Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 136: Tuyên truyền cùng cầu nguyện

Chương 136: Tuyên truyền và cầu nguyện Khi ánh nắng ban mai đầu tiên chiếu xuống ban công của khu chung cư, nơi có những dây leo quấn quanh, thành Rome cũng mở mắt đón ngày mới. Càng ngày càng nhiều người từ chỗ ở bước ra, đặc biệt là những nô lệ và dân thường có địa vị xã hội thấp, họ thức dậy sớm nhất để bắt đầu một ngày làm việc vất vả mưu sinh. Tiếng gõ lóc cóc vang lên từ các xưởng, đó là tiếng của những thợ đồng đang đúc xoong nồi, tiếng ồn ào này đánh thức những người hàng xóm, dù vậy mọi người cũng đã quen với chuyện này, vừa càu nhàu vừa bò dậy khỏi giường.
Một nô lệ thiếu nữ bưng chiếc bình gốm từ trên lầu trọ xuống, đến bên những chiếc bình lớn ở dưới tường, đổ nước tiểu của chủ nhân chứa trong bình gốm vào chiếc bình lớn hơn. Không lâu sau sẽ có người mang chỗ nước tiểu này đến xưởng giặt, trút vào những chiếc thùng lớn đựng đầy quần áo bẩn. Ở đó, những nô lệ giặt giũ đã chờ sẵn, họ sẽ nhảy vào thùng và dùng chân không ngừng giẫm lên quần áo đã ngâm trong nước tiểu, bởi vì dịch vụ giặt ủi quá đắt khách nên thậm chí Hoàng đế còn đặc biệt đánh thuế trên nước tiểu. Nô lệ thiếu nữ đổ xong nước tiểu, dụi mắt và quay người lên lầu. Nhưng ngay sau đó, cô đụng phải một thiếu niên đang ngồi xổm ở chân tường, nên trước đó cô không để ý. Nô lệ thiếu nữ vội vàng xin lỗi.
Thiếu niên không đáp lời, lúc này hắn đang chăm chú vẽ gì đó lên tường. Đó là hình hai người nhỏ, nhìn vũ khí và giáp trụ có thể đoán một người là võ sĩ đội mũ trụ, một người là người bảo vệ. Bên dưới có ghi tên họ: Bach, Rufus. Vài nét vẽ nguệch ngoạc đã tạo ra hình tượng sống động của người tên Bach và người tên Rufus trên tường. Bên cạnh bức vẽ xấu đó còn có một dòng chữ lớn:
—— Đấu trường Victor sẽ tổ chức ba ngày biểu diễn liên tiếp từ 17 đến 19 tháng 6, mang đến những trận đấu đặc sắc. Ngoài những vũ công quen thuộc Habitus, xương vỡ Nasika, còn có hắc liêm đao Rufus và tân binh Bach trong những trận quyết đấu kịch tính. Bên cạnh đó là màn biểu diễn đấu thú hồi hộp kích thích, đấu trường có lắp đặt mái che nắng, tầng dưới khán đài sẽ được phun nước hoa. Mỗi khán giả đến xem đều có thể nhận được một phần quà nhỏ, là lựa chọn hàng đầu giúp mọi người giải nhiệt thư giãn.
Thiếu niên vẽ xong nét cuối cùng, lùi lại hai bước chiêm ngưỡng tác phẩm của mình, lộ vẻ hài lòng, cuối cùng hắn cũng chú ý đến cô nô lệ thiếu nữ đang đứng nhìn với ánh mắt tò mò. Ánh nắng chiếu vào hàng mi của cô tạo thành một vầng hào quang mỏng màu vàng. Vì vậy, thiếu niên đưa tay vuốt lên mặt cô nô lệ, thấy cô lộ ra vẻ thẹn thùng, hắn huýt sáo và cười lớn, cầm theo thuốc nhuộm và bút vẽ chạy sang mặt tường chung cư khác.... Không chỉ có một mình hắn làm công việc họa sĩ tuyên truyền cho buổi biểu diễn ở đấu trường Victor, trên thực tế trong thành Rome có rất nhiều họa sĩ quảng cáo tương tự. Bởi vì những quảng cáo trên tường này có thể thấy ở khắp mọi nơi. Ngoài những trận đấu của các dũng sĩ, còn có quảng cáo về các cô gái trẻ giúp những người đàn ông cô đơn giải sầu, những lời nhắn nhủ tâm tình của các cặp tình nhân, lời đòi nợ hung hăng của chủ nợ, cũng có những lời lên án kẻ phụ tình… Những bức tường của các khu dân cư, công trình công cộng, thậm chí là bia mộ đều giống như những bảng quảng cáo ở thời đại đó, thông tin trên đó vô cùng hỗn tạp. Bên cạnh đó còn có những người đi khắp hang cùng ngõ hẻm để phát tờ rơi quảng cáo. Họ hợp lại cùng nhau để hoàn thành công việc tuyên truyền trước khi buổi biểu diễn giác đấu bắt đầu. Người xem có hứng thú có thể nắm được toàn bộ thông tin về trận đấu từ sớm, còn việc bỏ tiền ra hay không là vấn đề khác. Với người dân Rome thiếu các hoạt động giải trí, thì sức hấp dẫn của buổi biểu diễn giác đấu cũng chẳng thua kém gì S9.
