Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 508: Hạch nhà vật lý học tử vong hành trình

Chương 508: Hành trình tử vong của nhà vật lý hạt nhân
Konstantinovich cũng để ý thấy trong tiểu đội công nhân kỳ lạ này, chỉ có Bessonova là người lên tiếng nói chuyện với mình, còn những người khác thì im lặng, hoặc đứng xa ra xì xào bàn tán. Nếu là bình thường, Konstantinovich chắc chắn sẽ nghi ngờ thân phận của bốn người, nhưng bây giờ trong lòng hắn đang rối bời, chẳng có tâm trí đâu mà bận tâm tới lai lịch của họ. Đầu óc hắn chỉ toàn nghĩ cách tranh thủ thời gian giải quyết chuyện này, sau đó đến văn phòng DW cảnh cáo mọi người. Pripyat lúc này có lẽ đã nhiễm phóng xạ rồi, mà những người dân trong thị trấn thì có lẽ vẫn chưa biết gì cả.
Konstantinovich nghĩ đến đây lại càng thêm bực mình, Bryukhanov quả thực là nói dối trắng trợn, cố tình lờ đi mức độ phóng xạ tăng cao. Ông ta làm tới chức giám đốc nhà máy mà lại như vậy thì thà không có còn hơn.
Cả nhóm năm người lúc này đều nặng trĩu tâm sự, nên suốt dọc đường đi hầu như không ai nói với ai câu nào.
Chủ nhiệm dân phòng dẫn bốn người đến trước tòa nhà hành chính số 1, rồi nói: "Bryukhanov đang ở dưới hầm tránh nạn của tòa nhà hành chính, các ngươi cứ đi theo cầu thang xuống là tìm được ông ta ngay."
Konstantinovich nói như vậy đồng nghĩa với việc định chia tay bốn người tại đây, xem ra hắn cũng không muốn phải nhìn thấy mặt Bryukhanov nữa.
Nhưng đúng lúc này, một bóng người lảo đảo bước ra từ bên trong tòa nhà hành chính. Người kia da mặt đỏ bừng, lại còn ho sặc sụa liên hồi, nhìn là biết vừa mới tiếp xúc với phóng xạ liều lượng cao. Nhưng so với tình trạng cơ thể, tinh thần của ông ta còn tệ hơn nhiều, trông hết sức hoảng hốt. Khi bước đến chân cầu thang, hai chân ông ta nhũn ra, trực tiếp ngồi bệt xuống, miệng lẩm bẩm: "Xong rồi, hết rồi..."
"Anatoli!" Konstantinovich nhận ra người đó, ngạc nhiên hỏi: "Sao anh lại ở đây?"
Anatoli nghe vậy liền ngẩng đầu, ánh mắt ông có vẻ hơi ngập ngừng, một lúc lâu sau mới nhận rõ người trước mặt, rồi gắng gượng nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn khóc: "Konstantinovich, anh vẫn chưa đi à?"
"Đúng vậy, tôi vừa mới đo lại giá trị phóng xạ ở các nơi, ghi chép lại rồi chuẩn bị đến văn phòng DW cảnh báo mọi người trong thị trấn. Nhìn anh khó chịu vậy, có chuyện gì sao?"
Anatoli thở dài: "Haizz, chuyện là... Anh báo cáo với Bryukhanov về việc phóng xạ tăng đột biến, cảnh báo ông ta rằng đã xảy ra sự cố rò rỉ hạt nhân nghiêm trọng, nhưng Bryukhanov không tin. Thế là sau đó ông ta đã tìm đến tôi, nói rằng tôi là một trong những nhà vật lý hạt nhân có kinh nghiệm dày dặn nhất của nhà máy, mà tôi cũng là phó tổng công trình sư của dự án xây dựng nhà máy kiêm vận hành. Trong sự cố lần này tôi cũng được xem là người ngoài cuộc trung lập. Thế nên ông ta đã sai tôi trèo lên nóc khu V để xem xét trung tâm đại sảnh rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì."
"Anh đã đồng ý sao?" Konstantinovich kinh hãi, "Giá trị phóng xạ ở gần lò phản ứng rất cao, tôi căn bản không thể đến gần, vừa mới lại gần một chút là thiết bị đo đã kêu inh ỏi rồi."
"Tôi không thể cự tuyệt, dù sao ông ta cũng là giám đốc nhà máy, mà quan trọng nhất là tôi cũng muốn biết rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra. Phương án ứng phó của chúng ta bây giờ rốt cuộc có vấn đề gì hay không" Anatoli nói, "Tôi xuyên qua tổ máy, đến trung tâm đại sảnh là biết lò phản ứng lành ít dữ nhiều rồi. Nhưng để xác thực thêm điều đó, tôi lại theo yêu cầu của Bryukhanov leo lên nóc khu V. Tôi thấy nắp lò phản ứng đã bị nổ tung văng ra, tám phần là còn bay lên nóc nhà, đập vỡ tường bê tông.
