Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 92: Đáp án công bố

"Việc kinh doanh của nhà máy tinh luyện đột ngột chuyển biến xấu kéo theo kinh tế thị trấn cũng bắt đầu sa sút. Thuyền trưởng Alder nhớ đến khối chì, thế là ông ta nói với mọi người trong thị trấn rằng ông ta có cách mang lại vàng và cá, lúc đầu có người phản đối, nhất là một người từng cùng ông ta lên đảo, nhưng sau đó những người phản đối đều bị xa lánh. Cuối cùng, thuyền trưởng Alder cũng có thể bắt đầu khôi phục việc kinh doanh nhà máy tinh luyện."
"Nhưng đến năm 46, mọi chuyện có chút không thể che giấu được nữa. Số người mất tích trong thị trấn thực sự quá nhiều, lại có không ít người thấy những con quái vật nửa người nửa cá từ dưới nước bò lên. Vì vậy, một bộ phận người bao gồm cả ủy viên hội thị trấn bắt đầu muốn phản kháng, bọn họ liên lạc khắp nơi, tập hợp một đám người lớn. Cuối cùng Ubaid cùng hai mươi ba người đi theo bị nhốt vào ngục, nhưng phiên tòa xét xử bọn họ còn chưa kịp diễn ra thì một buổi tối... Vô số Hắc Ảnh từ trong nước bò lên bờ, quảng trường, nhà thờ, bờ ruộng đâu đâu cũng là tiếng súng và tiếng kêu thảm, kéo dài đến tận hừng đông, nửa số người trong trấn biến mất."
"Ubaid và hai mươi ba người kia từ trong ngục đi ra, ông ta đứng đầu những người còn lại tuyên bố rằng một trận ôn dịch đã tấn công nơi này, gây ra cái c·h·ế·t trên diện rộng. Đúng vậy, trận ôn dịch kia chính là cái cớ để họ che đậy mọi chuyện. Từ đó về sau, không còn ai kiềm chế họ nữa và họ trượt dài vào vực thẳm tội ác. Tất cả mọi thứ bắt đầu mục nát, t·ử v·o·n·g. Nhất là khi những đứa t·r·ẻ đầu tiên lớn lên và bắt đầu có biểu hiện khác biệt, ngày càng có nhiều người trở nên x·ấ·u xí không chịu nổi. Những con quái vật kia bò trong các căn gác tối và tầng hầm, người bình thường có thể thấy trên trấn càng ngày càng ít, cho đến ngày hôm nay."
Giọng của Farber Cort không ngừng r·u·n rẩy, "Khi mới nghe những chuyện này ta luôn tự an ủi mình, đây chỉ là lời say xỉn của lão Ellen. Nhưng sau khi nói xong những điều này ông ta đột nhiên nắm chặt vai ta, nói với ta rằng nó sắp đến rồi, mọi chuyện đều không kịp nữa! Quá muộn, đã quá muộn. Nói xong, ta thấy ông ta lao đầu lên trên đê chắn sóng phía xa, nhảy xuống từ trên đó."
"Có ai nhìn thấy ông ta nói chuyện với ngươi không?" Trương Hằng hỏi.
"Ta không biết, lúc đó ta quá hoảng hốt. Lẽ ra ta nên cứu ông ta, người bình thường ai cũng nên cứu ông ta, hoặc ít nhất cũng phải x·á·c nh·ậ·n ông ta đã c·h·ế·t hay chưa. Ý ta là ông ta dù sao cũng vì ta mà bị kích t·h·í·c·h. Mặc dù lúc đó ta cảm thấy tinh thần của ông ta vốn đã có vấn đề, nhưng ta không thể. Ta chỉ đứng ở đó, cảm giác như có gì đó giữ cổ họng, đến khi ý thức được mọi chuyện đã không thể cứu vãn thì ta quay đầu chạy về quảng trường, muốn bắt chuyến xe 8 giờ tối đi Arkham. Nhưng tài xế đột nhiên nói với ta rằng tối nay thị trấn tổ chức lễ hội, xe buýt tạm ngưng một ngày, và sau đó ta đã gặp ngươi trong quán trọ Gillman."
"Vậy ngươi có biết 'nó' mà lão Ellen nhắc đến là cái gì không?"
"Không, ta hoàn toàn không có manh mối. Ta đã nói cho ngươi biết hết những gì mình biết rồi," Farber Cort nói, "nếu không tận mắt chứng kiến đêm nay, ta sẽ không tin rằng trên thế giới này thực sự có chuyện kinh khủng ly kỳ đến thế. Ta thề, chuyện đêm nay mang đến cho ta kích t·h·í·c·h còn lớn hơn tất cả những chuyện quái dị ta từng gặp trong đời. Nếu chúng ta may mắn bình an rời khỏi đây, ta nhất định không bao giờ quay lại nữa."
Nói xong, hắn lại dùng ánh mắt chờ đợi nhìn Trương Hằng, "Chúng ta có thể rời đi đúng không?"
Trương Hằng không vội t·r·ả lời, hắn quay đầu nhìn về hướng đê chắn sóng, trên đó những Hắc Ảnh vẫn đứng im như trước.
