Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 55: Thù lao

Chương 55: Thù lao
Từ việc con quái vật kia bỏ chạy cho đến lúc trúng đạn, tất cả đều diễn ra trong chớp mắt. Trương Hằng không ngờ trận chiến lại kết thúc nhanh đến vậy. Nhìn thấy vật kia rơi xuống từ giữa không trung, hắn cũng giảm tốc chiếc Audi A6, dừng lại ngay cửa đường hầm.
Đường Trang lão nhân mở cửa xe bước ra, ngồi xổm xuống, thăm dò hơi thở của con quái vật.
"Xong rồi sao?" Trương Hằng kéo phanh tay, cũng xuống xe.
"Ta hi vọng có thể nói là xong rồi, tiếp theo hai chúng ta ai về nhà nấy, muốn làm gì thì làm, nhưng tình hình có vẻ không ổn, quá trình này không khỏi quá dễ dàng." Đường Trang lão nhân nhíu mày, "Ta và nó dây dưa hai tháng trời, nếu nó dễ đối phó như vậy thì ta đã không kéo dài đến hôm nay."
"Theo như ngươi biết về nó, nó còn chiêu trò gì nữa mà chưa dùng tới sao?" Trương Hằng hơi tiến lại gần, trước đó thứ này dính trên kính chắn gió đã từng để hắn nhìn thoáng qua, giờ thì cuối cùng cũng có thể thấy rõ toàn bộ.
Hình thể của nó lớn hơn khỉ một chút, gần bằng một đứa trẻ sáu bảy tuổi, tứ chi lại rất ngắn ngủn. Ngoài khuôn mặt bóng nhẫy thì toàn thân nó phủ đầy lông vàng óng, đó cũng là lý do Trương Hằng thoạt nhìn thấy nó rất giống khỉ. Mà đáng chú ý nhất chính là bộ phận sinh dục giữa hai chân, bộ phận sinh dục của nó lớn hơn của đàn ông trưởng thành gấp ba lần.
Trương Hằng khẳng định, thứ này không thuộc về bất kỳ loài sinh vật đã biết nào trên Trái Đất.
"Sùng bái sinh sản, rất nhiều thổ dân có đặc tính tương tự, à mà hình như ngươi hiểu lầm gì đó rồi, có lẽ ta nhìn có vẻ già, nhưng không già như trong tưởng tượng của ngươi đâu. Morseby là quái vật từ hơn hai vạn năm trước, ta cũng như ngươi, hoàn toàn không biết gì về nó. Cho nên cảm ơn google và Wikipedia, giúp ta tìm được chút thông tin về nó trên mạng." Đường Trang lão nhân chống gối đứng dậy, rút thanh trường thương cắm trên xác, "Chúng ta..."
Ông vừa nói ra hai chữ, trên mặt bỗng nhiên thấy mát lạnh, một chất dịch trong suốt sền sệt rơi xuống.
"Không ổn rồi!" Đường Trang lão nhân thở dài.
Ngay sau đó, một bóng đen lao xuống từ nóc đường hầm.
Không ai ngờ rằng trong đường hầm còn có một con Morseby khác!
Nó rất nhanh, lao thẳng từ trên cao xuống, đè Đường Trang lão nhân xuống đất, rồi há miệng cắn vào yết hầu ông. Nhưng răng nó bị một vật cản lại.
Tình hình của Đường Trang lão nhân có vẻ không tốt chút nào, mũ của ông bị ném sang một bên, tóc tai bù xù, quần áo xộc xệch. Ông cố sức nắm chặt thanh trường thương trong tay nhưng chỉ có thể bị động phòng thủ.
Sức ông không bằng con quái vật Morseby, khoảng cách từ thanh trường thương nằm ngang đến ngực ngày càng gần.
Trương Hằng nghĩ rằng ông sẽ dùng chiêu đã thấy ở quán cà phê hầu gái, nhưng không rõ là do sức lực ông đã yếu đến mức đó, hay là vì thời gian của ông không thể quay lại ở thế giới tĩnh tại này mà trông ông bây giờ cực kỳ chật vật.
Trương Hằng biết mình cần phải làm gì đó. Hắn nhanh chóng chạy về xe, lấy ra cây cung phản khúc SF, lắp tên, một mũi tên nhắm vào con quái vật kia.
Ở khoảng cách gần như vậy, hầu như không thể có chuyện bắn trượt.
Mũi tên găm vào da con quái vật, nhưng không thể tiến sâu hơn.
