Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 364: May mắn sắt móng ngựa

"Bọn hắn muốn để cha ta làm gì?" Wendy không chờ được hỏi.
"Giúp bọn hắn tìm một nhóm người." Sau khi nói đến đây, sắc mặt Trương Hằng cũng trở nên có chút kỳ quái.
"Người nào?"
"Hơn một tháng trước, trấn Sáng Ngân xảy ra một vụ cướp, một đám người bịt mặt đã cướp sạch ngân hàng trong trấn, cướp đi 40 kg vàng, nhưng có rất ít người biết rằng ngoài số vàng đó, bọn chúng còn đoạt một món đồ khác không thuộc về chúng, một món đồ của Cook."
"Cook muốn cha ngươi giúp hắn tìm lại món đồ kia, bất quá ngoài điều đó ra hắn hình như còn có ý đồ khác." Trương Hằng nói.
"Nhưng... Thời gian không khớp mà, theo ta biết thì người cụt tay kia đã sớm đến huyện Lincoln rồi, lại còn ở ngay sát vách nhà ta..." Wendy nhíu mày, "Khoan đã, ý của ngươi là nói Cook đã giám thị cha ta mấy năm nay sao?"
"Chắc là như vậy."
"Đến khi món đồ của Cook bị mất, bọn hắn mới liên lạc với cha ta, để ông đến Brice, cha ta có một nửa dòng máu người da đỏ, quả thực ông là một chuyên gia truy tìm rất giỏi, sau đó bọn hắn dùng tính mạng của nông dân trong trấn để uy hiếp cha ta, ép ông phải giúp bọn hắn tìm người." Wendy cuối cùng đã hiểu rõ toàn bộ sự tình.
"Mười hai ngày trước, Cook đã để lại mười người trông giữ đám nông dân đó, còn hắn thì dẫn hơn ba mươi người còn lại cùng cha ngươi rời đi."
"Vậy nên chỉ cần cha ta giúp bọn hắn tìm được người bọn hắn muốn tìm thì đám người của Cook sẽ thả cha ta ra?" Wendy hỏi.
"Không đơn giản như vậy đâu." Trương Hằng lắc đầu, "Cook đã ra lệnh cho đám người ở lại là nửa tháng sau sẽ g·iết hết tất cả mọi người rồi rời khỏi Brice, tập hợp tại huyện Lincoln."
"Hả?" Wendy mở to mắt, "Bọn chúng đến huyện Lincoln làm gì?"
"Ngươi vẫn chưa nhận ra sao, Cook thực tế không hề quan tâm món đồ đã mất." Trương Hằng nói, "Mục tiêu của hắn từ đầu đến cuối chỉ là cha ngươi, bọn chúng dự định đến huyện Lincoln để trả thù cho người cụt tay đã bị treo cổ, cứ như vậy thì cha ngươi cũng sẽ bị lôi vào, không còn con đường nào khác ngoài việc tiếp tục ở lại với băng đảng của Cook."
"Vậy chúng ta phải làm gì?" Wendy phản ứng lại còn bình tĩnh hơn cả Trương Hằng nghĩ, nàng tuy cực kỳ lo lắng nhưng cũng không hề rối trí vì lo lắng, mà nói, "Nếu ngài có thể giải quyết chuyện này, ta sẽ quyết định chia một nửa đất của trang trại cùng một nửa số phân trâu ở trên đất cho ngài."
"Chuyện đã đến nước này, chỉ còn một cách, chúng ta phải đuổi theo bọn chúng, cản chúng lại trước khi chúng đến huyện Lincoln, bất quá với hơn ba mươi người thì dù là ta cũng không đối phó được, chúng ta còn cần tìm thêm người giúp nữa."
...Hai ngày sau, Trương Hằng và Wendy lại phong trần mệt mỏi chạy về trấn Glenn.
"Ha ha ha, mau nhìn xem ai tới." Lão Ngưu Tử đứng trước cửa sở cảnh s·át cười lạnh nói, "Ta đã chờ ngày này lâu lắm rồi, tốt a, cách lần trước chúng ta gặp nhau cũng chưa bao lâu, không ngờ nhanh như vậy đã có thể báo thù cho ngựa của ta rồi."
"Các ngươi quen biết thủ lĩnh băng đảng Cook, Cook đúng không?" Trương Hằng kéo cương ngựa nói thẳng.
"Ừm, sao ngươi biết?" Lão Ngưu Tử nghe vậy sắc mặt biến đổi, nhanh chóng nhìn quanh, thấy không có ai chú ý đến chỗ này thì mới lên tiếng, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
"Bí mật của ông đúng là khiến tôi kinh hãi." Trương Hằng nói, "Quan trị an trấn Glenn vậy mà lại có liên quan đến băng đảng Cook khét tiếng."
"Mày không biết cái gì cả, nhãi ranh, đừng tùy tiện bình luận về quá khứ của người khác, mày lúc đó đâu có ở đó." Lão Ngưu Tử hừ một tiếng, lạnh lùng nói.
