Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 222: 3 vòng mộng cảnh

Chương 222: 3 vòng mộng cảnh Trương Hằng lại mở mắt ra, phát hiện mình lại đổi địa phương, lần này biến ảo không chỉ là thời gian, hắn đã không ở trong thành phố ban đầu, không, nói chính xác hơn thì hắn thậm chí còn không ở đất nước của mình.
Giờ phút này bên cạnh Trương Hằng toàn là người ngoại quốc tóc vàng mắt xanh, tên các cửa hàng ven đường cũng đều được ghi bằng tiếng Anh.
Trương Hằng tìm một quầy báo bên đường, từ miệng ông chủ biết được hắn hiện tại đang ở thành phố nhỏ Durham phía đông bắc nước Anh.
Nghe được cái tên này, Trương Hằng lập tức nhớ ra một chuyện, Hàn Lộ từng du học một thời gian ở Anh quốc, và địa điểm chính là trường đại học Durham nổi tiếng thế giới, ngôi trường cổ kính đứng thứ ba ở Anh quốc, cùng với Cambridge và Oxford được gọi chung là de, xếp hạng thế giới luôn nằm trong top 100, ngoài việc thu hút con em các gia đình giàu có và tư sản trong nước, trường còn được du học sinh các nước khác ưu ái, học viện thương mại nơi Hàn Lộ học lại càng là một trong số ít các học viện thương mại trên thế giới đạt được chứng nhận ba lần (eis, aba và aacSB).
Trương Hằng không do dự lập tức đón xe đến đại học Durham.
Tài xế rất nhiệt tình, coi Trương Hằng là khách du lịch, còn giúp hắn giới thiệu các điểm tham quan trong thành phố, nhưng khi đến nơi Trương Hằng vì không có cách nào trả tiền lại chỉ có thể rất xin lỗi đánh ngất xỉu hắn, nhét vào cốp sau, rồi lái chiếc taxi đến một bãi đỗ xe ngầm.
Đỗ xe xong, Trương Hằng đi bộ vào đại học Durham.
Cũng giống như tuyệt đại đa số các trường danh tiếng khác, Durham có diện tích rất lớn, khắp nơi đều có thể thấy tường gạch cổ kính và lâu đài, từ trung tâm thành phố Durham đến ngoại ô đều có kiến trúc của trường học, và Durham cũng là một trong số ít trường vẫn thực hiện chế độ học viện, ký túc xá sinh viên không phân chuyên ngành mà có chút giống trường phù thủy Hogwarts trong «Harry Potter», học viện sắp xếp chỗ ở dựa trên tính cách, sở thích và thói quen của sinh viên, điều này khiến việc tìm người càng trở nên khó khăn hơn.
Thế là trong lúc Trương Hằng đang nghĩ bước tiếp theo nên đi đâu thì đâm phải một nữ sinh tóc ngắn, tuổi tác không lớn hơn hắn bao nhiêu, nàng có lẽ là sinh viên của trường, đang ôm hai quyển sách trong ngực và vội vàng đi đường, sau khi lướt qua Trương Hằng một lúc thì đột nhiên lại dừng bước.
Sau đó nàng lùi lại, dò xét hỏi bằng tiếng Trung: "Sao vậy, bạn học, cần giúp đỡ gì không?"
Nhưng sau khi nói xong câu đó nàng lại phát hiện đối diện nam sinh kia không trả lời, ngược lại cứ như vậy mà nhìn thẳng vào nàng.
Nữ sinh tóc ngắn sờ lên mặt mình, "Hả? Không hiểu tiếng Trung sao, chẳng lẽ là du học sinh Hàn Quốc hoặc Nhật Bản?"
"Xin lỗi, thực ra ta muốn tìm người." Trương Hằng cuối cùng cũng hồi phục lại từ cơn thất thần ngắn ngủi, mở miệng nói, nhưng ánh mắt của hắn cũng không hề rời đi, trước đó hắn chỉ gặp qua dáng vẻ trẻ trung như thế của đối phương qua ảnh.
"Vậy thì xong, gặp được ta tính cậu xui, ta học ở đây năm rưỡi rồi nhưng người quen có thể đếm trên đầu ngón tay, đoán chừng không giúp được gì đâu." Nữ sinh tóc ngắn nhún vai.
"Không, người này ngươi chắc chắn quen biết, bởi vì nàng là bạn cùng phòng của ngươi." Trương Hằng nói.
Có phải trùng hợp không, không, phải nói là trước mắt cái người phụ nữ có vẻ vô tư kia từ trước đến giờ đều có một loại trực giác nhạy bén không tương xứng chút nào với vẻ ngoài ngốc nghếch đáng yêu của mình, bởi vậy nàng mới có thể đột nhiên dừng lại khi đi ngang qua hắn, là vì nhìn thấu sự chần chừ trong lòng hắn nên mới chủ động giúp đỡ hắn.
Về điều này, Trương Hằng chỉ có thể cảm thán một câu, có lẽ đây cũng là một loại siêu năng lực, phải biết với những chuyện mà hắn đã trải qua, hắn bây giờ gần như không có khả năng bị người khác nhìn thấu suy nghĩ trong lòng, có lẽ trên thế giới này cũng chỉ có người trước mặt này mới làm được thôi.
