Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 17:(Phiên ngoại ba) một trận đi săn 2

Chương 17: (Phiên ngoại ba) Một cuộc đi săn 2
Gió thổi qua lá cây, phát ra tiếng ào ào.
Một con nai cảnh giác dựng tai lên, nhưng ngoài tiếng lá cây xào xạc nó không nghe thấy âm thanh nào khác, sau đó nó lại cố gắng khịt khịt mũi hai lần, cũng không ngửi thấy gì, lúc này mới an tâm trở lại, con nai lại cúi đầu, chuẩn bị tiếp tục gặm cỏ.
Nhưng ngay khi nó vừa cúi đầu chớp mắt, tiếng súng đột nhiên vang lên! Sau đó, con nai đáng thương còn chưa kịp hiểu chuyện gì, đã bị một phát đo ván.
Trương Hằng đi lên phía trước, nửa ngồi xổm trên mặt đất, tháo chiếc vòng lụa đen từ sừng nai xuống. Cũng may, vừa rồi hắn đã may mắn một lần gặp được một con thỏ rừng đeo vòng lụa đỏ và một con nai đeo vòng lụa đen.
Trương Hằng không nổ súng ngay, bởi vì cho dù hắn chọn bắn con nào thì con còn lại nghe thấy tiếng súng cũng sẽ chạy trốn, nên Trương Hằng quyết định mạo hiểm, rút chủy thủ bên hông ra, dùng khả năng tiềm hành của mình, tiếp cận con thỏ rừng kia.
Sở dĩ chọn tấn công thỏ rừng trước đơn giản là vì điểm tích lũy trên người thỏ rừng cao hơn nai, nếu chẳng may kế hoạch thất bại, không dùng chủy thủ hạ được thỏ rừng thì cũng có thể chuyển sang dùng súng, ít nhất vẫn có được 5 điểm tích lũy.
Nhưng kết quả còn thuận lợi hơn cả mong đợi của Trương Hằng, hắn chọn cách tiếp cận từ hạ phong, con thỏ rừng kia không hề phát hiện ra nguy hiểm, vẫn an tâm đào hang, nhưng khoảnh khắc sau đó chỉ thấy đao quang lóe lên, thỏ rừng thậm chí còn chưa cảm nhận được đau đớn đầu đã lìa khỏi cổ.
Có lẽ đúng lúc đó, con nai bên kia dường như cũng nhận ra điều gì đó, nó ngẩng đầu lên.
Nhưng nó nhìn xung quanh không thấy Trương Hằng đâu, cuối cùng vẫn gục ngã dưới súng săn, đi theo vết xe đổ của thỏ rừng.
Sau khi tháo chiếc vòng lụa trên sừng nai xuống, Trương Hằng kiểm tra lại những gì mình thu được trong thời gian này, mới có nửa tiếng kể từ khi cuộc đi săn bắt đầu, trên tay hắn đã có hai vòng lụa đỏ và ba vòng lụa đen, tổng cộng 16 điểm tích lũy, hiệu suất quá kinh người.
Nhưng Trương Hằng cũng không tự mãn, vì hắn biết nếu Simon không quá xui xẻo thì thành quả của nàng chắc cũng không kém bao nhiêu, thậm chí có thể còn nhiều hơn hắn.
Vì vậy, Trương Hằng không hề dừng lại, tiếp tục đi sâu vào rừng, hắn quyết định đi theo con suối nhỏ trong rừng, vì những nơi gần nguồn nước thường là khu vực động vật thích lui tới nhất, tỷ lệ bắt được con mồi ở khu vực này cũng cao hơn.
Mặc dù khu rừng này không quá rộng, nhưng so với nó, 33 con mồi lại càng ít ỏi, hơn nữa, lũ động vật hoang dã này không phải là những bia ngắm đứng yên một chỗ, chúng sẽ chạy tán loạn khắp nơi, sẽ đào hang, sẽ trốn vào những nơi không ai biết, thậm chí có khi xui xẻo lại còn bị thú dữ khác ăn thịt.
Rốt cuộc thì cũng đã mười tiếng kể từ lúc bọn chúng được đưa vào rừng, không ai biết chuyện gì đã xảy ra với chúng trong mười tiếng đó.
Nên trong vòng 20 phút sau, dù Trương Hằng cũng gặp không ít động vật, nhưng chẳng thấy con nào mang vòng lụa.
Nhưng Trương Hằng không hề vội vàng, vẫn giữ được sự bình tĩnh, tiếp tục theo kế hoạch tiến về phía trước, cho đến khi gặp đối thủ của mình trong cuộc thi ở bên suối nước.