Sau đó Trương Hằng quay đầu, nói với Farber Cort, "Ngươi chưa nói cho ta tình hình thực tế."
"Ý ngươi là gì?" Farber Cort ngạc nhiên, "Trong tình huống hiện tại, ta không thể giấu diếm gì nữa, nếu không chẳng khác nào lấy m·ạ·n·g sống của mình ra đùa."
Trương Hằng không t·r·ả lời câu hỏi này, ngược lại nói, "Ta chỉ thật sự tò mò, các ngươi tốn công phí sức diễn một màn kịch như vậy, rốt cuộc là vì cái gì, chỉ là để ta xem thôi sao?"
Vẻ mặt Farber Cort vẫn giữ vẻ ngạc nhiên.
"Ngươi không phải đi xe buýt tới," Trương Hằng nói, "Thực tế là chiếc xe buýt kia căn bản không hề rời khỏi đây. Ta đã kiểm tra bánh xe và đất bùn trên bánh xe, xét theo mức độ khô của nó thì xe đã không hề di chuyển ít nhất mười tiếng rồi. Và cái tiệm tạp hóa kia cũng gặp vấn đề tương tự, nhìn lớp bụi trên quầy, ta không cho rằng trong tuần qua nó có mở cửa. Còn ngươi thì bảo chiều nay ngươi đã trò chuyện với cậu nhân viên làm thêm ở đó, ngoài ra còn có những ngôi nhà hoang kia."
"Nhà có vấn đề gì sao?" Farber Cort hỏi.
"Một phần trong số đó quả thật đã bị đổ sập vì thiếu tu sửa lâu ngày, nhưng còn một phần khác, nhất là những ngôi nhà ven biển, đã bị ai đó cho n·ổ nát, có thể thấy rõ là khác với sụp đổ tự nhiên, mà tại vài nơi trong thị trấn, ta còn thấy dấu vết bánh xích xe tăng."
"Chỉ đợi một lát như vậy mà ngươi đã p·h·át hiện ra nhiều thứ vậy sao?" Farber Cort kinh ngạc nói.
"Khả năng quan s·á·t của ta tốt hơn các ngươi tưởng tượng một chút," Trương Hằng nói, "Vậy nên rốt cuộc bây giờ là lúc nào, khi vừa đến đây, ta hỏi người đầu tiên nói chuyện với mình thì hắn bảo hiện tại là ngày 15 tháng 7 năm 1927, tờ báo người phục vụ quán trọ Gillman cầm trong tay là của một năm trước, nhưng tờ tạp chí trên bàn lại là ngày 15 tháng 7. Các ngươi dường như luôn dùng phương p·h·áp này để ám chỉ ta, hôm nay chính là ngày 15 tháng 7, vì sao? Ngày này có gì đặc biệt?"
"Bất kể hôm nay là ngày nào, những chuyện ngài trải qua đều là sự thật. Hơn nữa, điều này có gợi lại ký ức gì cho ngài sao?" Gã lữ khách trẻ tuổi hỏi ngược lại.
"Mấy trò chơi chữ này nên bỏ đi," Trương Hằng nói, "Trong câu chuyện của ngươi, người trẻ tuổi kia có t·r·ố·n thoát được khỏi đây không?"
"Hắn t·r·ố·n thoát sao?" Gã lữ khách trẻ tuổi lẩm bẩm.
"Ta nghĩ là hắn đã trốn được rồi, nếu không thì đã chẳng có q·uân đ·ộ·i tham gia, vết xích xe tăng trên đất, những ngôi nhà cũ bị phá hủy kia, hẳn là những việc đã xảy ra sau đó rồi."
Nghe vậy, Farber Cort cuối cùng cũng không còn ngụy trang nữa, thu lại vẻ ngạc nhiên trên mặt, thán phục nói, "Năng lực suy luận và quan s·á·t của ngài không chỉ tốt một chút như ngài nói, nhưng có một điều ngài đã nói sai."
"Xin chỉ giáo." Trương Hằng nhướng mày.
"Ta chính là người trẻ tuổi đó, người trẻ tuổi đó đích thật là ta, hay nói đúng hơn là đã từng là ta."
"Thật thú vị, như ngươi đã nói trước đó, người bình thường sau khi trải qua chuyện này thì cả đời sẽ không trở lại nơi này."
"Đúng là như vậy, nhưng ngươi còn nhớ chúng ta đã tự giới t·h·iệu khi mới gặp nhau không, ta đã nói rằng chuyến đi này ngoài việc ngắm phong cảnh tự nhiên, tìm kiếm di tích cổ, ta còn tiện thể nghiên cứu hệ thống gia phả gia tộc."
"Ngươi mang dòng máu nơi này?" Trương Hằng giật mình, "Ngươi sinh ra ở đây sao, vừa sinh ra đã rời đi rồi? Vì thế nên mới hoàn toàn không biết gì về nơi này?"
"Nói chính xác hơn thì bà cố ngoại của ta là người ở đây, bà là người nhà Marsh, con gái ngoài giá thú của thuyền trưởng Obed Marsh."
Bạn cần đăng nhập để bình luận