Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 387: Nữ nhân thứ 6 cảm giác

Chương 387: Giác quan thứ 6 của phụ nữ
Phong Tử bị mùi thịt băm và hương cá đánh thức từ trong giấc ngủ. Vừa mở mắt, nàng đã thấy Trương Hằng ngồi bên bàn ăn đồ ăn nhanh. Nàng thèm đến mức nước miếng suýt chảy ra, liên tục ồn ào hỏi, "Có phần của ta không, có phần của ta không?"
"Ừm, có mang cho ngươi một phần." Trương Hằng đặt một hộp cơm khác lên vị trí đối diện.
Phong Tử lập tức như làn khói bò dậy từ giường, "Đói chết ta, đi theo ngươi cả đêm, chẳng những không có cơm tối mà đến điểm tâm cũng không có."
"Là chính ngươi ngủ miết mà." Trương Hằng đưa đôi đũa dùng một lần cho Phong Tử.
Nàng nhận lấy đũa, dùng tốc độ nhanh nhất mở hộp cơm, hít một hơi mùi thơm, đồng thời không quên bát quái, "Còn cô nàng người máy nhìn rất có khí chất đâu, đi rồi sao?"
"Ừm, nàng có việc nên về trước rồi." Trương Hằng đáp.
"Mà nói, rốt cuộc ngươi và nàng có quan hệ như thế nào vậy?" Phong Tử tò mò hỏi, "Lúc ngươi phẫu thuật nàng vẫn đứng ở ngoài cửa, không uống nước không ăn cơm, nhìn quan tâm ngươi lắm đó."
"Chúng ta là bạn bè, đừng đoán mò, nàng có vị hôn phu rồi, đã đính hôn rồi, là cái người đêm qua chúng ta gặp ở vườn hoa ấy."
"Cái gã lùn kia à?" Phong Tử nhướn mày, "Tên là ngài G đúng không, ta không thích hắn. Với lại từ cảnh bọn họ gặp mặt tối qua, ta không thấy được tình yêu trong mắt cô gái, mà ngược lại thấy được nhà trai yêu cô ta rất nhiều, quan hệ giữa hai người hiện tại có phải hơi khó xử cho ngươi không?"
"Khó xử cái gì?" Trương Hằng cau mày.
Phong Tử không để ý vạt áo trễ nải lộ cả ngực, tiến đến gần Trương Hằng, nhỏ giọng nói, "Nàng là bạn ngươi, nhưng ngươi lại muốn xử lý vị hôn phu của nàng, có đúng không?"
"... ..."
Trương Hằng ngừng đũa, lần đầu tiên cảm thấy giác quan thứ sáu của phụ nữ thật sự là một thứ kỳ diệu.
"Thấy chưa, ta đoán trúng rồi đúng không?" Phong Tử đắc ý ngồi xuống.
"Không có, bảo ngươi đừng có đoán mò." Trương Hằng thản nhiên nói.
"Ngươi nói dối, lúc trước ở quầy rượu, cô nàng váy đỏ đó, rõ ràng rất xinh đẹp, ngươi vậy mà nhẫn tâm cắm dao lên tay nàng, sao bây giờ đối phó một gã không đẹp trai ngươi lại do dự?"
"... ... Ta không có ra tay dựa vào mặt." Trương Hằng bất đắc dĩ nói.
"Lời thì nói vậy, nhưng bình thường đàn ông thấy gái đẹp đều không nỡ xuống tay mà." Phong Tử bỏ đũa xuống, xoa hai bên đũa, làm rớt mấy gai gỗ nhỏ trên đó, "Ngươi đúng là quái nhân. Mà đối với bạn bè ngươi ngược lại rất tốt, được rồi, tạm thời ta không ngủ ngươi nữa, chủ yếu là ta sợ lúc ngươi nằm trên giường, ta sẽ không nhịn được nghĩ tới cái đầu của ngươi... phải công nhận rằng, dù trai đẹp cỡ nào đi nữa mà đầu bị lộ ra thì cũng không dễ coi chút nào."
"Vậy thật sự cám ơn." Trương Hằng ăn xong miếng cơm cuối cùng, ném hộp cơm vào thùng rác cạnh chân.
Ngay lúc đó, ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa, Trương Hằng mở cửa, thấy tài xế tối qua đã đón bọn họ ở trạm xe, người này lễ phép chào hỏi, sau đó móc ra ba chiếc vòng tay.
"Ngài G bảo tôi đến đưa cho các người, thẻ ID công dân mới đã làm xong. Dùng thân phận người chết, nhưng yên tâm, chỉ cần không cố tình đi đào thì sẽ không có vấn đề gì, chức năng thanh toán và xác thực cá nhân đều không có vấn đề, lúc dùng thì dùng vân tay để kích hoạt là được. Đương nhiên, đây chỉ là cho các người dùng tạm, đợi mấy ngày tới, các người, ta, ai cũng đều có thể sống tự do dưới ánh mặt trời."
