Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 59: Sinh tử 1 tuyến

Chương 59: Sinh tử trong gang tấc
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Trương Hằng nghiêng người sang bên, lăn về một phía khác, tránh cho đầu của mình tiếp xúc thân mật với tảng đá kia. Hắn không hề thấy bóng đen phía sau, cũng không nghe tiếng bước chân của đối phương, nhưng vẫn nhận ra có người đang đến gần mình, nói đến điều này còn phải cảm tạ trận bão kinh hoàng này.
Để tránh hít quá nhiều cát bụi, Trương Hằng luôn quay lưng về hướng gió thổi, kẻ tập kích ở phía đầu gió, khi tiến gần hắn, thân thể sẽ chắn một phần bão cát, Trương Hằng đã nhận ra sự thay đổi của gió nên mới kịp né tránh đòn tấn công này vào thời khắc mấu chốt.
Còn so sánh thì bóng đen phản ứng chậm hơn nửa nhịp, hiển nhiên không ngờ Trương Hằng có thể sống sót sau đòn đánh lén, còn ngẩn người thì đã bị Trương Hằng ôm vật ngã xuống đất. Dù bóng đen che mặt nhưng Trương Hằng vẫn dễ dàng nhận ra kẻ tập kích mình là Bruno qua hình thể.
Đó không phải là một tin tốt. Vì hai đạo cụ trên người Bruno hiện giờ đều ở chỗ hắn, trong tình huống bình thường, Bruno không thể chọn một chiến thuật cấp tiến như vậy, chuyên ẩn nấp gần đây để tập kích Trương Hằng. Huống chi tình hình hiện tại, Trương Hằng không thấy rõ cảnh vật xung quanh, Bruno hẳn cũng vậy, vậy sao hắn biết Trương Hằng đến được gần động cơ bị tắt?
Những ý niệm này chợt lóe lên trong đầu Trương Hằng, khi hắn kịp nhận ra thì một cánh tay rắn chắc khác đã siết cổ hắn trong im lặng. Giả Lai, hắn rõ ràng có cách để vẫn giữ được tầm nhìn nhất định trong hoàn cảnh này, và khi bão cát ập đến việc đầu tiên hắn làm lại là đi tìm Bruno.
Bruno biết rõ Giả Lai ngay từ đầu chỉ định xem hắn như mồi nhử, nhưng hắn không ngờ Giả Lai mãi đến phút cuối mới nói cho hắn biết phải làm gì, và trớ trêu thay, Bruno lại khó từ chối, không chỉ vì hắn cũng muốn Trương Hằng chết ở sa mạc này mà còn vì dù muốn cũng không từ chối được. Giả Lai mở tầm mắt trong cơn bão cát này là kẻ mạnh nhất, nếu muốn xử lý hắn có quá nhiều cách, chẳng cần tốn sức gì, sở dĩ Giả Lai đến giờ vẫn chưa ra tay đơn giản là vì hắn vẫn còn có thể phát huy chút nhiệt lượng mồi nhử mà thôi.
Thực tế, theo Bruno, Giả Lai vốn đã nhìn thấy người xung quanh mà không bị cát bụi ảnh hưởng, căn bản không cần tìm đến hắn, trực tiếp tự mình ra tay xử lý tất cả là được, nhưng những gì xảy ra sau đó dường như đã chứng minh việc Giả Lai coi trọng Trương Hằng không phải là không có lý.
Hắn thất bại khi tấn công Trương Hằng, bị đối phương đè xuống cát, những hạt cát nóng bỏng thiêu đốt trán hắn, nỗi sợ trong lòng hắn cũng tăng lên tới đỉnh điểm, Bruno tưởng mình chết chắc, cho đến khi Giả Lai gầm tên hắn, bảo hắn ra tay, hắn mới hoàn hồn.
Nhưng Bruno chỉ nhìn lướt qua hướng hai người, liền giãy giụa bò dậy, chẳng những không ra tay, mà lại tùy tiện chọn một hướng, đâm đầu vào cát bụi. Bruno đương nhiên mong Trương Hằng bị loại, như vậy hắn sẽ là người có thứ hạng ưu tiên thứ nhất, nhưng đồng thời hắn hiểu rõ nếu mình giúp Giả Lai xử Trương Hằng, người chết tiếp theo chắc chắn là hắn, Giả Lai có ưu thế quá lớn về tầm nhìn trong cơn bão cát này, một mình hắn căn bản không trốn thoát khỏi bàn tay đối phương.
Bởi vậy, khi Giả Lai và Trương Hằng giằng co, Bruno chọn một con đường khác, hắn quyết định rời khỏi khu vực này, trốn đến một nơi mà Giả Lai không tìm thấy, như vậy nếu Giả Lai thành công xử lý Trương Hằng mà hắn lại sống sót cho đến khi bão cát qua đi, thì có thể dựa vào ưu thế thành tích để lấy được vị trí cuối cùng.
Về mặt lý thuyết, lựa chọn của hắn không có vấn đề, thành bại chỉ tùy thuộc vào việc Giả Lai có thể xử lý Trương Hằng hay không. Nhưng hướng chạy trốn hắn chọn, dọc đường không có gì che chắn, chạy như vậy có thể sẽ khiến hắn nghẹt thở mà chết trước khi bão dừng.
Giả Lai hiển nhiên biết không thể dựa vào Bruno được, việc hắn bỏ chạy cũng không làm Giả Lai quá bất ngờ, Giả Lai biết rõ Bruno đang tính toán điều gì, hắn cười lạnh hai tiếng, nhưng tạm thời không có thời gian để ý đến Bruno đang bỏ chạy, hắn thấy chỉ có Trương Hằng là mối uy hiếp lớn nhất, do đó hắn tiếp tục tăng lực siết cánh tay.
Trước đó, NASA đã tiến hành kiểm tra lực cánh tay, Giả Lai khi đó biểu hiện cũng tệ như những lần kiểm tra khác, nhưng trên thực tế sức mạnh của hắn lại là tốt nhất trong số mọi người, còn mạnh hơn cả Trương Hằng. Khi đối phó với sói hoang, hắn chỉ dùng một tay đã dễ dàng giữ được cổ sói hoang mặc cho nó có trốn thế nào cũng không thoát, Giả Lai cũng có tự tin khống chế Trương Hằng bằng sức mạnh, nhưng giây sau đồng tử của hắn đột nhiên co rút, Giả Lai vội vàng nghiêng đầu, cùng lúc đó, vị trí cằm hắn vừa rồi xuất hiện một đạo hàn quang.
Chỉ chậm nửa giây thôi thì con dao bít tết kia có lẽ đã cắm vào cổ họng hắn, và Giả Lai thậm chí còn không thấy Trương Hằng đã ra tay như thế nào, sống lưng của hắn cũng vì vậy mà đổ mồ hôi lạnh.
Tuy nhiên, hắn không vì thế mà buông tay đang siết cổ Trương Hằng, mà định dùng tay còn lại kẹp tay cầm dao của Trương Hằng. Nhưng giây sau đòn phản công của Trương Hằng đã ập đến, hắn dùng hai chân kẹp lấy cổ Giả Lai, đồng thời phần eo đột ngột phát lực, hai người lăn nửa vòng trên cát, khi đã ổn định lại thì vị trí đã đổi chỗ, lần này đến lượt Trương Hằng ở trên, dao bít tết trong tay hắn chỉ cách mắt phải của Giả Lai chưa đến hai centimet.
Trương Hằng không cố ý luyện đấu vật, chiêu này thực chất do Annie dạy cho hắn, dùng để thoát khỏi khống chế của đối phương khi áp sát, hai người đã luyện tập rất nhiều lần, địa điểm không rõ, nhưng trong kịch bản Hắc Buồm, hắn ít dùng nó, vì đến thời kỳ sau khi hắn rời Nassau thì đã là Vua Hải Tặc danh chấn thất hải, cũng rất ít ai dám tìm đến quyết đấu.
Cho nên nghiêm túc mà nói, đây có thể coi là lần đầu tiên chiêu này phát huy được tác dụng, và bây giờ đến lượt mạng sống của Giả Lai như treo trên sợi tóc, hắn dùng cánh tay hất tay Trương Hằng ra, cố gắng để dao tránh xa mắt mình, đến giờ phút này Giả Lai mới ý thức được thì ra trong buổi kiểm tra thể chất, không chỉ có mình hắn là che giấu thực lực.
Tuy trong khoảng thời gian này Trương Hằng vẫn luôn kiên trì rèn luyện tại phòng tập, NASA cũng có huấn luyện thể chất liên quan, nhưng về lực lượng thuần túy, Trương Hằng vẫn yếu thế hơn so với Giả Lai, nhưng như Trương Hằng đã phân tích, vào lúc này ra tay đối với Giả Lai cũng không phải là lựa chọn tối ưu.
Bởi vì lực lượng dù không phải là sở trường của Trương Hằng, nhưng sức chịu đựng của hắn lại luôn rất xuất sắc.
Nên biết ba người trước đó đã trải qua một ngày dài bạo tẩu ở sa mạc, buổi tối cũng không chợp mắt được, giờ lại đã qua ba giờ kể từ khi ăn sáng, thân thể cả ba người đều không ở trạng thái tốt nhất, nhưng do sự khác biệt về sức chịu đựng mà Trương Hằng bị ảnh hưởng ít nhất.
Như vậy, ngược lại lại khiến Trương Hằng vượt trội hơn Giả Lai về mặt sức mạnh.
Bạn cần đăng nhập để bình luận