân phận mới của mình, khách khí hỏi lão nhân, "Cái mê cung này khó đi lắm sao?"
Lão nhân gật đầu, "Ta biết ngươi đang nghĩ gì, hòn đảo này diện tích không lớn, mà khu trung tâm mê cung thì còn nhỏ hơn, dù mê cung có phức tạp đến đâu, chỉ cần dùng cách ngu ngốc nhất, đi thử từng đường một thì luôn tìm được đường ra chính xác."
"Không phải vậy sao?"
"Mê cung bình thường có thể là như vậy, nhưng mê cung ở đây mà ngươi dùng cách đó thì vĩnh viễn cũng không tìm ra được con đường chính xác đâu."
"Hả?"
"Mê cung này luôn biến đổi." Lão nhân nói, "Cho nên việc đi nhầm rồi quay lại thử hết lần này đến lần khác là không thể, mà không chỉ nơi ngươi đã đi qua sẽ biến đổi, ngay cả những khu vực phía trước ngươi cũng đang không ngừng thay đổi."
"Vậy chẳng phải là cứ trông chờ vào vận may thôi sao?"
"Không, mê cung này là để khảo nghiệm mối liên hệ tinh thần giữa ngươi và nó có đủ vững chắc không. Ba người vượt qua mê cung trước đó đều rất dễ dàng, người chậm nhất cũng chỉ mất chưa đầy nửa tiếng, người nhanh nhất chỉ mất mười phút." Lão nhân nói, "Chỉ cần mối liên hệ tinh thần của ngươi đủ chặt chẽ, ngay khi ngươi bước vào mê cung, tự nhiên sẽ biết phải đi như thế nào."
Đây không phải là tin tốt với Trương Hằng, bởi vì hắn vốn không phải là tín đồ tiềm ẩn, giữa hắn và Jörmungandr căn bản không có bất cứ mối liên hệ tinh thần nào, mối liên hệ duy nhất giữa hai người chỉ là việc Trương Hằng định đi vào giải quyết nó, nếu Trình Tư Hàm còn sống thì cứu Trình Tư Hàm ra, rồi đưa hai chị em Phiền Mỹ Nam và Mã Lục rời khỏi chuyến tàu này. Có thể nói là thông qua Jörmungandr để biết được tung tích của Loki.
Tuy vậy, Trương Hằng cũng không lộ ra vẻ lo lắng, mà tiếp tục trò chuyện với lão nhân.
Lão nhân có vẻ đã chờ đợi ở hòn đảo này quá lâu rồi, bình thường rất khó gặp được ai, bây giờ gặp được một người cùng lên đảo, ông ta rất muốn được tiếp tục trò chuyện với Trương Hằng.
Hơn nữa, không biết có phải vì thân phận tín đồ tiềm ẩn của Trương Hằng hay không mà thái độ của ông ta cũng cực kỳ tốt, cơ bản là hỏi gì đáp nấy. Suy cho cùng, nếu Trương Hằng vượt qua được mê cung thì sẽ là tín đồ, từ đó về sau cũng coi như là người một nhà, còn nếu Trương Hằng không thể vượt qua mê cung và chết trong đó, thì những chuyện ông ta biết cũng không đến tai người thứ ba.
Mặc dù vậy, trong một số vấn đề tương đối cốt lõi, lão nhân vẫn chọn cách né tránh không trả lời.
Ví dụ như Trương Hằng hỏi về kích thước của Jörmungandr lớn đến mức nào, thời gian hoạt động thường ngày, bao lâu thì rời khỏi mê cung một lần... thì hễ nghe thấy câu hỏi đó là lão nhân im bặt.
Thế là Trương Hằng lại đổi hướng, bắt đầu trò chuyện với lão nhân về chính chuyện của ông ta. Lần này, lão nhân nói nhiều hơn hẳn.