Xem ra Simon cũng chọn chiến lược giống hắn, mà khoảng cách giữa điểm A và điểm B cũng không quá xa, để hai người gặp nhau sau một tiếng khi cuộc thi bắt đầu.
Trương Hằng và Simon đều không qua sông, dù suối nước chỉ mới không quá mắt cá chân, nhưng cả hai đều không quên hiện giờ họ vẫn đang đi săn, mà còn là đối thủ của nhau, nếu cùng nhau đụng phải con mồi thì làm sao để tính?
Vì thế Simon chỉ khẽ gật đầu với Trương Hằng coi như chào hỏi, còn Trương Hằng thì phất súng, dùng tiếng Phần Lan mới học hỏi: "Thế nào rồi?"
"Một vòng tơ hồng, hai vòng tơ đen, còn một vòng... lụa màu." Simon nói, nàng không hỏi thành quả của Trương Hằng, vì người kia đều cột những vòng lụa có được vào cánh tay trái, chỉ cần liếc qua là thấy ngay.
"Lụa màu, xem ra vận may của ngươi không tệ đấy."
"Nếu ta lại tìm được một vòng lụa màu nữa thì tám phần là ngươi thua rồi." Simon nhắc nhở.
Trương Hằng cũng đã nghĩ đến điều này, dù sao thì vòng lụa màu tất cả chỉ có ba cái, mỗi cái lại cao tới 20 điểm tích lũy, chỉ cần có được hai cái thì việc thắng lợi đã ở ngay trước mắt, vì với khả năng đi săn và bắn súng của cả hai, nếu không phải kém đến mức cực độ thì cuối cùng số lượng con mồi cũng không chênh lệch nhiều, 20 điểm tích lũy từ vòng lụa màu rất khó bù đắp.
Nhưng Trương Hằng vẫn nói, "Đừng mừng quá sớm, cuộc thi mới bắt đầu thôi."
"Ừm." Không biết có phải trước kia đã thành thói quen không, mà cho dù hiện tại không còn trở ngại ngôn ngữ thì Simon vẫn kiệm lời.
Hai người chỉ nói vài câu đơn giản ở mép nước rồi lại chia nhau ra đi tìm mồi.
Một lát sau, sức quan sát nhạy bén của Trương Hằng lại phát huy tác dụng, hắn phát hiện ra một con cú mèo đeo vòng lụa trong bụi cây.
Nói công bằng thì, trước đó khi nhân viên phục vụ trong trang viên chọn mồi, Trương Hằng hay Simon đều không ở đó, nên Trương Hằng không ngờ họ còn chọn cả loài chim, cũng may ban ngày cú mèo cơ bản là ngủ trong bụi cây, nếu không mà giống những con chim khác thích bay loạn thì Trương Hằng cũng không biết liệu có tìm được con cú mèo đeo vòng lụa này hay không.
Lần này Trương Hằng thậm chí không giết con cú mèo kia, chỉ là bắt lấy nó, gỡ chiếc vòng lụa màu ra khỏi móng của nó, như vậy hắn đã có 20 điểm tích lũy, lại đứng chung một vạch xuất phát với Simon.
Nhưng tiếp theo Trương Hằng lại không vội tiếp tục đi, mà là giơ súng bắn hạ con gà rừng không đeo vòng lụa trong bụi cỏ, hắn vừa ăn sáng xong không lâu nên dĩ nhiên một phát súng này không phải để kiếm đồ ăn cho mình, mà là sau khi hạ con gà rừng, Trương Hằng dùng con dao nhỏ rạch bụng con gà.
Sau đó hắn tìm một sợi dây cỏ buộc hai chân con gà, treo nó lên cành cây, làm xong hết những việc này Trương Hằng mới tiếp tục tiến về phía trước.
Trương Hằng đã phát hiện ra, nếu chỉ dựa vào hai chân chạy xung quanh để tìm con mồi thì yếu tố may rủi quá cao, nếu gặp phải trường hợp như trước đó thì có khả năng nửa tiếng cũng không gặp được một con mồi, vì vậy hắn quyết định chuẩn bị cả hai tay, bỏ chút thời gian ra chế tạo một cái bẫy đơn giản ở đây, xem có thu hút được động vật ăn thịt nào đến hay không.
Còn mình thì tiếp tục thăm dò khu vực xung quanh, kết quả Trương Hằng vừa làm xong bẫy thì nghe thấy tiếng súng vọng đến từ xa, chắc là Simon lại có thu hoạch, nên Trương Hằng cũng tăng nhanh bước chân.
Dòng suối bạc chảy qua rừng rậm, phản chiếu ánh mặt trời lấp lánh, hai người thợ săn ưu tú nhất cũng đang ngầm giao đấu hai bên bờ suối.
Bạn cần đăng nhập để bình luận