Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 251: Cú mèo cùng vận rủi

Chương 251: Cú mèo và vận rủi Trương Hằng từ ban công nhảy xuống, nhẹ nhàng đáp xuống mặt đất.
Bên tay trái của hắn, bên trong Lucilla Domus vẫn như cũ ca múa mừng cảnh thái bình, nhạc sĩ kích thích Lai Nhã đàn dây đàn, tiếng đàn du dương cùng với tiếng cười nói vui vẻ của yến hội từ bức tường phía bên kia truyền đến, phảng phất niềm vui sẽ không bao giờ kết thúc vậy.
Bất quá so sánh, bên ngoài đường đi liền yên tĩnh hơn nhiều. Hiện tại đã quá nửa đêm, về cơ bản không còn người đi đường nào còn ở bên ngoài.
Điều này đối với Trương Hằng không phải tin tức tốt, bởi vì thích khách đều ưa chuộng môi trường hỗn loạn, những đám người tụ tập phiên chợ, khán đài sân thi đấu chật kín tân khách, và những quán rượu kỹ viện người đến người đi... Những nơi này có thể dễ như trở bàn tay làm một thích khách biến mất.
Nhưng cũng may đêm nay ánh trăng không quá sáng, bóng đêm có thể giúp Trương Hằng ngụy trang một chút.
Trương Hằng cũng không vội đi tìm Orderlus, mà quay về khu Đông Nam thành một chuyến, thay bộ quần áo màu đen thích hợp hành động ban đêm hơn. Lúc hắn đang nhét thêm mũi tên vào ống tên, thì nghe thấy tiếng bước chân từ bên ngoài hành lang vọng lại.
Tiếng bước chân rất nhẹ, nếu không phải sàn nhà chung cư này thực sự quá cũ kỹ cần tu sửa, cho dù thính lực của Trương Hằng tốt, cũng khó mà nghe thấy được tiếng bước chân qua cánh cửa.
Đây là bước chân tiêu chuẩn của thích khách.
Trương Hằng không hề thấy bất ngờ, việc hắn xây dựng thế lực mới ở khu Đông Nam không phải bí mật gì, huống chi đám chó săn còn có tổ chức ong mật tìm kiếm thông tin tình báo cho chúng, nên sau khi dự cảm thân phận có khả năng bị bại lộ, Trương Hằng đã để Markus bố trí mấy phòng an toàn cho hắn ở khu Đông Nam, chỉ là hiện tại xem ra những phòng an toàn này đã bị chó săn nắm rõ.
Ngoài thích khách mai phục tại chỗ ở của hắn, chó săn cũng sắp xếp nhân thủ ở đây.
Tiếng bước chân ngoài hành lang cuối cùng dừng lại trước cửa phòng hắn, Trương Hằng vẫn như không nghe thấy gì, tiếp tục kiểm đếm mũi tên trong ống tên, tiện thể còn gói hai quả sung chuẩn bị ăn trên đường.
Sau đó, tên thích khách ngoài hành lang đại khái đã chuẩn bị xong, lặng lẽ không tiếng động mở cửa phòng đã bị cạy khóa, nhưng khi bọn chúng xông vào trong thì phát hiện bên trong không có một ai, không khỏi nhìn nhau ngơ ngác.
Mà trong phòng đối diện, Trương Hằng ung dung đội mũ trùm lên, nhìn lại phía sau xác nhận không còn gì sót lại, lúc này mới nhoài người ra ngoài cửa sổ, bám vào tường gạch màu vàng leo lên nóc nhà, trực tiếp nhảy từ mái nhà xuống nóc nhà trọ thấp hơn một chút ở sát bên, sau đó lại lần nữa trở lại mặt đất, lách mình vào một con hẻm nhỏ tối tăm, biến mất hoàn toàn.
Phòng an toàn Trương Hằng nhờ Markus sắp xếp vốn dĩ chỉ là cho chó săn xem, về sau hắn lại nhờ Soap tìm mấy người đáng tin cậy, xuất tiền âm thầm thuê lại căn phòng đối diện, đây mới là nơi Trương Hằng thật sự ẩn náu khi nguy cấp.
Sau khi vứt bỏ thích khách phía sau, Trương Hằng lên đường tới nơi đầu tiên mình muốn đến đêm nay – Quảng trường La Mã.
Giống như mọi thành phố đều có trung tâm thành phố của mình, La Mã cũng không ngoại lệ, trung tâm thành phố của nó nằm ở quảng trường La Mã.
Mười thế kỷ trước, nơi đây vẫn chỉ là vùng đầm lầy khô cằn hoang vu, đầy muỗi, không người ở, thậm chí người La Mã còn chôn cất người thân đã khuất ở đây, nhưng vài thế kỷ sau đó, hào nước lớn dẫn nước trong thung lũng đi, biến nơi đầm lầy thành vùng đất cứng cáp.
