Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 355: Ngươi quá trẻ tuổi

"Cảm ơn ngài, cảnh sát trưởng, đã đứng ra giải vây giúp chúng tôi, dù tôi vẫn còn lo lắng về khoản bồi thường 20 đô la cuối cùng, nhưng chúng tôi không phải người không hiểu đạo lý, hiểu sự khó xử của ngài, gìn giữ trị an một thị trấn cũng không phải chuyện dễ dàng." Đợi nhóm người Buck rời đi, Wendy nói với quan trị an.
Quan trị an bị vẻ ra dáng người lớn của cô bé làm cho vui vẻ, mỉm cười nói: "Ta rất vui vì cô có thể hiểu và phối hợp công việc của ta, thưa cô, cha của cô không hề biết điều như vậy..." Nhưng dường như ý thức được mình lỡ lời, lão ngưu trên mặt thoáng nét áy náy.
"Chờ một chút, ngài quen biết ta, còn quen biết cha của ta, sao có thể?" Wendy mở to mắt nhìn.
"Ta và cha của con là bạn bè, ông ấy rất yêu con, từng cho ta xem ảnh của con mấy lần rồi." Đến nước này, quan trị an cũng chỉ đành thừa nhận.
"Nhưng ta chưa từng nghe cha nhắc đến ngài."
"Ồ, có lẽ đó là vì ai cũng có một đoạn quá khứ không muốn nhắc đến."
"Chuyện quá khứ gì?" Wendy hỏi.
"Ta chỉ sợ không muốn nhắc đến ý là những chuyện này không muốn để người khác biết." Quan trị an nói.
"Xin ngài đó, cha ta hiện giờ mất tích, rất có thể có liên quan đến những chuyện ngài nói." Wendy nói.
"Cha của cô mất tích, từ khi nào?" Quan trị an ngẩn người.
"Thời gian cụ thể thì ta không biết, khoảng mười lăm ngày trước, ông nói có một mối làm ăn cần giải quyết, rồi rời khỏi nhà, ta cùng mẹ nghĩ rằng lần này cũng giống như mọi khi, ông đi vài ngày sẽ về, ông cũng đã nói với chúng ta như thế, mà bây giờ đã vượt quá thời hạn ông đã hứa, ông vẫn chưa về."
"Vậy nên cô chạy đến đây vì chuyện này sao? Khoan đã, mẹ cô có biết bây giờ cô đang ở trấn Glenn không?" Quan trị an vừa nói vừa liếc Trương Hằng một cái.
"Tiên sinh Trương Hằng đang làm thuê cho ta, giúp ta cùng nhau tìm kiếm cha, và trên đường đi anh ấy có trách nhiệm bảo vệ sự an toàn của ta." Wendy giới thiệu, "Anh ấy là một tay súng xuất sắc."
"Vậy sao, ta biết những tay súng xuất sắc thường có kết cục không tốt, ngược lại những người không mang súng lại sống tương đối lâu."
"Ta không đồng ý với quan điểm này, nếu như ta có súng, chuyện vừa rồi đã không xảy ra." Wendy nói.
Lão ngưu cười, cũng không phản bác, có những chuyện không phải người trẻ tuổi như cô có thể hiểu được, hắn mở miệng thành khẩn nói: "Cô nên về nhà đi, chuyện của cha cô, ông ấy sẽ tự xử lý tốt thôi, cô chỉ cần ở nhà ngoan ngoãn chờ là được."
"Nhưng đáng tiếc ta không phải loại người thành thật ngồi ở nhà, ngốc nghếch chờ chuyện không may xảy đến, sau đó chấp nhận nó." Wendy quật cường nói, "Nếu phong ba ập tới, ta sẽ xông vào bên trong phong ba, vậy nên mặc kệ ngài có nguyện ý giúp ta hay không, ta vẫn sẽ tiếp tục tìm cha của mình."
"Nhưng cô vẫn chỉ là một đứa trẻ mười hai tuổi."
"Mười hai tuổi đã đủ lớn rồi, cảnh sát trưởng."
Quan trị an im lặng, một lúc lâu sau nói: "Hay là thế này đi, hiện tại ta còn có một vài chuyện quan trọng cần giải quyết, thực sự không thể phân thân, cho ta một tuần, ta sẽ giúp cô tìm cha."
"Cảm ơn ý tốt của ngài, nhưng ta đã chậm trễ quá lâu rồi, e rằng không thể đợi thêm một tuần, ta nghĩ chuyện này tự mình làm vẫn tốt hơn." Wendy nho nhã lễ độ nhưng lại kiên quyết từ chối.
"Thật tình mà nói, Wendy, cô còn quá trẻ, không hiểu hết thế giới này, đặc biệt là những... góc tối, biết người biết mặt khó biết lòng, cô không thể tùy tiện kéo một người rồi cùng nhau lên đường." Lần này quan trị an dứt khoát nói thẳng.
"Tiên sinh Trương Hằng là một người tốt, điểm này không cần sống đến ngần tuổi ngài ta cũng nhìn ra được, ngược lại là ngài, cảnh sát trưởng, ngài đột nhiên xuất hiện, tuyên bố quen biết cha ta, nhưng cha ta chưa từng nhắc đến ngài, làm sao ta tin tưởng ngài cùng lời nói của ngài." Wendy dừng một chút, "Có lẽ sự mất tích của cha ta có liên quan đến ngài cũng khó nói."