Trương Hằng khá bất ngờ, trước đó nhìn thấy thanh trường thương rỉ sét dễ dàng đâm thủng ngực Morseby, hắn cứ tưởng thân thể nó không mạnh, nhưng xem ra cơ bắp của nó còn có thể cứng như cây gỗ ven đường.
Bị tấn công, Morseby quay đầu hung dữ nhìn Trương Hằng, nhưng không có hành động khác. Rõ ràng nó biết ai là mối đe dọa lớn hơn và dự định xử lý Đường Trang lão nhân trước rồi quay sang giải quyết Trương Hằng sau.
Trương Hằng bắn thêm hai mũi tên, thấy không có tác dụng, liền vứt cung tên chạy ra sau.
Đường Trang lão nhân cứ nghĩ Trương Hằng định lái xe bỏ chạy, điều này thật quá ngu xuẩn, nếu như ông chết thì một mình hắn không cách nào thoát khỏi Morseby.
Nhưng bảy giây sau ông thấy chiếc Audi đen dừng ở ven đường chẳng những không rời đi, mà ngược lại tăng tốc lao thẳng về phía ông, ánh đèn pha chói mắt như muốn làm mù mắt ông. Con quái vật cũng bị ảnh hưởng, ngay khoảnh khắc nó ngây ra, đã bị tông bay đi, cùng lúc đó đầu xe Audi lõm một mảng lớn. Trương Hằng đạp phanh gấp ở thời điểm cuối cùng, đầu hắn theo quán tính nghiêng về trước, cắm vào túi khí.
Cuối cùng, bánh xe dừng lại cách tay trái Đường Trang lão nhân không đến một cen-ti-mét. Đây là cách tấn công có sát thương mạnh nhất mà Trương Hằng có thể nghĩ ra, vì chỉ có hai tấn sắt thép đâm vào may ra mới có hiệu quả với cơ thể rắn chắc của con quái vật này.
Cách này hiển nhiên đã làm con quái vật nổi giận. Morseby bị tông bay ra, ngã xuống đất một vòng rồi lại bò dậy. Nó trừng trừng nhìn Trương Hằng đang ngồi trên ghế lái, gân guốc ở chân nổi lên, dồn lực xuống bàn chân.
Nhưng ngay sau đó, một tia chớp từ gầm xe Audi bay ra, cắm thẳng vào đầu trọc lóc của nó, xuyên từ trán ra sau gáy, ghim chặt nó vào vách đường hầm.
Xác Morseby phản xạ có điều kiện co giật vài cái, rồi không nhúc nhích, giống như miếng thịt khô bị treo trên tường.
Đường Trang lão nhân đầy bụi đất bò ra từ gầm xe Audi, hùng hổ đi đến bức tường, xác nhận con quái vật đã chết hẳn thì mới nhìn sang Trương Hằng, giơ ngón tay cái, "Làm tốt lắm!"
Trương Hằng mở dây an toàn, vừa trải qua một vòng sinh tử khiến tinh thần anh có chút hư thoát. Anh tựa vào ghế, "Không phải ngươi nói tối nay chúng ta hai đánh một sao, vừa rồi chuyện gì vậy?"
"Tối nay hai đánh một không sai, ta chỉ không ngờ nó có hai cái thân thể." Đường Trang lão nhân nhún vai, tỏ vẻ vô tội, "Trước đây trong lúc truy đuổi nó chưa từng lộ ra điểm này, xem ra là muốn để dành đánh lén ta một vố, cũng may ta tìm được người giúp sức đêm nay."
"... ...""Thôi nào, đừng ủ rũ như vậy, ta cũng sẽ không để ngươi bận công toi." Đường Trang lão nhân rút thanh trường thương dính trên tường, lại tháo ra từng đoạn, nhét vào chiếc túi du lịch rách, sau đó xắn tay áo lên, đưa tay phải vào chỗ đầu Morseby bị bắn thủng, quậy một hồi, cuối cùng lấy ra một mảnh não trắng xám, ném cho Trương Hằng.
"Đây là thù lao của ngươi."
Trương Hằng trơ mắt nhìn vật kia rơi xuống đất, không hề muốn đưa tay ra đón lấy.
"Đừng để bề ngoài của nó đánh lừa, thứ này mà xét theo số liệu game thì cũng cỡ phẩm chất C, ngươi có thể dùng hoặc đem bán đấu giá cuối năm, nhưng ngươi có quà của ta rồi thì nó cũng không còn tác dụng gì lớn nữa."
Bạn cần đăng nhập để bình luận