"Oa, cậu là bạn trai người khác quốc tịch của Hàn Lộ sao? Ngưỡng mộ đã lâu ngưỡng mộ đã lâu," nữ sinh tóc ngắn mở to mắt, "Tôi nghe nàng kể về cậu rồi, còn xem hình của cậu nữa, chờ đã... người trong ảnh hình như không phải là cậu," nói đến đây nàng che miệng lại, "Thôi rồi, có phải tôi nói nhiều quá không, nhưng Hàn Lộ chắc không đến nỗi lăng nhăng đâu, nàng ấy mỗi ngày đều than phiền bận làm bài tập, làm gì có sức để ra ngoài gặp gỡ."
"Ngươi hiểu lầm rồi, ta chỉ là bạn của nàng thôi." Trương Hằng nói, "Tìm nàng có chút việc, ngươi có việc gì gấp sao?" Trương Hằng chỉ vào sách trong ngực của nữ sinh tóc ngắn.
"Ừm... cũng không tính là quá gấp đâu, nếu không được thì tối tôi đi cũng được." Nữ sinh tóc ngắn nhiệt tình nói, vỗ tay phát ra tiếng, "Tôi đưa cậu đi tìm Hàn Lộ trước đã."
"Vậy làm phiền."
"Ha ha ha ha, không cần khách sáo như vậy, tất cả mọi người là con cháu Viêm Hoàng mà." Nữ sinh tóc ngắn thoải mái nói, "Để báo đáp cậu có thể kể cho tôi mấy chuyện bát quái liên quan đến nàng."
"Được, trên tay ta có rất nhiều tư liệu hồi bé của nàng, ngươi muốn nghe không?"
"Đương nhiên đương nhiên." Nữ sinh tóc ngắn nghe vậy đại hỉ, liên tục gật đầu nói....
...Có người dẫn đường, Trương Hằng rốt cuộc không cần phải đi tìm vận may nữa, hai người vừa đi vừa nói chuyện, rất nhanh đã đến sân tennis, nữ sinh tóc ngắn vừa từ ký túc xá ra, nàng nói Hàn Lộ sáng sớm đã ra khỏi cửa, đến tận trưa vẫn chưa về ký túc xá, cũng không nói là đi đâu, nhưng nàng có thói quen đánh tennis, thường xuyên sẽ đến đây vào lúc này để đánh tennis.
Vậy mà hôm nay lại không thấy bóng dáng của nàng trên sân tennis.
Nữ sinh tóc ngắn an ủi Trương Hằng, "Không sao đâu, chúng ta lại đi chỗ khác xem sao, những người khác thì tôi chịu chứ Hàn Lộ thì nhắm mắt lại tôi cũng có thể tìm ra được."
Trương Hằng nghe vậy nhưng không lập tức phụ họa, dừng một chút rồi hỏi: "Ừ, đừng đi tìm ở những nơi nàng hay lui tới, ngươi hiểu nàng như vậy, có biết nếu nàng bị kinh sợ thì sẽ trốn đến đâu không?"
"Hả?" Nữ sinh tóc ngắn nghe vậy ngẩn người, "Cái con bé kia gan lớn như vậy, chúng ta cùng nhau xem phim ma mà vẫn có thể cười toe toét, ai mà dọa được nó chứ, cậu à?"
Nữ sinh tóc ngắn vừa nói vừa đánh giá Trương Hằng từ trên xuống dưới, nhưng chưa đợi đối phương phủ nhận thì nàng đã lắc đầu trước, "Không đâu, tôi nhìn người chuẩn lắm, cậu không phải người xấu."
"Thật sự có chuyện không hay sắp xảy ra, nên ta mới sốt ruột muốn tìm nàng đến vậy, ngươi có thể giúp ta một tay được không?" Trương Hằng nhướng mày nói.
"Thần bí vậy sao, là muốn cứu vớt thế giới à?" Nữ sinh tóc ngắn mở to mắt, "Nghe có vẻ thú vị đấy, vậy cho tôi tham gia với, tôi biết một chỗ mà nàng cực kỳ thích trộm đến đó khi tâm trạng không tốt."
"Địa điểm nào?"
"Viện Bảo tàng Phương Đông," nữ sinh tóc ngắn nói, "ở đó có rất nhiều đồ sưu tầm của châu Á và Ấn Độ, Hàn Lộ luôn nói ở trong đó có cảm giác thân thiết, tâm tình cũng sẽ dịu lại."
"Vậy việc này không nên chậm trễ, chúng ta đi ngay thôi." Trương Hằng nói, hắn ngẩng đầu nhìn bầu trời, tầng mây kỳ quái kia lại có dấu hiệu sắp xuất hiện, cho đến bây giờ hắn đã trải qua ba lượt mộng cảnh, căn cứ thời gian tính toán, thời gian tầng mây kia xuất hiện ngày càng sớm hơn, đồng thời mộng cảnh kết thúc cũng ngày càng nhanh hơn, đây không phải là một dấu hiệu tốt, nhắc nhở Trương Hằng thời gian còn lại của hắn không còn nhiều lắm.
Bạn cần đăng nhập để bình luận