Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 86: Ngươi còn cần làm tốt hơn

"Thành huệ, tổng cộng 100 điểm trò chơi tích lũy."
Trong phòng khách sạn, đại thúc mặc quần bãi biển ném một viên kẹo có dịch vị vào hộp xà phòng, sau đó tháo găng tay y tế, từ phòng tắm đi ra, "Như vậy là không có vấn đề gì, vết thương trên bụng nàng sẽ không ảnh hưởng đến vận động, ba ngày sau dấu vết cũng sẽ biến mất."
"Nàng sẽ trở lại như trước kia chứ?" Trương Hằng hỏi, nhìn Bành Giai Đình vẫn còn hôn mê trong bồn tắm. Trên người cô đã được mặc quần áo tử tế, không biết đại thúc kia đã dùng cách gì mà rõ ràng xé toạc bụng cô lại không hề chảy máu, hơn nữa chỉ chưa đầy một khắc đồng hồ đã khâu lại xong.
Một trăm điểm tích lũy đối với đại đa số người chơi là một khoản chi phí không nhỏ, tương đương khoảng bốn triệu tệ, nhưng với Trương Hằng vẫn nằm trong phạm vi chấp nhận được. Sau khi đưa Bành Giai Đình ra khỏi phòng, hắn liên lạc với đại thúc quần bãi biển. Hai người hẹn gặp ở khách sạn để xử lý tình trạng của Bành Giai Đình.
"Yên tâm, ta đã nhận điểm tích lũy của ngươi thì phải đảm bảo cô ta sẽ trở lại 100% hình dáng ban đầu." Đại thúc quần bãi biển dùng khăn lau vết máu trên tay, rồi chỉ vào viên kẹo trong hộp xà phòng, "Thực ra, sở dĩ cô ta biến thành như vậy là do cái đồ chơi này."
"Đây là cái gì?"
"Ừm, bình thường ta sẽ lại thu ngươi một khoản phí giám định, nhưng vì ngươi vừa mới chi tiền ở chỗ ta, với cả đây không phải lần đầu tiên ta thấy loại này, coi như tặng miễn phí thông tin này cho ngươi vậy." Đại thúc quần bãi biển vứt khăn, mở chai nước khoáng uống một hơi dài, thỏa mãn thở dài rồi mới nói tiếp.
"Cậu có nghe đến Leviathan chưa?"
"Leviathan, con quái vật được ghi trong Kinh Thánh Hebrew?" Trương Hằng cau mày.
"Đúng vậy, trong Sách Gióp có miêu tả về nó, đó là một loài hải quái, trông khá giống cá sấu, có vảy cứng, răng sắc, gai nhọn dưới bụng và có thể phun lửa từ mũi."
"Vậy nàng bị Leviathan để mắt tới sao, vì sao?" Trương Hằng hỏi, hắn vẫn còn nhớ cảnh tượng trong căn phòng kia, bây giờ nghĩ lại thấy bộ dạng của Bành Giai Đình lúc đó hoàn toàn giống với Leviathan, chỉ là phần cổ trở lên của cô chưa biến đổi, không có răng nhọn và không phun được lửa.
"Vì Leviathan muốn dùng cô ta để sinh sản thế hệ sau, may mà cậu phát hiện kịp thời, chậm chút nữa mà nó sinh sôi đến não thì không cứu được."
"Sinh sôi?"
Đại thúc quần bãi biển lại gãi đùi, "Leviathan không chỉ xuất hiện trong Kinh Thánh Hebrew, thực tế nó được biết đến nhiều hơn với một cái tên khác."
"Tên gì?"
"Ghen tị."
"Một trong bảy tội lỗi?" Trương Hằng nhíu mày.
"Đúng vậy, ghen tị, tội thứ hai trong bảy tội của Thiên Chúa Giáo, ác ma tương ứng của nó là Leviathan." Đại thúc quần bãi biển nói, "Ta không biết cô bé trong bồn tắm là ai, có quan hệ thế nào với cậu, nhưng gần đây cô ta có thể có tâm tư ghen tị hơi nặng, nếu không thì Leviathan sẽ không tìm đến cô ta. Bởi vì đối với Leviathan, chất dinh dưỡng tốt nhất cho quá trình sinh sôi là ghen tị. Chúng ta ai cũng có lòng đố kị, như lúc Giai Giai cho cậu số điện thoại, ta cũng ghen tị vì cậu còn trẻ, có thân thể cường tráng và khuôn mặt đẹp trai..." Nói đến đây, đại thúc quần bãi biển cúi đầu nhìn chiếc phao bơi quanh bụng mình một cách u buồn, "... Nhưng sự ghen tị đó chỉ thoáng qua thôi, người bình thường thì cũng chỉ kéo dài một hai ngày, không đủ cho quá trình sinh sôi. Vì thế Leviathan sẽ không gửi trứng của nó cho chúng ta, không thì rất có thể phải đợi đến lúc chúng ta chết thì quá trình sinh sôi mới hoàn thành được. Thường thì nó chọn những đối tượng có thể hoàn thành quá trình này trong vòng ba đến năm tháng."
"Như anh nói thì trứng chính là viên kẹo kia sao?"
"Đúng vậy, không chỉ là kẹo, nó có thể là bất cứ thứ gì, miễn là có thể nuốt vào bụng. Về lý thuyết thì đồng xu cũng được, nhưng phần lớn là ở dạng thức ăn, tiếc là không báo cáo 315 được." Đại thúc quần bãi biển nhún vai, "Một mặt, nó bị cảm xúc ghen tị của vật chủ hấp dẫn, mặt khác thì những quả trứng này sẽ càng làm tăng cảm xúc ghen tị kia."
"Cảm ơn." Trương Hằng nói.
"Không cần khách khí, dù sao cậu cũng trả tiền rồi mà." Đại thúc quần bãi biển xong chuyện thì lại tiếp tục khơi gợi, "Cậu có nhiều điểm tích lũy như vậy, có muốn thử dịch vụ đặc biệt của chúng tôi không? Đừng vội từ chối, tôi đảm bảo cậu sẽ không hối hận khi đã thử, nó khác hoàn toàn so với những trải nghiệm trước kia, giống như một cuộc phiêu lưu hoàn toàn mới. Với lại, Giai Giai lại có hứng thú với cậu như vậy, lần cuối tôi thấy cô ấy quan tâm đến ai đó là chuyện hai mươi năm trước rồi. À, tôi nói nhỏ cho cậu nghe một bí mật..." Đại thúc quần bãi biển hạ giọng, liếc trái ngó phải, "Đừng nói cho ai biết nhé, những người từng mang Giai Giai ra bằng điểm trò chơi đều không thực sự ngủ được với cô ấy. Dĩ nhiên, họ đều nghĩ mình đã ngủ rồi, nhưng không phải vậy. Các cậu không phải là người duy nhất có sự lựa chọn này. Giai Giai chỉ ngủ với người cô ấy thật sự có hứng thú. Cậu hiểu ý tôi chứ, vì vậy cơ hội này rất hiếm, nó khó hơn cả việc tranh cử tổng thống Mỹ, vì tổng thống Mỹ bốn năm có một người, còn Giai Giai thì phải hai mươi năm mới tìm được người mà cô ấy thấy thích thú."
"Ừm... Tôi cảm kích sự ưu ái của cô ấy, thật đó, nhưng tôi thấy tình trạng hiện tại của tôi rất tốt rồi." Trương Hằng nói.
Sau khi tiễn đại thúc quần bãi biển, Trương Hằng nhìn đồng hồ hải tinh trên cổ tay, còn vài phút nữa là hết thời gian, thế là hắn quyết định đợi đến khi thế giới trở về trạng thái đứng im rồi mới đưa Bành Giai Đình đang ngủ mê về lại nơi ở, đặt cô lên giường nhỏ.
Trương Hằng định tắt đèn đi, nhưng ngẫm nghĩ, hắn lại đi tới bàn viết, cầm bút chì lên.
"Nếu ông thật sự quan tâm con gái của mình, thì ông nên để ý là mình chưa dành cho con bé đủ yêu thương. Sự yêu thương đó không phải những món quà nhỏ sau mỗi chuyến công tác là có thể bù đắp. Con bé không vui khi không có ông ở bên cạnh. Tôi biết cuộc sống này không dễ dàng với ai cả, ai cũng có những khó khăn riêng, nhưng với tư cách là một người cha, ông cần làm tốt hơn vì đó là trách nhiệm của ông. — Một người quan sát thân cận."
Trương Hằng nhét tờ giấy này vào ví của cha Bành Giai Đình, sau đó tắt đèn rồi rời khỏi căn nhà sáu miệng người này.
Bạn cần đăng nhập để bình luận