Khi đó La Mã vẫn còn thời cộng hòa, mọi người trải đường ở đây, xây dựng miếu thờ và Brazil, khiến nơi đây càng ngày càng phồn vinh, dần dần tạo thành quảng trường lớn. Đến thời đế quốc, do lãnh thổ không ngừng mở rộng cùng với dân số thành phố bùng nổ, quảng trường La Mã không còn đáp ứng được nhu cầu nữa, thế nên năm quảng trường mới lần lượt được xây dựng thêm xung quanh.
Nhưng không còn nghi ngờ gì, quảng trường La Mã vẫn là khu vực trung tâm nhất, cựu hoàng đế Marcus Aurelius từng phát biểu điếu văn tưởng nhớ Caesar ở đây, cây cột mạ vàng trước diễn đàn cũng chính là nơi khởi đầu của tất cả con đường rời La Mã, đồng thời cũng là điểm kết thúc của câu ngạn ngữ "Mọi con đường đều dẫn đến La Mã".
Nhưng đêm nay Trương Hằng không đến đây để tham quan, hắn đi qua cổng vòm to lớn được Augustus khởi công xây dựng, xuyên qua quảng trường, nơi mới trồng một cây nho, một cây ô liu và một cây không hoa không quả, được vinh dự là cây thánh của La Mã. Trương Hằng ngẩng đầu nhìn những ngôi đền tọa lạc trên núi Capitoline, nơi thờ cúng các vị thần La Mã.
Mà trong đó, hai ngôi đền hùng vĩ và tráng lệ nhất sừng sững trên đỉnh núi, một trái một phải, theo thứ tự là đền thờ Thần Vương Jupiter và đền thờ thần hậu Juneau.
Trương Hằng biết, Orderlus đang ở trong một trong hai ngôi đền này. Hắn không lãng phí thời gian, men theo bậc thang đá rộng lớn mà đi lên.
Ban ngày, quảng trường La Mã là địa điểm náo nhiệt nhất của thành La Mã, người người nhộn nhịp, những tín đồ thành kính xếp hàng dài trước các đền thờ lớn nhỏ, đám ăn mày thì tranh thủ lúc này để xin đồ ăn hay tiền đồng, những người lái buôn thì rao bán hàng hóa của mình ở các quầy hàng quanh quảng trường, còn trên Brazil thì mãi luôn diễn ra những màn đấu khẩu thần thánh đặc sắc...
Nhưng bây giờ, khi thế giới chuyển sang ban đêm thì tất cả lại quay về sự yên tĩnh, chỉ còn ngọn lửa thiêng của đền Vista vẫn hừng hực cháy.
Trương Hằng men theo con đường này không gặp bất kỳ cản trở nào, rất nhanh đã lên tới đỉnh núi.
Sau đó hắn do dự một chút, trước đi tới đền thờ Jupiter bên trái. Lửa trên tế đàn đã tắt, chỉ còn lại một chút tàn tích cháy đen cùng với vòng hoa xung quanh. Trương Hằng vòng qua tế đàn, đi tới trước cửa đồng lớn đã đóng kín, sau đó ném một hòn đá nhặt được trên đường.
Một lát sau, cánh cửa đồng lớn chậm rãi mở ra, một thầy tế trẻ tuổi dụi mắt thò đầu ra, nhưng nhìn quanh một lượt cũng không thấy ai bên ngoài, bèn đưa mắt nhìn ra xa hơn, thấy một con cú mèo đang đứng trên đầu tường thì không kìm được mà cúi đầu chửi một tiếng.
Cú mèo ở La Mã vốn luôn là biểu tượng của vận rủi, nên nhìn thấy cú mèo không phải là chuyện tốt.
Thầy tế trẻ tuổi không dám nhìn loạn nữa, rụt người vào trong rồi lại đóng cửa lớn lại. Nhưng hắn không để ý rằng, khi hắn đối diện với con cú kia, thì một bóng người đã lặng lẽ chạy vào trong đền từ phía trên đầu.
Trương Hằng trong khoảng thời gian này vẫn luôn khổ luyện kỹ năng ẩn mình, cộng thêm 【Kreuz Chi Tâm】 gia trì, nên dù có lướt qua bên cạnh người bình thường thì chỉ cần không bị nhìn thấy thì rất khó bị phát hiện.
Trương Hằng không vội vàng, trước tiên chờ một lát trong bóng tối trên trần nhà, đến khi thầy tế trẻ tuổi đã trở về chỗ ở của mình, hắn mới một lần nữa trở lại mặt đất. Sau đó hắn đi tới trước tượng đá cẩm thạch của Jupiter.
Ánh mắt của Trương Hằng không hề đặt lên bức tượng thần sinh động như thật, xứng đáng là một tác phẩm nghệ thuật, mà là nhìn vào chiếc ghế đá bên dưới tượng thần, hắn ngồi xổm xuống, mò xuống dưới lỗ thông hơi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận