Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 371: Trong rừng kịch chiến

Chương 371: Kịch chiến trong rừng Trương Hằng đã có thể nhìn thấy căn nhà nhỏ của thợ săn, ngoài ra, hắn còn thấy trên bãi đất trống có thêm vài cái lều vải.
Lúc này, đám người của Cook đã ăn xong bữa tối, ở nơi hoang sơn dã lĩnh này không có hoạt động giải trí gì, ngoại trừ người phụ trách canh gác thì tuyệt đại đa số cường đạo đều đã chọn đi ngủ, dù sao không đến hai ngày nữa, bọn họ sẽ có một trận chiến ác liệt phải đánh. Huyện thành Lincoln khác với những thị trấn nhỏ khác, nhân lực dồi dào, dù có cùng vấn đề thiếu lực lượng cảnh sát nhưng xung quanh có rất nhiều trang trại, chủ các trang trại ở đó cùng với những người chăn bò đều có sức chiến đấu tương đối, cho dù là lũ tội phạm của băng Cook cũng không thể không giữ tinh thần, không dám coi thường.
Trương Hằng nằm một lúc, nhưng đáng tiếc là 【thấu kính loại bỏ】 không có hiệu quả thấu thị, hắn không thấy Cook ở đâu, nhưng không có gì bất ngờ xảy ra, hắn ta hẳn đang ở trong căn nhà nhỏ của thợ săn thoải mái nhất, đáng tiếc là trong thời gian ngắn Trương Hằng quan sát, hắn ta vẫn chưa đi ra khỏi nhà, nếu không trận chiến đêm nay đã đơn giản hơn rồi.
Vì không biết những người canh gác bên ngoài thay ca như thế nào, Trương Hằng không dám chờ quá lâu, khẽ gật đầu với lão ngưu tử, mọi người liền mượn ánh sáng hắt ra từ căn nhà nhỏ của thợ săn, bắt đầu phát động công kích.
Trương Hằng cũng không biết rốt cuộc mình và lão ngưu tử ai là người nổ súng đầu tiên, tóm lại có ít nhất hai viên đạn cùng lúc bắn trúng một tên cường đạo xui xẻo, đồng thời bên tai hắn còn vang lên giọng nói hưng phấn của phó cảnh sát trưởng Joseph, "Ta bắn trúng!"
Tên xui xẻo đang đứng đó vừa móc đồ ra thì đã ngã xuống đất theo tiếng, nhưng tiếng súng cũng phá vỡ sự yên tĩnh của màn đêm.
Đợt công kích đầu tiên, phỏng đoán cẩn thận thì có sáu bảy người đều chọn bắn tên xui xẻo đang đứng bên ngoài, nhưng cuối cùng chỉ có hai viên đạn bắn trúng, những viên khác hoặc trượt hoặc chỉ sượt qua.
Lão ngưu tử thấy vậy vội hô, "Nhắm vào lều vải mà bắn."
Thương pháp của đám nông dân và thợ mỏ này bình thường, thêm vào đó lúc đầu còn hơi khẩn trương, chỉ trông chờ bọn họ bắn trúng mục tiêu là không thực tế, nhưng lều vải có mục tiêu tương đối lớn, chỉ cần thương pháp không quá tệ thì bắn không trúng cũng khó.
Đương nhiên, còn việc đạn có bắn trúng người ở bên trong hay không lại là chuyện khác.
Trên thực tế, đám cường đạo đầu đao liếm máu kia cũng phản ứng rất nhanh, bị tập kích thì lập tức tỉnh giấc, bọn chúng không kịp mặc quần áo, đều nhặt vũ khí lên trước, thậm chí có người trần truồng chui ra, vừa tìm chỗ nấp vừa bắn trả.
Trương Hằng thấy vậy thì giơ khẩu Winchester trong tay lên, xử lý một tên trông có vẻ lanh lợi nhất, nhưng chỉ trong chớp mắt những người còn lại đều đã nằm rạp xuống, may là tuyệt đại đa số cường đạo vẫn còn chưa biết địch nhân đến từ đâu, chỉ giơ súng loạn xạ, mà người trong căn nhà gỗ cũng nhanh chóng ý thức được điều gì đó, dập tắt đèn dầu, khiến bên ngoài nhà hoàn toàn chìm vào bóng tối.
Bên phía Trương Hằng, ngoài một thợ mỏ xui xẻo bị viên đạn sượt qua cánh tay thì không ai bị thương.
Nhưng trái tim lão ngưu tử lại chìm xuống, tố chất chiến đấu của đám người này chắc chắn mạnh hơn bên bọn họ nhiều, một khi đối phương qua giai đoạn bối rối ban đầu, tỉnh táo lại, thì người thắng cuối cùng chắc chắn vẫn là băng Cook.
Đó là còn vì bóng đêm hạn chế độ chính xác của băng Cook, nếu không bây giờ bên này đã sớm có người thương vong rồi, lão ngưu tử cũng không có cách nào giải quyết tốt chuyện này, dù thương pháp của hắn không tệ, nhưng trong tình huống này sự hạn chế cũng rất lớn, bây giờ hắn chỉ có thể gửi gắm hy vọng vào Trương Hằng.
