Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 133: Một trương giấy trắng

"Ngươi có thể hiểu sai ý ta rồi," Trương Hằng nói, "Ta thỉnh giáo về sáng tác không phải để trở thành một ai đó thứ hai, mà là để sử dụng những kỹ xảo này, viết nên câu chuyện của riêng ta."
Hemingway nghe vậy có vẻ hơi kinh ngạc, "Nghe ý ngươi thì ngoài ta ra, ngươi còn định thỉnh giáo nhiều người lắm sao?"
"Sao, điều này có gì kiêng kị à?"
"Thì không có, thực tế là trong trang viên này đa số mọi người đều mong muốn phong cách sáng tác của mình được nhiều người đồng nghiệp chấp nhận hơn, đặc biệt là những người trẻ tuổi viết lách. Văn học vốn dĩ là sự kế thừa qua nhiều thế hệ, chúng ta mỗi thời đại kỳ thực đều đứng trên vai người đi trước, kiễng chân để vươn cao hơn. Nhưng mà..."
Hemingway chuyển giọng, "Nhưng mà những người đến được trang viên này đều là những tác giả đã tạo dựng được phong cách riêng của mình. Nói cách khác, ai cũng tự mò mẫm ra được con đường thuộc về mình rồi. Thường thì trừ khi gặp biến cố lớn, không thì ai cũng sẽ đi đến tận cùng con đường của mình. Đó cũng là lý do trước đó ta nói không muốn dạy ngươi, suy cho cùng thảo luận và giao lưu là một chuyện, học tập lại là chuyện khác."
Hemingway ngừng lại một chút, "Mà phong cách cá nhân của ta quá mạnh, ta lo sẽ ảnh hưởng đến con đường của ngươi. Huống hồ ngươi còn định đi thỉnh giáo người khác, ta hiểu tâm trạng khi ngươi mới đến đây. Thực tế ngươi không phải là người đầu tiên có ý định này. Bởi vì, khó có nơi nào tập trung nhiều người biết viết nhất trên thế giới này, trong đó biết đâu lại có người có ảnh hưởng sâu sắc, thậm chí dẫn dắt ngươi đến với con đường văn học. Nhưng nếu bị những điều này mê hoặc, từ bỏ con đường của mình thì sẽ phản tác dụng thôi."
Hemingway không phải là người thích xen vào chuyện người khác. Thực tế, nếu không phải Trương Hằng có khả năng săn bắn giỏi, lại sẵn sàng đi săn đêm cùng hắn mà không cần do dự, lại thêm khoảng thời gian chung sống này, thấy cũng hợp tính hắn thì hắn đã lười nói nhiều chỉ điểm vậy rồi.
Nhưng điều khiến hắn bất ngờ là, sau một hồi khuyên nhủ nhiệt tình, Trương Hằng lại trả lời một câu đơn giản: "Ta còn chưa mò mẫm ra được con đường của mình."
"... "
Hemingway nghẹn lời khoảng nửa phút, sau đó mới nói, "Chẳng phải ngươi đã xuất bản một cuốn tiểu thuyết, mà thành tích cũng không tệ sao? Dù nhìn ngươi còn rất trẻ, nhưng chuyến đi này chưa bao giờ thiếu thiên tài trẻ tuổi. Không, phải nói chính vì ngươi còn trẻ nên mới được mời vào trang viên này, càng chứng minh tài hoa của ngươi."
"Thực ra ta đến đây hoàn toàn là một tai nạn ngoài ý muốn," Trương Hằng nói thật, "Nếu không tính bài văn thi đại học, thì ta còn chưa viết một câu chuyện nào cả."
"Một trang giấy trắng." Mặt Hemingway lộ vẻ kỳ quái, "Nếu ngươi không nói sai thì, tiểu tử, chuyện kế tiếp sẽ rất thú vị đây."
"Thú vị chỗ nào?"
Lần này Hemingway không trả lời câu hỏi của Trương Hằng mà tự nói: "Từ hôm nay trở đi, thứ tư và thứ bảy hàng tuần sẽ cùng ta đi săn. Dạy ta làm sao để bắn giỏi như ngươi vậy."
"Ờm, ta không chắc có đủ thời gian, mà như ta nói trước đó, ta không thể tìm thấy quá nhiều niềm vui thú khi đi săn." Trương Hằng nói.
