Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 37: Truy tung

Trong ba ngày tiếp theo, Trương Hằng và Bách Thanh thay nhau giám sát tình hình bên trong nhà tang lễ. Trong khoảng thời gian đó, Trương Hằng lại vào phòng ướp lạnh một lần, chụp CT bổ sung, xác nhận vật kia trong não thất thứ tư vẫn còn ở đó. Đồng bọn của nó dường như không hề vội vàng mang nó đi, khiến Trương Hằng có chút nghi ngờ liệu vật kia có phải đã chết rồi không, bởi vì nhìn từ ảnh chụp CT thì nó không hề thay đổi vị trí.
Mặt khác, hắn hiện tại cũng sắp trở thành khách quen của văn phòng lão sư. Ông ngoại lúc đầu rất ít khi quan tâm chuyện của hắn, kết quả là vào chiều hôm qua, ông đã phải lên tiếng nhắc nhở hắn. Thế là Bách Thanh mang bài tập cho Trương Hằng, sáng sớm hôm sau khi hai người giao ca, Bách Thanh mang theo cả điểm tâm và bài tập đã làm xong.
Hơn nữa cô nàng này rất cẩn thận, còn cố tình bắt chước chữ viết của Trương Hằng, cuối cùng giúp cho người nào đó hôm nay thuận lợi qua mặt được thầy cô, thậm chí còn được thầy giáo khen ngợi vài câu. Quả nhiên mọi thứ đều là do so sánh mà ra, Trương Hằng trước đây luôn nộp bài đúng hạn, chưa từng nhận được lời khen, kết quả liên tiếp ba ngày không làm bài, sau đó khôi phục lại bình thường liền khiến cho thầy giáo cảm thấy thụ sủng nhược kinh.
Tuy nhiên, khi bên kia đã lâu như vậy không có động tĩnh, Trương Hằng cũng bắt đầu cân nhắc xem liệu kế hoạch của mình có vấn đề gì hay không. Dù sao hắn luôn cố gắng lẩn tránh những nơi nguy hiểm, nhưng nếu như hơn nửa xã hội loài người đã bị vật kia thay thế, giống như hiện tại trong lớp học, có mười mấy hai mươi ánh mắt đều thuộc về những vật kia, vậy thì dù hắn có cẩn thận đến đâu cũng vô dụng. Nhưng cũng may khả năng này rất nhỏ, nếu không những vật kia cũng không cần phải cẩn thận như vậy, có lẽ chúng đã trực tiếp động thủ với hắn rồi.
Ngoài ra, Trương Hằng cũng không hề bỏ qua ba đứa trẻ bị rơi xuống nước kia. Trước đó hắn biết được từ miệng bảo an khu dân cư rằng ba đứa trẻ đó thường xuyên rủ nhau rời khỏi khu dân cư, Trương Hằng muốn biết bọn chúng đi đâu.
Hắn đang giấu điện thoại dưới bàn học, xem bản đồ khu vực lân cận thì bất chợt nhận được một tin nhắn. Là Bách Thanh gửi đến, trên đó chỉ có bốn chữ:
—— Bọn chúng đến rồi.
Trương Hằng có thể cảm nhận được sự căng thẳng và lo lắng của Bách Thanh ở đầu dây bên kia, hắn nhanh chóng trả lời:
—— Sắp xếp thiết bị theo dõi xong, chờ.
Sau đó Trương Hằng quay đầu nhìn đồng hồ treo phía sau, bây giờ tiết học Vật Lý mới chỉ được một nửa, còn khoảng hai mươi phút nữa mới tan học. Trương Hằng không thể chờ lâu như vậy, nên đành phải xin lỗi thầy giáo Vật lý đang ở trên bục giảng.
Hắn thừa lúc các bạn xung quanh không chú ý, dùng bút chì ấn mạnh vào lưỡi mình, rồi lập tức bắt đầu nôn ọe, nôn cả lên bàn và xuống đất, trên cổ nổi gân xanh, trông rất khó chịu. Thầy giáo Vật Lý thấy vậy kinh hãi, vội vàng đi xuống từ trên bục giảng, lo lắng hỏi: "Em làm sao vậy?"
"Em không biết, sáng nay uống túi sữa chua hết hạn nên hơi khó chịu ạ." Trán Trương Hằng đổ đầy mồ hôi.
"A, không lẽ bị viêm ruột cấp tính rồi." Thầy giáo Vật Lý vẻ mặt nghiêm túc nói, "Mau đi bệnh viện đi, em chờ thầy chút để xem thầy nào không có tiết đã."
"Không cần đâu thầy Trịnh, em tự đi qua được."
"Em như vậy một mình sao mà yên tâm được." Thầy Trịnh lắc đầu nói.
"Em quen một người làm ở bệnh viện Ba của thành phố, đến bệnh viện sẽ có nàng ấy chăm sóc em, em chỉ hơi yếu thôi chứ đón xe thì vẫn có sức ạ." Trương Hằng nói, "Phiền thầy nói với cô chủ nhiệm giúp em, giấy phép nghỉ em sẽ bổ sung sau ạ."
"Vậy cũng được, em mau đến bệnh viện đi." Thầy Trịnh nói.
Trương Hằng nghe vậy cầm cặp sách rồi rời khỏi lớp học. Những thứ hắn nôn ra tự nhiên sẽ có các bạn học xung quanh dọn dẹp, đây cũng là phúc lợi ngầm của bệnh nhân.