"Hiện giờ chỉ còn một nửa vẫn đè trên lò phản ứng, phía dưới nó, lò phản ứng vẫn còn đang cháy, phản ứng phân hạch hạt nhân vẫn còn đang diễn ra. Konstantinovich à, xương cốt của tôi có thể cảm nhận được" Anatoli đau thương cười, "Thật là đáng sợ, trên nóc nhà tôi thấy Thạch Mặc bị bắn tung tóe khắp nơi. Mà những viên Thạch Mặc đó đều đến từ vùng hoạt của lò phản ứng, không phải từ bể nước mà là từ vùng hoạt bị nổ."
(Vùng hoạt của lò phản ứng hạt nhân hay chính là tâm lò phản ứng là nơi diễn ra phản ứng phân hạch dây chuyền có kiểm soát của hạt nhân urani hay plutoni)
"Anh có kể lại cho Bryukhanov những gì anh thấy không?"
"Đương nhiên rồi, tôi đã báo cáo chi tiết với ông ta mọi thứ tôi đã thấy, nhưng ông ta rất tức giận, ông ta... chính là cự tuyệt tin rằng vùng hoạt đã bị phá hủy. Ông ta cùng Fomin hai người còn cho người tưới nước vào lò phản ứng. Nhưng theo tôi thấy thì toàn bộ đường ống dẫn nước đều đã bị nổ đứt rồi. Vì khôi phục đường ống cấp nước mà Akimov và Toptunov đã làm việc ở dưới đó suốt mấy tiếng đồng hồ. Họ thật dũng cảm, nhưng đáng tiếc là toàn bộ chỗ nước đó đều chảy xuống phòng hầm, làm chìm các dây cáp và thiết bị đóng cắt điện áp cao, ngược lại còn có khả năng khiến ba lò phản ứng khác cũng bị mất điện."
"Bryukhanov và Fomin không còn đáng tin nữa rồi, chúng ta phải lập tức thông báo cho những người khác" Konstantinovich nghiêm túc nói.
"Yuri Baghdasarov đã cho ngừng lò phản ứng số ba rồi, mặc dù Fomin không cho phép anh ấy làm thế. Nhưng khi anh ấy nhận thấy mực nước trong bể thoát khí càng ngày càng cạn, tự mình quyết định dừng lò. Fomin chắc đang nổi trận lôi đình vì chuyện này, nhưng một ngày nào đó ông ta sẽ phải cảm ơn Baghdasarov, nếu không có anh ta dừng lò số ba thì bây giờ vùng hoạt của lò phản ứng đó chắc cũng đã bị tan chảy rồi."
Anatoli vừa nói vừa ho sặc sụa: "Khó chịu quá, tôi cảm thấy phổi mình như bị đốt cháy rồi ấy. Konstantinovich à, chắc tôi không qua khỏi đâu."
"Cố gắng lên, đừng nói vậy, tôi sẽ đưa anh đến trung tâm điều trị ngay." Lúc này Konstantinovich đã hoàn toàn không để ý tới bốn người Trương Hằng nữa, ông vội đỡ Anatoli dựa vào vai mình, rồi bước nhanh về phía bãi đậu xe.
Mà các người chơi nhìn nhau một cái, dù trước đó ít nhiều gì họ cũng đã ý thức được Bryukhanov và Fomin có hiềm nghi bỏ bê nhiệm vụ, nhưng mọi việc đến nước này vẫn nằm ngoài dự tính của họ. Nhất là việc Bryukhanov lại sai một nhà vật lý hạt nhân hàng đầu đánh cược tính mạng đi thăm dò tình hình lò phản ứng. Nhưng khi kết quả không như ông ta nghĩ thì ông ta lại cự tuyệt tin vào sự thật bày ra trước mắt.
Còn về phía Konstantinovich và Anatoli, câu chuyện của họ mang lại cho Bessonova một cú sốc còn lớn hơn. Dù Trương Hằng đã nói cho cô biết lò phản ứng đã nổ ngay từ lúc vừa gặp mặt, nhưng khi đó cô không hề có một chút kiến thức gì về vật lý hạt nhân, nên căn bản không ý thức được tình hình đã nghiêm trọng đến mức nào.
Nhưng theo thời gian tiếp xúc với các nhân viên nhà máy điện hạt nhân, từ Dyatlov đến Anatoli, hiểu biết của cô về lò phản ứng ngày càng sâu hơn. Tuy còn kém rất xa so với các nhà vật lý hạt nhân, nhưng cô đã hiểu biết hơn tuyệt đại đa số những người dân bình thường đang sinh sống ở Pripyat. Cũng chính vì vậy mà khi nghe Anatoli nói, cô mới có thể hiểu được thứ mà mình đang đối mặt là gì.
Đây là một tai nạn thực sự! Mà bây giờ cô lại đang cùng những người chơi cố gắng ghép các mảnh vỡ thông tin để tìm ra nguyên nhân dẫn đến tai nạn này.
Bạn cần đăng nhập để bình luận