Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 225: Tuyên thệ

Chương 225: Tuyên thệ
Bach rút thăm vào thứ tự đối chiến tương đối ở phía sau, sau hắn chỉ còn lại ba người chưa tham gia khảo hạch, trong đó có cả Varro.
Varro không hẳn xếp cuối cùng, việc đến giờ hắn chưa lên đài là một sự cố, chủ yếu do đối thủ Habitus mãi không xuất hiện. Bởi vậy Varro chỉ có thể chờ bên ngoài, tình hình có hơi khó xử.
Nhưng may mắn là cuối cùng Habitus cũng không bỏ rơi hắn, dù sao hôm nay Marcus cũng có mặt. Habitus dù không vừa ý sự sắp xếp của Gabi, vẫn phải nể mặt Marcus. Vì vậy dù đến muộn, cuối cùng hắn cũng xuất hiện trong sân huấn luyện.
Thấy đối thủ là một tên vô danh tiểu tốt chưa từng nghe qua, Habitus cũng không có ý định thay đồ, thuận tay nhặt một thanh kiếm tập luyện lên, nói với Varro: "Đến đi, nhanh lên chút, lát nữa ta còn phải ra bãi tắm, hy vọng ngươi có thể khiến ta đổ chút mồ hôi trước khi ngâm mình trong bồn tắm."
Varro nghe vậy không nói gì, cúi đầu cầm ba kích cùng lưới bắt cá, đi lên đài. Trong đầu hắn ôn lại lời Trương Hằng dặn dò và buổi đặc huấn hôm qua.
Hiện tại, việc hắn có thể thông qua khảo hạch hay không đều phụ thuộc vào lần này...
...
Căn phòng nhỏ phía tây của Trương Hằng không có cửa sổ, không nhìn thấy cảnh bên ngoài. Thực ra cho dù có, Trương Hằng cũng không muốn nhìn. Những gì có thể dạy, hắn đã truyền hết cho Varro, còn lại chỉ có thể xem Varro tự phát huy và chờ vận may.
Đúng vậy, khác với những tình huống bất ngờ Trương Hằng cố tình tạo ra, lần này Varro thực sự cần một chút may mắn để có thể vượt qua khảo hạch.
Không còn cách nào khác, sự chênh lệch giữa hai người quá lớn. Như Trương Hằng đã nói trước đó, dù Habitus có khinh địch hay không, Varro đều không có chút cơ hội chiến thắng nào. Hắn có thể làm chỉ là gây cho Habitus một chút khó khăn, sau đó sẽ phải xem ý của Gabi.
Chiến lược chiến đấu Trương Hằng vạch ra cho Varro rất đơn giản. Trương Hằng yêu cầu Varro dù dùng bất cứ cách nào cũng phải cố gắng tái hiện lại cảnh Bach giao đấu với Habitus trước đó. Hắn đã dạy Varro tổng cộng bốn chiêu, dùng để hóa giải chiêu của Habitus từng dùng với Bach, cũng như ứng phó những biến hóa có thể xảy ra sau đó.
Trương Hằng đã phân tích kỹ càng tính cách của Habitus cho Varro. Động tác tấn công của hắn thường mang tính biểu diễn rất cao, đó là lý do vì sao hắn luôn được nhiều người hâm mộ. Khi chiến đấu, hắn sẽ theo bản năng muốn làm đối thủ khó chịu. Tuy nhiên, mặt lợi luôn đi kèm với mặt hại. Cách chiến đấu hoa mỹ của Habitus cũng tạo ra sơ hở để người khác lần theo.
Khoảng mười phút đã trôi qua từ khi Bach vào phòng phía tây, và sau đó không ai tới nữa.
Thế nên không ít người cảm thấy rằng, mười một người còn lại trong phòng này sẽ là những người cuối cùng vượt qua vòng khảo hạch.
Vì cùng là một lứa tân binh, so với những đấu sĩ lão luyện ở trường đấu, những người này có một mối liên hệ nhất định với nhau. Lúc này, bất kể quen hay lạ đều đang cố gắng giới thiệu bản thân với người khác, đặc biệt là xung quanh Bach càng đông người vây quanh. Với thực lực xuất sắc, anh ta đã trở thành thủ lĩnh không chính thức của nhóm tân binh. Sau này dù làm đồng đội hay đối thủ, có chút tình cảm vẫn tốt hơn là không.
Như để chứng minh suy đoán của bọn họ, chẳng bao lâu thì bóng dáng Gabi xuất hiện ở ngoài cửa. Vẻ mặt hắn vẫn lạnh tanh: "Các vị, đừng để chủ nhân của các ngươi đợi lâu. Nếu đã trò chuyện đủ rồi thì hãy ra ngoài tuyên thệ. Chỉ có sau khi tuyên thệ mới có thể xem như là đấu sĩ thực thụ."
Nói xong, hắn quay người trở lại sân tập.