"Cám ơn." Trương Hằng nhận lấy ba chiếc vòng tay, ném cho Phong Tử một cái, hắn lập tức kích hoạt một cái, còn một cái thì tạm thời cất đi. Sau đó hắn nhận thấy tài xế sau khi đưa vòng tay thì không rời đi ngay mà vẫn đứng tại chỗ, thế nên Trương Hằng lại hỏi.
"Còn có việc gì nữa sao?"
"À, ngài G còn nói bảo tôi đến chào mừng ngài gia nhập với chúng tôi."
"Ừm, hoan nghênh tôi, tôi nhận."
"Vậy không biết tiếp theo ngài có rảnh không, tôi có thể lái xe chở ngài đi một vòng quanh thành, hiểu rõ thêm những việc chúng tôi đang làm, tiện thể chào hỏi những người khác." Khi nói ra những lời này, tài xế vốn không đặt nhiều hy vọng vì tối qua Trương Hằng và ngài G căng thẳng, bầu không khí vô cùng gấp gáp. Tài xế nghĩ Trương Hằng sẽ không do dự từ chối sắp xếp của ngài G, nhưng không ngờ Trương Hằng lại gật đầu, "Được thôi, dù sao ta cũng đang dưỡng thương, ra ngoài đi một chút cũng tốt."
"Ta cũng muốn đi!" Phong Tử bên cạnh hô, ngủ một giấc xong có vẻ nàng đã hồi phục không ít, mà hình như nàng cũng hoàn toàn không bị tình cảnh của mình làm khó, tuy hiện tại nàng đã có thân phận mới nhưng do chuyện đêm qua mà nàng không còn cách nào trở về cuộc sống trước đây được nữa, thậm chí cả không gian hai tầng cũng rất khó trở về, vì ở đó có không ít người quen biết nàng. Nhưng nàng vẫn cứ thản nhiên, không hề có vẻ đau khổ. Ăn một mạch hết đồ ăn trong hộp, bỏ đôi đũa xuống.
"Hoan nghênh, chúng ta luôn hoan nghênh máu mới gia nhập." Tài xế nói.
Sau đó ba người lại lên chiếc xe thương vụ màu đen tối qua, nhưng lần này người ngồi ghế cạnh tài xế không còn là Trịnh quản lý mà là Trương Hằng.
Tài xế vừa lái xe vừa tự giới thiệu. Khi nghe đến danh xưng của người này Trương Hằng hơi nhướng mày.
"Ngươi là Hắc, tối qua có phải chính ngươi đã kể tình hình ở đây cho cô F?"
Hắc gật đầu, thẳng thắn thừa nhận, "Đúng là tôi."
"Ngươi làm như vậy không sợ sẽ bị giống cái gã bị các ngươi trói trên xe tối qua à?"
"Sao lại nói vậy?" Hắc có vẻ nghi hoặc, sau đó chân thành nói, "Hắn là kẻ phản bội, bị Thịnh Đường Morgan mua chuộc, chết chưa hết tội. Tôi chỉ là làm theo yêu cầu của cô F, nói lại những việc đã xảy ra ở đây cho cô ấy thôi."
"Cho dù ngài G muốn các ngươi giữ bí mật?"
"Cô F không phải là người ngoài."
"À, vì nàng là vị hôn thê của ngài G?"
"Không, không chỉ vì lý do này, đương nhiên, thấy bọn họ có thể đến với nhau tất cả mọi người đều rất vui, nhất là ngài G, nỗ lực của ông ấy ai cũng thấy rõ, nhưng mà chúng tôi tin cô F không chỉ vì nguyên nhân này, mà vì bản thân cô ấy cũng là một đồng đội đáng tin cậy."
"Thật sao?" Ánh mắt Trương Hằng dao động, "Đây là ý nghĩ của riêng ngươi, hay là người khác cũng nghĩ vậy?"
"Theo tôi biết thì đa số đều nghĩ vậy." Hắc đáp.
"Kỳ lạ thật, ta còn tưởng là với bộ dạng trầm mặc ít nói như thế thì nàng đâu có nhiều bạn."
"Hành động có sức nặng hơn lời nói, đúng chính xác là như vậy. Lúc nàng mới đến ai cũng nghĩ nàng khó gần, nhất là ngài G lại coi trọng nàng, khi đó cũng có chút... tin đồn."
Dù ngài G tỏ thái độ rất mạnh, những tin đồn đó vẫn không mất đi, nhưng theo thời gian trôi qua, ngày càng có nhiều người thấy được dưới vẻ ngoài băng lãnh là một trái tim ấm áp, thấy nàng là người như thế nào, thế là càng có nhiều người tiếp nhận nàng. Đặc biệt là trong giới trẻ, đám con trai thì ngưỡng mộ nàng, còn mấy cô gái thì bắt chước nàng. Càng hiểu nàng thì lại càng không thể kháng cự sự quyến rũ của nàng, cho nên không ai hợp với ngài G hơn nàng."
Bạn cần đăng nhập để bình luận