"Vậy thì kể cho tôi, kể hết mọi chuyện năm đó, như vậy chúng ta mới có thể cứu được ngựa của Mã Tu." Trương Hằng nói.
"Tôi nghĩ lần trước tôi đã nói rất rõ ràng rồi, tôi sẽ mang những chuyện cũ đó xuống mồ." Lão Ngưu Tử lắc đầu nói.
"Ông cố chấp không chịu hợp tác như vậy là ông dám chắc Cook sẽ không g·iết chết Matthew sao, nhưng trên đời này còn có chuyện tồi tệ hơn g·iết một người, đó chính là hủy hoại cuộc đời người đó, tôi không biết quan hệ giữa Cook và Matthew thế nào, nhưng tôi chắc chắn Cook đang lôi kéo Mã Tu vào vũng lầy, ngay lúc chúng ta đang nói chuyện đây, Cook đang mang theo người và Matthew cùng nhau tiến về huyện Lincoln, chuẩn bị báo thù cho một thành viên băng đảng đã c·hết, không cần tôi nói, chắc ông cũng biết chuyện này có nghĩa gì."
"Cái gì? Cook định tập kích huyện Lincoln sao? Huyện thành Lincoln không phải là một trấn nhỏ như Glenn, băng đảng của Cook khó lòng đánh hạ nơi đó."
"Bọn chúng cũng không phải đến để đánh chiếm nơi đó, chỉ cần cướp sạch một phen, rồi nghênh ngang rời đi trước khi lực lượng vũ trang của trấn kịp phản ứng là xem như đại công cáo thành, xem xét đến quan hệ căng thẳng giữa Matthew với trấn từ trước đến giờ, ông nghĩ khi ông ta xuất hiện cùng với băng đảng Cook thì người trong trấn sẽ nghĩ thế nào?"
Lão Ngưu Tử nghe vậy thì im lặng.
Một lúc sau, ngay khi Trương Hằng chuẩn bị từ bỏ thì Lão Ngưu Tử đột nhiên mở miệng, "Ta biết, Cook vẫn luôn muốn để Matthew kế nghiệp hắn, trước kia hắn vẫn luôn bồi dưỡng Matthew theo hướng đó."
"Cha ta từng là người của băng đảng Cook sao?" Wendy kinh ngạc nói.
"Không chỉ có vậy, ta, Matthew, Cook, ba người chúng ta đều là thành viên ban đầu của băng đảng Cook, không, khi đó chúng ta còn chưa gọi là băng đảng Cook, mà là "May Mắn Sắt Móng Ngựa", chúng ta lập ra May Mắn Sắt Móng Ngựa không phải là để cướp bóc g·iết người, mà là để báo thù."
"Báo thù?"
Lão Ngưu Tử nhìn Wendy, "Cha ngươi rất ít khi nhắc đến chuyện cũ với ngươi và mẹ ngươi đúng không, về quá khứ của ông ấy, công việc của ông ấy ở trang trại Cook trước khi gặp mẹ ngươi, và cũng chính ở nơi đó ông đã gặp được tình yêu cả đời — Mary, hai người kết hôn, không lâu sau Mary có thai, khi đó Matthew như người hạnh phúc nhất thế giới, còn ta và Matthew là bạn thân, họ còn định nhận ta làm cha đỡ đầu cho đứa con đầu lòng của họ, nhưng ai ngờ, bất hạnh lại ập đến nhanh như vậy."
"Một lần Cook và Matthew đi chăn trâu cách đó 500 dặm để đến một thị trấn buôn bán, đợi khi họ quay về thì phát hiện nhà đã bị cướp sạch, Mary cũng không thấy đâu, ban đầu họ nghĩ là do cường đạo làm, nhưng sau đó phát hiện mọi chuyện không đơn giản như vậy, đủ loại dấu hiệu đều chỉ hướng con trai độc nhất của một vị đổng sự công ty đường sắt Thái Bình Dương, tên là Ruben, tên kia là một công tử bột, trên danh nghĩa là đến giám sát công trình đường sắt, nhưng thực tế chỉ mang theo một đám bạn bè đến đó để đi săn, ăn chơi trác táng, chúng thấy Mary ở trong trấn liền không rời mắt được, chúng giở trò với Mary mấy lần, nhưng đều bị Matthew kịp thời ngăn lại."
"Nhưng mà Matthew và Cook không ngờ rằng, ngay sau khi bọn họ vừa rời khỏi thị trấn, Mary đã bị Ruben dẫn người cướp đi, sau đó họ tìm được Ruben, yêu cầu hắn thả Mary ra, nhưng Ruben lại thề thốt chối bỏ chuyện này, hơn nữa tên hỗn đản đó còn lo sợ việc mình làm bị bại lộ nên đã ra tay luôn, trực tiếp g·iết Mary, mãi đến một tuần sau chúng ta mới tìm thấy t·h·i t·hể của Mary ở trong rừng cây, nhưng t·h·i t·hể đã bị chó hoang g·ặm nham nhở, đáng thương đứa bé trong bụng cô ấy, mới ba tháng tuổi, cũng không giữ được."
Bạn cần đăng nhập để bình luận