"Thật là một cô bé lanh lợi." Lão ngưu bị nghi ngờ cũng không tức giận, ngược lại bật cười nói: "Matthew ngược lại sinh được một cô con gái tốt. Được thôi, xem ra ta không có cách nào ngăn cản các người, thưa cô, nhưng xin hãy cho phép ta được đưa các người một đoạn đường vào ngày mai, các người vừa mới đắc tội Cruise, hắn và đám bạn kỵ binh cũ ở gần đây vẫn có không ít thế lực."
"Cảm ơn ngài, cảnh sát trưởng, tìm được cha của ta rồi ta sẽ nói với ông ấy chuyện ngài đã giải vây cho ta đêm nay."... Sau chuyện xảy ra, Wendy không thể tiếp tục ở quán rượu dò hỏi tung tích của cha nữa, cáo từ lão ngưu quan trị an rồi mua hai chiếc bánh táo, sau đó cùng Trương Hằng trở về lữ điếm.
"Ngươi nên nghe lời hắn." Trương Hằng nói, "Hiện tại xem ra phía sau sự mất tích của cha ngươi rất có thể có ẩn tình khác, ông ấy đã giấu diếm các ngươi, có nghĩa là không muốn các ngươi biết."
"Nói vậy thì ngươi sẽ không nhận được thù lao của ngươi rồi."
"Ta còn có thể đi làm những nhiệm vụ treo thưởng khác kiếm tiền mà," Trương Hằng bình tĩnh nói, "Còn nữa, nhớ lời ta nói trước đó không?"
"Ngươi và tên kia nói có bản lĩnh thì vĩnh viễn đừng rời khỏi huyện thành?"
"Không phải câu đó, lúc sớm hơn ấy, ta đã bảo ngươi đừng gây chuyện, ngươi đã hứa với ta, ta mới cho ngươi đến quán rượu điều tra."
"Ta không có gây chuyện, ta nói rồi mà, là hắn trước sờ ta." Wendy nhấn mạnh.
"Sau đó ngươi quay người móc con dao nhỏ của mình ra, định đâm chết hắn?"
"Cha ta từng nói với ta, người nào trong phòng có vóc dáng thấp nhất và sức lực nhỏ nhất thì phải tỏ ra mạnh mẽ nhất, như thế người khác mới không dám chọc vào ngươi, bởi vì bọn họ biết đó là cái giá phải trả rất đắt."
"Sau đó thì ngươi bị người ta đè lên mặt bàn, suýt nữa bị chặt mất bàn tay," Trương Hằng dừng bước, nhìn thẳng vào mắt Wendy, "Hà hà, nhóc con à, nghe đây, ta không có cách nào đảm bảo lúc nào cũng đến vừa kịp thời điểm nguy hiểm nhất của ngươi đâu, lẽ ra ngươi có thể trở về tìm ta giải quyết."
Wendy nghe vậy trầm mặc một lát rồi nói: "Người trên trấn đều không thích gia đình chúng ta, ba ba thường xuyên vắng nhà, mụ mụ không biết chữ, ta quen thuộc với việc tự mình giải quyết mọi thứ rồi."
"Nhưng ngươi trả tiền cho ta không phải là vì để ta giúp ngươi giải quyết những chuyện này sao." Trương Hằng nói, "Ngươi nhất định phải hứa với ta, gặp lại chuyện như vậy thì đừng có lỗ mãng như vậy nữa, nếu không ta sẽ đưa ngươi về nhà."
"Giữa chúng ta có hiệp ước, ngươi đã đồng ý giúp ta tìm cha mà." Wendy nghe vậy phản kháng.
"Không sai, nhưng trong hiệp ước cũng quy định mọi chuyện đều phải nghe ta, cho nên điều đó có nghĩa là khi ta bảo dừng thì chúng ta phải dừng lại, khi ta cảm thấy chúng ta không thể đi tiếp được nữa thì chúng ta sẽ về nhà."
"Như vậy thì quá gian xảo đi." Wendy bất mãn nói, "Thật là chơi xấu mà."
"Ngươi nghĩ vậy cũng không sai, nào, bây giờ nói với ta đi, thưa ngài, con biết lỗi rồi, về sau sẽ chọn cách khác để giải quyết vấn đề."
"... ..."
"Tốt nhất là ngươi mau nói đi, không ta sẽ giao ngươi cho tên quan trị an kia, xem ra hắn ta vẫn rất thích thú với việc đưa ngươi về nhà đấy."
"Con biết sai rồi, về sau sẽ chọn cách khác để giải quyết vấn đề." Wendy quay cổ đi, nhỏ giọng nói không tình nguyện.
"Tuyệt vời, ta rất vui khi chúng ta lại đạt được nhận thức chung, mang bánh táo của ngươi về phòng ăn đi, sáng mai chúng ta phải dậy sớm hơn nữa, để lên đường." Trương Hằng nói, "À còn nữa, 20 đô la kia là ta đã giúp ngươi ứng trước, phải nhớ tính vào sổ sách của ngươi đấy, đến lúc kết toán thì trả lại cho ta."
Bạn cần đăng nhập để bình luận