Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 219: Hầm trú ẩn

"Hơn bốn mươi năm trước thành phố sao, khó trách," ta vừa ở một cái ngõ hẻm không biết tên đi lòng vòng nửa ngày, suýt chút nữa bị lạc choáng váng," con thỏ gặp được Trương Hằng sau cuối cùng thở phào nhẹ nhõm, "Nhưng mà thảm hại hơn là trước đó, ta bị kẹt trên nóc nhà hứng gió biển hơn nửa ngày, cứu được một gã rơi xuống nước, hắn còn muốn đạp ta xuống dưới, quá ghê tởm."
"Ngươi có biết vì sao chúng ta lại từ trận hải khiếu kia đến đây không?" Trương Hằng hỏi.
"Ừm, rất nhiều người cho rằng một đêm người ta chỉ có một giấc mơ, đó là bởi vì phần lớn người chỉ nhớ được giấc mơ cuối cùng trước khi tỉnh giấc, nhưng thực tế suy nghĩ này không đúng, trong nghiên cứu về giấc ngủ, đa phần nhà nghiên cứu thường chia chu kỳ cấu trúc giấc ngủ thành hai giai đoạn là giấc ngủ REM (rapid eye movement – giấc ngủ cử động mắt nhanh) và giấc ngủ NREM (non-rapid eye movement – giấc ngủ không cử động mắt nhanh), chúng sẽ luân phiên xuất hiện trong một đêm, nghiên cứu ban đầu cho thấy con người chỉ mơ trong giai đoạn REM, nhưng nghiên cứu sau đã bác bỏ lý thuyết này, nên, trên lý thuyết ta có thể mơ nhiều giấc mơ trong một đêm, theo tình hình hiện tại thì chúng ta hẳn là từ một giấc mơ của Hàn Lộ trước đó mà đi đến giấc mơ thứ hai này, nhưng giờ vẫn chưa rõ việc chuyển đổi giữa các mộng cảnh này rốt cuộc là do sự quá độ tự nhiên khác giai đoạn hay là do hiệu ứng đặc biệt mà mộng cảnh tử vong mang lại." Con thỏ nói rất nhanh.
"Các ngươi có kế hoạch gì không?"
"Ờm... Kế hoạch tùy cơ ứng biến được không?" Con thỏ nhún vai, "Chúng ta lấy được đạo cụ vào mộng cảnh này không lâu, ngược lại nó không có hạn chế số lần sử dụng, nhưng lần nào cũng phải dùng hết một đóa hoa, mấu chốt là nó có tất cả ba cái nụ, dùng hết là phải đợi nó mọc lại, mà trong đó mới chỉ có một cái nở, vì lo lắng có người trúng chiêu trong thời gian này nên chúng ta không thí nghiệm trước, chỉ có thể đi từng bước một mà thôi."
Con thỏ vừa nói vừa nhìn về chiếc xe bán kem không xa, "Oa, cây kem kia trông ngon ghê, có 5 đồng một cây mà lại không cần lo về calo, đợi một chút ta phải làm một cây." Cô ta vừa nói vừa móc ví tiền, đưa qua mười đồng, hào phóng nói, "Không cần trả lại tiền thừa, lão gia."
Kết quả người bán kem không đưa tay nhận tiền, mà là nhìn chằm chằm vào tờ mười đồng cau mày, "Cô bé, đây là... tiền giả sao?"
Con thỏ xấu hổ, khó mà giải thích.
Cuối cùng dưới ánh mắt hoài nghi của ông lão, cô nàng ba chân bốn cẳng chạy mất, mặt mày ủ rũ trở lại chỗ Trương Hằng, "Xong rồi, bọn họ không nhận tiền mới rồi."
...
Ở quảng trường này đã không tìm thấy gì thêm, thế là Trương Hằng chỉ có thể cùng con thỏ tiếp tục tìm kiếm mục tiêu kế tiếp, trong khi đó, cứ cách một khoảng thời gian Trương Hằng lại liếc nhìn đồng hồ một cái.
Con thỏ thấy thế liền xen vào nói, "Vô dụng, thời gian trong mộng cảnh khác với tốc độ trôi của thời gian ở bên ngoài."
Trương Hằng ừ một tiếng, lại nhìn thời gian được ghi lại trong điện thoại di động hai lần, ghi hết những thời gian này vào đầu, lúc này mới nói, "Ta biết, chỉ là xem có thể tìm ra được liên hệ gì không."
"Liên hệ, liên hệ gì?"
"Hiện tại vẫn chưa biết, phòng bị trước vẫn hơn." Trương Hằng nói.
Hai người vừa đi vừa hỏi, từ miệng những người đi đường chắp vá được không ít về thời thơ ấu của Hàn Lộ, nhưng lại không tìm thấy thông tin nào có thể chỉ dẫn bọn họ tìm được Hàn Lộ, cho đến khi hai người vô tình gặp được mẹ của Hàn Lộ, bà là một phiên dịch viên, thần sắc nghiêm nghị, nói chuyện rất có lý.
Có thể thấy được Hàn Lộ có tình cảm rất phức tạp đối với mẹ của mình, vì công việc mà mẹ Hàn thường xuyên phải đi công tác, vắng mặt trong phần lớn thời thơ ấu của Hàn Lộ, đồng thời gương mặt không chút cảm xúc của bà cũng khiến bà có vẻ hơi cay nghiệt.