"Ngươi nhất định phải có đủ thời gian, bởi vì đây là học phí cần phải bỏ ra khi ngươi học viết với ta, không chỉ là ta, ta còn kéo những người bạn kia của ta đến dạy ngươi nữa. Năm đó, khi tham dự yến tiệc ở Paris, ta thấy phần lớn đều là những kẻ ngu ngốc, nhưng cũng không thể phủ nhận trong số đó có vài người thực sự có tài. Cũng có người trong số họ đến được trang viên này. Ngoài ra, ta ở đây lâu vậy cũng có vài người bạn mới. Còn những người khác trong trang viên thì phải nhờ ngươi tự nỗ lực thôi."
"Cảm ơn." Trương Hằng ban đầu chỉ định thử một chút thôi, không ngờ Hemingway không những đồng ý mà còn có được ngoài dự kiến nữa. Chưa nói đến các tác giả mà Hemingway quen biết trong trang viên, riêng việc ông ấy nhắc đến những người bạn thân thiết từng ở Paris đã khiến Trương Hằng nhớ ra Francis Scott Key Fitzgerald.
Vị quân nhân này cả đời lận đận, vì tình mà đau khổ, chết bệnh ở tuổi 44 tại Los Angeles. Nhưng không ai có thể phủ nhận tài năng của ông. Thậm chí Xuân Thụ còn tôn sùng ông, nhắc đến cuốn "Đại Giát-xbi Vĩ Đại" mấy lần trong "Rừng Nauy" như một cuốn tiểu thuyết đáng đọc nhất.
Khác với Hemingway, người dùng từ ngữ ngắn gọn, thẳng thắn. Tiểu thuyết của Fitzgerald dùng ngôn từ bóng bẩy, tao nhã. Mỗi câu nói đều như thơ, hàm chứa nhiều ý vị sâu sắc. Nếu học về tu từ, không ai thích hợp làm thầy hơn Fitzgerald.
...
Trương Hằng về đến biệt thự thì đã là sau nửa đêm. Người quản gia Hobbit chu đáo vẫn còn cầm đèn dầu đợi hắn ở cửa.
Gặp hắn về, nàng đưa cho hắn chiếc chìa khóa phòng được đánh số, sau đó dẫn hắn đến trước cửa phòng.
Trương Hằng tra chìa khóa vào ổ, mở cửa. Phát hiện đây vẫn là một căn gác mái. Bên trong có một phòng khách, một phòng ngủ, một phòng tắm. Ngoài ra còn có một phòng làm việc hướng ra vườn hoa, để sáng tác hoặc đọc sách.
Điều khiến Trương Hằng bất ngờ hơn cả là, cách bài trí và thiết kế bên trong rõ ràng mang phong cách thế kỷ 21. Ngoài chiếc máy tính mà hắn cùng Gem đã yêu cầu trước đó, thì bên trong còn có cả máy chơi game và máy chiếu. Trên tường cũng có ổ cắm điện.
Dường như hiểu được hắn đang nghĩ gì, nữ quản gia Hobbit lại nói: "Mỗi phòng khách ở đây đều khác nhau. Trang viên luôn nỗ lực xây dựng môi trường sáng tác hoàn hảo nhất cho từng nhà văn. Ngài nếu có nhu cầu khác, cứ nói với tôi, chỉ cần không rời trang viên thì đều có thể được đáp ứng."
Nói xong nàng liền cúi chào rồi lui ra, đồng thời khép cửa phòng lại.
Trương Hằng không nghĩ nhiều nữa, trực tiếp vào phòng tắm xả sạch bùn đất và mồ hôi trên người, rồi chọn bộ đồ ngủ trong tủ, tắt đèn và lên giường đi ngủ.
Sáng hôm sau, Trương Hằng đến phòng nữ tác giả kỳ ảo bán chạy nhất để cùng ăn sáng. Sau đó theo hẹn, nữ tác giả đã giới thiệu Trương Hằng với một nhân vật quan trọng mà nàng nhắc đến.
- Shakespeare, tác giả nổi tiếng nhất trong lịch sử nhân loại. Cũng là người nổi tiếng nhất. Trên người ông vẫn luôn bao phủ nhiều bí ẩn.
Thế kỷ 16 cách bây giờ đã quá xa xôi. Những người đời sau chỉ có thể thử hoàn nguyên lại cuộc đời truyền kỳ của tác giả này từ đôi ba câu lịch sử. Dù cho bây giờ có một cuốn sách viết về Shakespeare được nhiều người chấp nhận, thì vẫn có không ít người nghi ngờ tính xác thực của ông.
Nhưng lần này, Shakespeare lại ngồi trước mặt Trương Hằng. Ông vừa ăn hoa quả, vừa nhìn hai cô bé đang chơi đùa dưới nước không xa.
Bạn cần đăng nhập để bình luận