Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 324: Mỗi đoạn tình cảm đều là không 1 dạng

Chương 324: Mỗi đoạn tình cảm đều là không giống nhau
Trương Hằng cùng Okita Souji đều trông có vẻ bị thương nặng, nhưng thực tế không gặp trở ngại gì. Trương Hằng nằm trên giường ba ngày thì đã có thể tự do đi lại, hai tuần sau, thân thể và tinh thần của hắn đều khôi phục như lúc ban đầu, phải nói trận chiến với Kirino Toshiaki mang lại cho hắn thu hoạch lớn hơn nhiều so với việc khiêu chiến các đạo quán trước đó. Khoảng thời gian này, Trương Hằng đang cố gắng tiêu hóa, hấp thu những kinh nghiệm này. Tiểu Boss kiểu này có thể cho cả một mảng lớn kinh nghiệm cho dù ở Mạt Mạt thời đại cũng không dễ gặp, nhưng Trương Hằng bên cạnh lại có một người như thế.
Đợi thêm một tuần, Trương Hằng đoán Okita Souji cũng gần như bình phục hoàn toàn, dựa theo giao hẹn đi tìm đối phương so đao. Nhưng khi đến nơi ở của Okita thì không thấy người đâu, Trương Hằng hỏi thăm mới biết sau sự kiện Đạo Viện, Kondō Isami cho Okita nghỉ dài hạn để nghỉ ngơi, nhưng người này lại chẳng hề an phận nằm trên giường, sáng nào cũng ra ngoài từ sớm, đến khi mặt trời lặn mới về, chẳng ai biết hắn đi đâu. Trương Hằng vốn dĩ cũng rảnh rỗi, nên không ở đó chờ đợi, mà định bụng thử vận may xem có thể gặp Okita Souji ở ngoài đường không.
Hắn hỏi mấy người ở cùng Okita những nơi hắn hay đến, nhưng tìm một vòng cũng không thấy bóng dáng Okita Souji đâu, thế là Trương Hằng nghĩ ngợi một hồi rồi lại đến khu vườn, nơi hai người gặp nhau đêm đó. Trương Hằng nhớ phía bên tay phải có một quán trà, quả nhiên đã tìm được Okita Souji ở đó. Trương Hằng không rõ hắn đã ngồi đó bao lâu, chỉ thấy hắn ngơ ngẩn nhìn gia đình đối diện trên đường phố, nhưng nơi đó lại cửa đóng then cài im ỉm.
"Cho một ấm trà." Trương Hằng nói với ông chủ, sau đó ngồi cạnh Okita Souji. Okita miễn cưỡng cười một cái, định nói gì đó, nhưng môi giật giật, cuối cùng vẫn không thể thốt lên lời nào. "Gần đây ngươi cứ ở đây suốt sao?" Trương Hằng hỏi. Okita Souji khẽ gật đầu, cuối cùng cũng quyến luyến dời mắt khỏi cánh cửa đối diện, cúi đầu nhìn đĩa bánh ngọt đã nguội, không hề động đũa trên bàn. "Hai người các ngươi không có khả năng ở bên nhau." Trương Hằng vốn muốn khuyên Okita từ từ, nhưng thấy dáng vẻ này của hắn bèn nói thẳng luôn. "Ta biết." Okita Souji cụp mắt, "Ta không dám vọng tưởng có được sự thứ tha của nàng, chỉ là nghĩ đến đây có thể ngắm nhìn nàng từ xa, một chút thôi cũng tốt rồi."
"Tình cảm không có kết quả mà vẫn cứ cố chấp sẽ chỉ thêm phiền muộn. Đường đời của ngươi còn dài, tương lai còn có thể gặp..." Trương Hằng nói đến đây lại dừng lại, hắn suýt nữa thì quên mất rằng theo lịch sử Okita Souji sẽ qua đời vào tháng 5 năm sau, nói cách khác, thiếu niên cởi mở, thẳng thắn trước mắt này trên thực tế chỉ còn lại khoảng một năm sinh mệnh. Cho nên thứ tình cảm này rất có thể là đoạn tình cảm cuối cùng của hắn. Okita Souji ho khẽ hai tiếng, "Thổ Phương cục phó cũng nói với ta như vậy, nhưng... không giống." Thiếu niên cố chấp nói, "mỗi một đoạn tình cảm đều là khác biệt, dù cho ngày sau ta gặp người mình thích, nàng cũng không cách nào thay thế hoàn toàn vị trí của Tiểu Dạ tiểu thư trong lòng ta."