Nhưng ngược lại Trương Hằng cũng phát hiện trên người hai mẹ con có vài điểm giống nhau, tỷ như khi không kiên nhẫn, động tác nhíu mày của họ gần như được đúc ra từ cùng một khuôn, như trong tính cách ẩn chứa một sự kiên nghị nào đó, còn có, cuối cùng Trương Hằng đã biết được nguồn gốc chứng viêm mũi của Hàn Lộ từ đâu ra.
Trương Hằng cùng con thỏ lén lút đi theo mẹ Hàn Lộ, muốn thông qua bà để tìm được nơi ở thời thơ ấu của Hàn Lộ.
Nhưng không lâu sau, Trương Hằng lại chú ý đến dị trạng của tầng mây phía trên.
Giống hệt như trước khi hải khiếu ập đến, nó tựa như là một loại báo hiệu trước khi tai nạn xảy ra.
Ngay sau đó con thỏ cũng ngẩng đầu lên, lẩm bẩm, "Không phải chứ, còn giở chiêu này sao? Giờ phải làm thế nào, chúng ta nên tiếp tục đi theo hay là tìm một nơi cao ráo để xem tình hình?"
Trương Hằng suy nghĩ một lát, nói với con thỏ, "Ngươi tìm một chỗ an toàn trước đi, chỗ này ta cứ tiếp tục theo dõi là được, ngươi nói cho ta biết địa điểm muốn đi, có tin tức gì hoặc là chờ hải khiếu qua đi ta sẽ tìm ngươi."
Con thỏ do dự một chút, "Vậy, vậy ta vẫn nên đợi thêm một lát nữa đi, dù sao theo quy luật trước kia thì còn khoảng nửa giờ nữa hải khiếu mới đến, ta chỉ cần rút lui sớm hơn năm phút là có thể an toàn rồi."
Trương Hằng nghe vậy cũng không tiếp tục khuyên nữa.
Nhưng hai người lần này lại hoàn toàn đoán sai, một khắc sau nhìn vật thể từ trong tầng mây thò ra, con thỏ mở to hai mắt, "Thật hay đùa vậy?! Ta cứ tưởng mấy lời Lục Hải gào thét trong biển là đủ lảm nhảm rồi, không ngờ lại còn có cả mấy giống loài kỳ ảo xuất hiện sao?!"
Chỉ thấy ba cái Hắc Ảnh to lớn đang dang cánh bay lượn trên không trung thành phố, tựa như tử thần đang bay lượn, nhìn xuống thương sinh.
"Haiz... Bây giờ ta chỉ hi vọng chúng sẽ không phun lửa lung tung giống như trong tour du lịch kia."
Con thỏ vừa dứt lời đã thấy một con cự long há miệng, ngọn lửa nóng bỏng bắn trúng một chiếc xe buýt trên đường, kết quả những người ở bên trong thậm chí còn không có cơ hội bỏ chạy, trực tiếp bị biển lửa nuốt chửng, nhiệt lượng kinh người thậm chí còn làm tan chảy cả vỏ xe.
Sau đó cự long không dừng lại, ngọn lửa kia nhanh chóng càn quét cả con đường, trong khoảng thời gian ngắn, con đường vốn náo nhiệt vui vẻ lập tức biến thành luyện ngục, khác với hải khiếu lúc trước, người bị cuốn vào trong ngọn lửa thậm chí không thể lưu lại tàn cốt.
"Hầm trú ẩn." Trương Hằng thấy thế liền nhanh chóng thốt ra ba chữ.
Hầm trú ẩn hiện tại đã rất hiếm thấy, nhưng vào những năm đầu thập niên 70 của thế kỷ trước, do mối quan hệ với Liên Xô trở nên căng thẳng, lại thêm sự đe dọa từ phía Mỹ, bóng ma chiến tranh hạt nhân luôn bao phủ trong lòng mọi người, thế là trong giai đoạn đặc biệt đó, hầu như cả nước các trường học lớn nhỏ, nhà máy, cơ quan đều điên cuồng đào hầm trú ẩn.
Phía dưới Kinh thành thậm chí còn đào thẳng một cái thành phố dưới lòng đất, bên trong bốn phương thông suốt, có thể từ đường Wangfujing chui đến ga tàu, thậm chí còn có cả nhà ăn và tiệm cắt tóc.
May mắn là những hầm trú ẩn này cuối cùng không phát huy được tác dụng, dần dần lui về sau hậu trường lịch sử, nhưng theo sự xuất hiện của cự long, hiện tại chúng ngược lại có thể phát huy tác dụng theo một phương thức khác.
Cách chỗ hai người không đến bốn trăm mét có một cửa hầm trú ẩn, đám người kinh hoàng đang dũng mãnh lao về phía đó.
Thực tế là không cần Trương Hằng lên tiếng, con thỏ đã bị dòng người lôi cuốn không thể tự chủ cùng xông đến, nhưng khi chạy được hai bước, nàng mới phát hiện bên cạnh mình lại không có bóng dáng của Trương Hằng.
Bạn cần đăng nhập để bình luận