Một bên khác, những đấu sĩ đã được chọn để ra trận cũng đang chuẩn bị cuối cùng. Varro và Trương Hằng tiến hành một vài bài huấn luyện phối hợp, trong năm mươi ngày huấn luyện đặc biệt trước đó, mục tiêu vẫn là các trận chiến của một người, những phần huấn luyện hai người tác chiến như thế này sẽ được từ từ luyện tập sau. Đây cũng là lý do vì sao tất cả tân binh đều cảm thấy vận may của mình không tốt. Trừ ra nhóm của Nasika, thì các nhóm thực lực kém hơn một chút về cơ bản đều đã trải qua huấn luyện phối hợp tác chiến, mà Trương Hằng và Varro gần như phải bắt đầu lại từ đầu.
Varro nhìn thấy Nasika trên sân tập, gã to con hơn Bach rất nhiều, cánh tay gần bằng cái đùi của Varro, toàn thân đều là cơ bắp. Nghề của hắn là thợ săn, một nghề gần giống với võ sĩ mũ trụ, đều thuộc nhóm võ sĩ giác đấu hạng nặng. Trang bị kiếm và một khiên lớn hình chữ nhật, ngoài ra còn mặc nửa người giáp. Varro tận mắt chứng kiến Nasika trong lúc tập luyện dùng chiếc khiên hình chữ nhật của mình hất một gã xui xẻo đang luyện tập chung bay ra ngoài, làm gã ta gãy hai cái xương sườn.
"Giờ ta đã biết 'xương vỡ' có ý gì... Ta không muốn đụng độ tên đó trên đấu trường." Varro nói với Trương Hằng. Thế nhưng, có vẻ như Nasika lại không nghĩ như vậy, trong lúc tập luyện chung sân, gã liên tục khiêu khích Varro và Trương Hằng bằng một vài động tác. Sau đó, Varro thấy phía Bach cũng có người khiêu khích hắn nên tâm trạng mới khá lên một chút. Trên thực tế, đây cũng coi như một kiểu truyền thống ở trường đấu giác đấu. Những lão làng thường hay ra oai với những tân binh trong trận đấu đầu tiên.
Đến đêm trước ngày biểu diễn, các giác đấu sĩ vẫn sẽ theo lệ mà cầu nguyện. Trường đấu sĩ giác đấu không bắt buộc các võ sĩ phải tin vào một vị thần nào cả, tuy nhiên phần lớn các võ sĩ thường chọn Nữ Thần Báo Thù Nemesis, cũng có một số ít người tín ngưỡng Nữ Thần Chiến Thắng Victoria, hoặc là Chiến Thần Mars. Những người gốc German như Bach thì lại thờ phụng thần linh của bộ tộc mình.
Varro nhận thấy Trương Hằng không hề cầu nguyện, tò mò hỏi: "Ở phương Đông của các ngươi... không có thần linh sao?"
"Có thì có, nhưng ta không mấy khi cần đến thôi." Trương Hằng thành thật đáp. Thực tế thì hắn không quan tâm lắm đến Nữ Thần Báo Thù Nemesis, nhưng dù gì thì hiện tại hắn cũng là một thành viên nòng cốt đang chờ được cân bằng chi nhận chọn, cho dù không quá thích lý niệm của tổ chức này, hắn vẫn nên nể mặt lão đại Claye – vị thần của mưu sát và thích khách, chứ không nên ngang nhiên chạy sang phe đối thủ.
“Ta thích sự hài hước của ngươi, và ở bên cạnh ngươi ta cũng không thấy căng thẳng như vậy.” Varro nói, cẩn thận bỏ vào túi lá bùa hộ mệnh có khắc hình Nemesis. “Ngày mai khi chiến đấu, ta sẽ bảo vệ sau lưng ngươi.” "Ngươi chỉ cần bảo vệ tốt phía trước mình là được." Trương Hằng nói.
"Chúng ta sẽ sống sót." Varro nói bằng một giọng chắc nịch, như đang động viên bản thân.
“Đừng lo, chúng ta sẽ giành chiến thắng.”
Bạn cần đăng nhập để bình luận