Câu nói này của Okita Souji lại chạm đến một góc nào đó trong lòng Trương Hằng, khiến hắn chìm vào trầm mặc. Ông chủ bưng trà lên, Okita có vẻ cũng nhận ra mình đã quá tùy hứng, có chút xấu hổ nói, "thật xin lỗi, Kondou lão sư đã nói ta rất nhiều lần rồi, ta quá hành xử theo cảm tính." "Hành xử theo cảm tính cũng không có gì không tốt, nếu không phải ngươi hành xử theo cảm tính thì đêm đó ta cũng chỉ còn cách nghĩ cách trốn mà thôi." Trương Hằng vừa nói, vừa rót trà cho cả Okita Souji và mình, "Nghe nói cục trưởng cho ngươi nghỉ phép?"
Okita Souji nhận lấy tách trà và nói cám ơn, sau đó đáp, "ừm, ta đã g·i·ế·t Shinsaku Takasugi, nhưng nghe nói tình thế bây giờ có chút khác rồi, những người ở trên đang cân nhắc hợp tác với mấy kẻ chống Mạc, cho nên chuyện này không có công bố ra bên ngoài, cục trưởng nói sẽ ghi nhận công lao của ta lại rồi tính sau, nhưng thật ra ta căn bản không quan tâm đến công lao hay gì cả, nên đã xin ông ấy cho nghỉ phép dài ngày." Sau đó, Okita như nhớ ra điều gì lại nói thêm, "À đúng rồi, ngươi đến tìm ta so đao sao? Vừa hay ta bây giờ đang rảnh, chúng ta đi đâu đây, Koyama đạo trường nhé?"
"Không cần." Trương Hằng dứt khoát ngoài ý muốn nói, "ta muốn giao đấu là Shinsengumi đệ nhất cao thủ, được xưng là nam nhân ‘thiên đao’ thời Mạt Mạc, chứ không phải một người thất tình, chán nản, thương tâm. Ở trong trạng thái này của ngươi thì căn bản không có giá trị gì để ta giao thủ." "Thật có lỗi." Okita Souji áy náy nói, "hiện tại ta đích thực không có chút ý nghĩ nào về việc động đến đao cả."
"Đợi khi nào ngươi điều chỉnh lại được tâm trạng thì đến Koyama đạo trường tìm ta." Trương Hằng uống xong trà, đứng lên, để lại mười văn tiền đồng trên bàn. "Được, đến lúc đó ta nhất định sẽ không thất hẹn." Okita Souji chân thành nói. ...Nhưng mà Trương Hằng vẫn đánh giá thấp ảnh hưởng của chuyện này đối với Okita. Nghe nói, vì lo sợ Shinsengumi sau này sẽ trả thù, chủ quán trà nọ chẳng bao lâu sau đã gả con gái mình cho một gia đình ở quê nhà. Okita Souji ba ngày sau mới biết tin này, và khi ấy thì Tiểu Dạ đã rời khỏi kinh đô.
Ngày đó, Tổng ti Thuyền Trùng Điền ngồi ở quán trà trước sạp hàng từ sáng đến tối, ông chủ sau khi tan làm về nhà đã sửng sốt, không dám thu lại chiếc ghế mà hắn đã ngồi, cho đến khi trăng đã lên cao, Okita Souji vẫn cứ trừng mắt với đôi mắt đầy tơ máu, chậm chạp không chịu đứng dậy rời đi. Lại qua một tháng, Trương Hằng nghe được tin Okita Souji bị ốm nặng, khi đến thăm thì Okita đã gầy đi trông thấy, có chỗ thậm chí chỉ còn da bọc xương, lại thêm việc ho ra máu cũng lợi hại hơn, cả người còn sốt nhẹ. Khi Trương Hằng nhìn thấy hắn, hắn đang ngồi ở trong sân, ngắm nhìn khóm lan ở góc tường.
Trương Hằng bước vào trong sân, Okita vậy mà không hề có chút phản ứng nào. Đối với một cao thủ hàng đầu thì chuyện này gần như không thể xảy ra. Trương Hằng trong lòng thở dài một tiếng, hắn có thể thấy được thân thể Okita Souji đang chuyển biến xấu đi rất nhanh, bản thân Okita đã có bệnh lao phổi, cộng thêm cú sốc về tình cảm, thậm chí có thể sẽ chết yểu hơn so với lịch sử, tuy vậy tinh thần của hắn lúc này trông lại không tệ. Đến khi Trương Hằng đặt gói thịt lợn xuống, Okita Souji cuối cùng mới chú ý tới hắn, lên tiếng, "ngài đúng là vị khách hiếm có của ta đấy." "Vừa lúc có chút việc ở gần đây, nhớ đến ngươi nên ghé qua."
"Vẫn đang khiêu chiến các đạo trường ở Kinh Đô sao? A bộ tiên sinh đúng là một người kỳ lạ đấy." Okita Souji cười nói, "bây giờ chuyện của ngài đã lan truyền khắp đầu đường ngõ hẻm ở Kinh Đô rồi, nghe nói là vì nguyên nhân của ngài mà Koyama đạo trường hiện tại cũng đã trở nên nổi tiếng hơn, có rất nhiều đệ tử."
Bạn cần đăng nhập để bình luận