"Ta lên đảo đã được năm mươi mốt năm rồi, trước khi tới đây ta là công nhân đội xây dựng, đội xây dựng của chúng ta thi công rất nhanh, công trình cũng chất lượng, nhận được không ít giải thưởng, còn được lên cả báo, lúc ấy thủ đô muốn xây tàu điện ngầm, lãnh đạo cấp trên nghĩ ngay đến đội của ta, kết quả trong quá trình xây dựng đã gây ra tiếng động thu hút sự chú ý của nó, về sau ta cũng nhận được sự triệu hồi của nó, tới đây làm người tiếp dẫn."
Tuy trước đó Trương Hằng cũng đã đoán được thân phận của lão nhân, nhưng đây là lần đầu tiên chính miệng ông ta thừa nhận, xác nhận ông ta chính là người công nhân mất tích năm mươi năm trước.
Vẻ mặt của lão nhân có chút phức tạp khi nói đến chuyện này.
Có thể thấy ông ta rất hoài niệm khoảng thời gian trước đó, dù đó đã là hơn năm mươi năm về trước, khi cuộc sống vật chất còn thiếu thốn, không có điện thoại, không có máy tính. Nhưng dù có thiếu thốn thế nào cũng còn tốt hơn hòn đảo nhỏ đỏ hoang vu không có gì này, hơn nữa khi đó ông còn có gia đình, bạn bè, còn bây giờ phần lớn họ đã không còn nữa.
Tuy vậy, trải qua thời gian dài như vậy ông ta cũng đã chấp nhận số phận, vẻ tưởng nhớ chỉ lóe lên một chút rồi biến mất, lại khôi phục vẻ bình thường.
"Ngươi cũng từng vào mê cung này rồi sao?" Trương Hằng hỏi tiếp.
"Đáng tiếc, ta không có tư cách vào mê cung, chỉ có thể làm một số việc vặt bên ngoài." Lão nhân nói, "Ta biết bây giờ trong lòng ngươi có chút lo lắng, có lẽ là bị mấy con số trước đó của ta dọa sợ, đang do dự xem có nên vào mê cung này hay không, nhưng thực tế ta thấy ngươi không cần quá lo lắng, vì đây có thể là một cơ hội lớn nhất trong đời ngươi. Mắt của nó rất kén chọn, có thể được nó coi trọng không nhiều đâu, ta ở đây hơn năm mươi năm, tính cả ngươi cũng chỉ tiếp đón mười bảy người, lần trước ta tiếp đãi khách nhân đến đảo đã là chuyện mười hai năm trước rồi."
"Mười hai năm trước?" Trương Hằng nhướng mày.
"Không sai, mà tên đó là người nóng tính, nhìn qua hắn có vẻ gặp phải rắc rối lớn, chúng ta cũng chỉ nói không đến năm câu, về sau hắn đã đâm đầu vào trong mê cung." Lão nhân nói, "Hắn cũng là một trong số những người ta nói với ngươi lúc nãy, người chỉ dùng mười phút để đi đến cuối mê cung đó, cũng không biết bây giờ ra sao rồi, lúc lên đảo hắn chỉ là một ca sĩ vô danh, hát ở quầy bar. Nếu ngươi có thể vượt qua mê cung ta sẽ nói cho ngươi biết tên của hắn, ta cũng rất tò mò mỗi người sau khi rời khỏi đảo sống như thế nào, tiếc là ta chỉ có thể nghe ngóng tin tức từ những người đến sau."
Trương Hằng suy nghĩ một lát rồi hỏi câu cuối cùng, "Có thể sử dụng công cụ để vượt qua mê cung này không?"
"Công cụ?" Lão nhân ngẩn người, "Công cụ gì, thang sao, nhưng ngươi đâu có thang.... Về phương diện này, nó ngược lại không đưa ra yêu cầu gì cả, nên nếu ngươi có công cụ gì cần dùng, ta cũng sẽ không ngăn cản ngươi."
Bạn cần đăng nhập để bình luận