Trương Hằng rời khỏi trường, trước tiên gọi điện cho người bạn ở bệnh viện, muốn nàng ấy làm giúp một giấy khám bệnh. Người bạn nghe vậy có chút bất đắc dĩ, "Cậu lại định làm chuyện xấu gì à? Đừng lôi tớ vào nữa chứ, còn cả chuyện phim chụp CT lần trước của cậu là ở đâu vậy?"
"Cậu giúp tớ đánh lạc hướng một chút, lát nữa chắc chắn cô chủ nhiệm lớp sẽ gọi điện cho ông ngoại tớ, cậu nói với ông là tớ đang ở chỗ của cậu, không có chuyện gì nghiêm trọng, khám xong sẽ tự về. Còn về vấn đề phim chụp CT, sau khi chuyện này xong tớ sẽ nói cho cậu." Trương Hằng nói.
"Được rồi, lần sau không được như vậy nữa đâu đấy nhé." Đầu dây bên kia thở dài, dừng lại một chút lại nói thêm, "Nhìn phim thì có chút giống ký sinh trùng, nhưng mà tớ tra tài liệu liên quan không tìm được loại trùng ký sinh nào phù hợp, hơn nữa cái hình dạng não thất thứ tư cũng quá kỳ lạ."
"Nhớ kỹ lời tớ, đừng nói chuyện này cho người khác biết." Trương Hằng dặn dò.
Sau khi giải quyết xong chuyện xin nghỉ, cuối cùng hắn lại có thể dồn sự chú ý về phía Bách Thanh, nhắn tin cho cô:
—— Bên cậu sao rồi?
Kết quả lần này Bách Thanh lại chậm chạp không trả lời. Mặc dù tình hình rất khẩn cấp, nhưng vì cẩn thận, Trương Hằng vẫn đi lượn quanh một vòng ở các cửa hàng gần đó, loại bỏ những cái đuôi có thể đang bám theo mình, đơn giản thay bộ quần áo, sau đó bắt xe chạy về nhà tang lễ.
Trên xe, hắn cuối cùng cũng nhận được tin nhắn của Bách Thanh.
—— Xong rồi.
Sau đó, điện thoại của Trương Hằng quả nhiên nhận được quỹ đạo di chuyển của ô tô, đây là thiết bị theo dõi trên xe tải gửi đến, từ đó có thể thấy chiếc xe đang đi về hướng phía Đông thành phố, điều này cũng phù hợp với kết quả điều tra trước đây của Trương Hằng, hắn truy tìm dấu vết của sinh viên nhà đỏ, cuối cùng địa điểm tìm thấy cũng ở phía Đông thành phố. Ngoài ra, còn có một tín hiệu khác phát ra từ thiết bị theo dõi siêu nhỏ, quỹ đạo di chuyển của nó cũng giống với ô tô.
Xem ra lần này Bách Thanh chẳng những hoàn thành nhiệm vụ, mà còn hoàn thành vượt mức.
—— Ở đó chờ.
Trương Hằng trả lời.
Tuy nhiên, từ trường học đến nhà tang lễ vẫn có một khoảng cách khá xa, khi Trương Hằng đuổi kịp xe tải thì đã hơn bốn mươi phút sau, trên bản đồ chiếc xe đã cách bãi đỗ xe trước đó không xa. Bách Thanh có vẻ cũng rất gấp, trong lúc đó đã gửi cho hắn mấy tin Wechat, hỏi hắn đến đâu rồi.
Trương Hằng lần cuối cùng trả lời:
—— Đến rồi.
Nhận được tin nhắn, Bách Thanh lập tức mở cửa xe, thò đầu ra ngoài, hai người đối diện ám hiệu, Trương Hằng lên ghế lái, còn Bách Thanh ngồi ở ghế phụ, một bên thắt dây an toàn một bên nói, "Tôi không biết bọn chúng làm thế nào mà lại làm tủ lạnh trục trặc, bọn chúng giả làm nhân viên sửa chữa để xử lý, tiện thể mở cái hộc tủ kia ra."
"Cậu thấy bọn chúng làm thế nào mà mang cái vật trong đầu đi sao?"
"Không thấy." Bách Thanh lắc đầu, "Vị trí bọn chúng đứng vừa vặn che khuất camera, nhưng tôi đã ghi lại được khuôn mặt của chúng." Vừa nói, cô vừa gửi đoạn video đã được cắt xén cho Trương Hằng.
Trương Hằng nhìn, phát hiện trong hình là một gã mập và một gã gầy, xét về ngoại hình thì cả hai đều rất bình thường, một người dường như còn bị tật ở chân, đi lại hơi cà thọt.
"Cậu làm thế nào mà gắn thiết bị theo dõi lên người chúng?" Trương Hằng hỏi.
"Tôi phát huy một chút lợi thế của bản thân là phụ nữ."
"Ừm?"
"Cậu đang nghĩ gì vậy, ý của tôi là, tôi có thể nhờ đàn ông giúp đỡ, bình thường thì đàn ông rất khó từ chối." Bách Thanh giải thích, "Tôi bảo bọn chúng giúp tôi chuyển hai vòng hoa, sau đó tặng bọn chúng một lọ nhỏ mứt hoa quả để cảm ơn, thiết bị theo dõi được giấu ở đáy hộp mứt."
Bạn cần đăng nhập để bình luận