Trương Hằng chau mày. Xem ra, kế hoạch của Varro cuối cùng vẫn thất bại sao? Dĩ nhiên, Trương Hằng đã biết khả năng thất bại cao hơn thành công khi vạch ra kế hoạch này cho Varro. Kết quả trên lý thuyết này cũng không khiến hắn bất ngờ, có thể thấy điều này trên khuôn mặt những người khác trong phòng.
Nhưng Trương Hằng ít nhiều vẫn thấy tiếc nuối, dù sao Varro sống đến giờ cũng không dễ dàng, thấy sắp tới đích cuối cùng, nếu không vì sự xuất hiện của Bach, thì hắn cũng không xui xẻo gặp phải Habitus. Chí ít, hắn có thể có được một cơ hội thể hiện bản thân một cách công bằng.
Nhưng khi Trương Hằng cùng mọi người đi ra khỏi phòng, hắn lại bất ngờ nhìn thấy Varro ở trên sân tập.
Tên thương nhân đồ cổ trước đây đang được bác sĩ của trường kiểm tra, xác nhận xem hắn có bị gãy xương sườn không. Khi nhìn thấy Trương Hằng, Varro còn nhếch miệng cười.
Trương Hằng hiểu rằng, kế hoạch tác chiến hai người bàn bạc trước đó cuối cùng vẫn phát huy hiệu quả, khiến Gabi quyết định giữ lại Varro.
"Được rồi, đừng lề mề nữa," Gabi nói, "Chúng ta hãy nhanh lên nào." Nói đến đây, không hiểu nghĩ gì mà hắn lần đầu tiên hé ra một nụ cười, nhưng chỉ thoáng qua ở khóe miệng rồi biến mất.
Lúc này, mọi người mới vượt qua khảo hạch bao gồm cả Varro đứng thành một hàng ở sân tập. So với 50 người mới nhập trường, bây giờ ở sân tập chỉ còn lại 12 người, chưa đến một phần tư. Tỉ lệ đào thải vô cùng tàn khốc. Những người khác hoặc chủ động hủy hợp đồng với trường đấu sĩ, hoặc bị bắt đi làm lao công ở các hầm mỏ, ngày đêm không ngừng nghỉ.
"Người đạt tiêu chuẩn của kỳ này là những người này, thưa chủ nhân tôn kính của ta." Gabi khom người về phía lầu hai nói.
Marcus từ đầu cơ bản chỉ dán mắt vào Bach, không hề che giấu sự vui mừng trên mặt, nghe vậy gật đầu nói: "Không tệ, ngươi làm tốt lắm, ta quả nhiên không nhìn lầm khi giao trường đấu sĩ cho ngươi. Hãy để bọn chúng bắt đầu tuyên thệ đi."
Mọi người mới đã học thuộc lời thề vào đêm qua, nhưng chắc chắn không phải ai cũng cần dùng đến.
Rất nhanh, cả sân tập vang lên tiếng tuyên thệ không đều nhau, "...Ta thề, dù cho ngọn lửa thiêu đốt, dù cho đao kiếm kề thân, máu đổ chiến trường, chúng ta đều chiến đấu đến phút cuối cùng, vì vinh quang đấu trường Victor, vì tôn nghiêm của đấu sĩ, chúng ta sẽ chiến đấu như một đấu sĩ thực thụ, dâng hiến linh hồn và thân xác cho chủ nhân Marcus..."
Khi bọn họ vừa nói xong câu cuối cùng, huấn luyện viên xung quanh liền kẹp những chiếc bàn là đang nung đỏ, in một chữ "T" lồng với chữ "V" lên cánh tay của bọn họ, biểu tượng cho đấu trường Victor. Cùng lúc đó, nô tỳ bưng bình rượu cổ cao hai tai từ bên ngoài đi vào.
Marcus, người trước đó vẫn luôn ngồi trên ghế, lúc này cũng đứng lên, nhận lấy chén rượu từ tay một nô tỳ, giơ lên nói: "Hoan nghênh, hoan nghênh các vị gia nhập trường đấu sĩ của ta. Mọi người đều biết ta là một người phóng khoáng khác thường. Chỉ cần các ngươi vì ta, mang đến chiến thắng cho đấu trường, vậy thì bất kể là tiền bạc hay phụ nữ, ta đều sẽ không tiếc mà ban thưởng. Để chúc mừng việc các ngươi vượt qua vòng khảo hạch, ta đã chuẩn bị rượu ngon, khi về đến phòng các ngươi còn có một phần quà nữa đang chờ. Vì vậy, đừng khách sáo, hãy vui vẻ hết mình đi các đấu sĩ của ta. Nếu như các ngươi muốn nhiều hơn, vậy hãy nhớ mang lại thật nhiều chiến thắng cho ta. Cuối cùng, nguyện Nữ Thần báo thù Nemesis vĩnh viễn che chở các ngươi!"
Nói xong, Marcus được hai nô tỳ bên cạnh dìu rời khỏi ban công.
Bạn cần đăng nhập để bình luận