Trước đây, Trương Hằng từng cam đoan với hắn là có thể xử lý tình huống này, nhưng khi lão ngưu tử hỏi Trương Hằng nên làm thế nào, Trương Hằng lại chỉ nói với hắn rằng, cứ giải quyết hết đám người kia là được rồi.
Lão ngưu tử bây giờ muốn xem Trương Hằng sẽ "làm khô" đám người kia thế nào.
Sau hai phát súng đầu tiên, Trương Hằng không có thêm động tĩnh nào, hắn lợi dụng khoảng thời gian này bí mật ghi nhớ lại vị trí những tay súng của băng Cook ở bên ngoài nhà gỗ, xác định xong vị trí của từng người, mới lại giơ súng lên.
Sau đó lão ngưu tử đã thấy một cảnh tượng khó quên nhất trong đời mình, chỉ thấy Trương Hằng liên tục hoán đổi giữa việc nổ súng và lên đạn, mỗi viên đạn bay ra từ nòng súng đều lấy đi một sinh mệnh bên phía đối phương.
Lão ngưu tử hoàn toàn không hiểu Trương Hằng làm thế nào mà được, trong đêm tối như vậy, ngay cả hình dáng còn khó nhìn rõ mà vậy mà không một viên đạn nào bị lãng phí.
Trương Hằng bắn hết sạch đạn một khẩu súng trường, rồi lại đổi một khẩu khác.
Cùng lúc đó, bên phía băng Cook rốt cuộc cũng bắt đầu xôn xao lên, thấy từng đồng bọn ngã xuống, tựa như bị Tử Thần gặt hái sinh mệnh, dù từng trải qua sóng to gió lớn nhưng đám cường đạo vẫn bắt đầu hoảng sợ, cuối cùng cũng bắt đầu dời vào trong căn nhà nhỏ của thợ săn, Trương Hằng tranh thủ thời gian này, lại bắn thêm hai tên nữa.
Cứ như vậy, số người bị tổn thất của băng Cook rốt cuộc đã vượt quá con số hai, mà từ khi trận chiến bắt đầu chỉ mới trôi qua không bao lâu.
Lão ngưu tử đương nhiên không đứng yên xem náo nhiệt, thấy những người còn lại của băng Cook đã rút vào trong nhà gỗ, liền dẫn người bao vây, đồng thời bắt đầu gọi hàng, nói với Cook rằng bọn chúng đã bị quân đội bao vây, bảo bọn chúng buông vũ khí đầu hàng.
Sau đó, "Thiếu tá Wade" cũng đứng lên chiêu hàng, hứa sẽ không giết bọn chúng ngay lập tức nếu chịu giao vũ khí mà sẽ đưa bọn chúng về Liên Bang để nhận một phiên xét xử công bằng.
Lão ngưu tử biết điều kiện này Cook sẽ không thể chấp nhận, bọn họ cũng không vây thật chặt mà cố tình để một hướng cho đám người của Cook có đường chạy trốn, và Trương Hằng ở chỗ này chờ Cook lộ diện.
Lão ngưu tử ở bên ngoài hô một hồi nhưng trong nhà gỗ vẫn im ắng, khi lão bắt đầu nghi ngờ đối phương có lẽ đã phát hiện thân phận của bọn họ thì.
Cửa lớn và cửa sổ của căn nhà nhỏ của thợ săn đồng loạt mở ra, những thành viên của băng Cook đang ẩn nấp bên trong ùa ra, mỗi người đều tìm cho mình một con ngựa để chuẩn bị phá vòng vây.
Trương Hằng kìm lại ham muốn nổ súng, nhanh chóng tìm kiếm Cook và Matthew.
Rất nhanh, hắn đã phát hiện một gã trông giống như đầu lĩnh, hắn che mặt, người gầy gò, được đám cường đạo bảo vệ ở giữa, nhưng Trương Hằng không thấy bóng dáng của Matthew.
Dù là rút lui, đám người của Cook vẫn thể hiện trình độ tổ chức khá tốt, không hề có vẻ hoảng loạn, phải thừa nhận Cook đã huấn luyện rất tốt đám thủ hạ của mình, rõ ràng chỉ là một đám cường đạo nhưng kỷ luật của bọn chúng còn vượt qua cả quân đội chính quy.
Thời cơ thoáng qua là mất, Trương Hằng không còn rảnh để chú ý Matthew ở đâu, hắn bắt đầu nổ súng, tấn công vào vị trí của Cook, hắn liên tiếp xử lý hai người bảo vệ xung quanh Cook, cuối cùng tạo được một kẽ hở, Trương Hằng không do dự bóp cò, viên đạn trúng ngay Cook.
Trương Hằng thấy cơ thể Cook khựng lại một chút, nhưng ngay sau đó, thuộc hạ bên cạnh hắn vẫn dìu hắn lên ngay tức khắc, sau đó cả đám người phóng về phía bóng đêm.
Bạn cần đăng nhập để bình luận