Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 140: Thủy thủ trưởng

Thuyền trưởng Annie có chút không hiểu, từ khi lên đảo nàng làm gì cũng không thuận, tìm việc ở khắp nơi đều gặp trắc trở không phải lần một lần hai, chuyện này giờ ngay cả lũ trẻ đầu đường cũng biết. Cái tên nhóc Harry trước mặt đang cá cược với đám nhóc khác xem chuyện Annie tìm được việc làm hay Nassau bị hủy diệt, cái nào đến trước. Hắn xui xẻo bị người trong cuộc gặp được ấn xuống đất đánh cho một trận tơi bời, đến khi hắn khóc cha gọi mẹ thì Annie mới tức giận buông ra, nhưng đi được năm mét thì càng nghĩ càng bực, lại quay lại đánh Harry thêm trận nữa. Thế là Harry vinh dự trở thành người đầu tiên ở Nassau trong ba phút ngắn ngủi bị ăn hai trận đòn, nhưng sau đó hắn triệt để ngộ ra, nhận thức sâu sắc được đạo lý nắm đấm ai to người đó làm trùm, bám chặt lấy Annie cái đùi to nhất cả đảo, trở thành đàn em số một của nàng. Thiếu nữ tóc đỏ nghi ngờ chuyện này lại là trò đùa của gã nhàn rỗi nào đó trêu chọc mình, nhưng lúc này nàng đang bị James làm cho hơi tức, cuối cùng hoàn toàn bùng nổ, không muốn quan tâm đến cái ước hẹn nào nữa, xắn tay áo lên giận đùng đùng đi về phía bến tàu. Kết quả nàng mới đi được hai bước thì dường như nghĩ ra điều gì, lại đột ngột dừng lại.
Ở phía khác, James rõ ràng chưa từng nghe nói về bi kịch của Harry, lúc này vẫn còn ngây ngốc đi theo sau lưng thiếu nữ tóc đỏ, còn định đi hóng hớt, thế là sau đó hắn trong ánh mắt cảm thông của Harry đã dùng cái bụng mềm mại của mình vững vàng đón đỡ một kích sấm sét của thiếu nữ tóc đỏ. James trực tiếp bị Annie đạp một cước văng xuống ruộng, đau như tôm luộc co quắp người lại, lăn lộn đầy đất. Annie thu chân, quét đi uất ức mấy ngày qua, cảm thấy tâm tình thoải mái hơn rất nhiều, cả người lại tràn đầy sức sống, động động cổ chân thủ đoạn, quay sang Harry một vẻ ngưỡng mộ nói hào khí, “Dẫn đường đi!” Thế là hai người một trước một sau xông thẳng tới bến tàu, Annie từ xa đã thấy chiếc tàu hộ vệ hải quân mà Harry nói, trên thực tế từ khi nó nhập cảng đã có không ít người hiếu kỳ đến xem. Thiếu nữ tóc đỏ không thể không thừa nhận, chiếc thuyền kia trông rất bảnh, chắc là do Hoàng gia hải quân vừa mới đóng xong hạ thủy không lâu, không biết tại sao lại bị cướp đi. Nó có hình dáng giọt nước thon thả duyên dáng, vỏ thuyền bên ngoài các vị trí trọng yếu còn được bọc thép, có thể cung cấp thêm sự bảo vệ trong chiến đấu, đương nhiên thứ bắt mắt nhất vẫn là hàng pháo bên mạn thuyền, từ xa đã cảm thấy rét lạnh. Phải biết Nassau tuy nổi tiếng là nơi hải tặc tụ tập, nhưng phần lớn trang bị của hải tặc vẫn còn rất lạc hậu, như tên tuổi lẫy lừng Edward Teach, con tàu Sư tử biển của hắn chỉ là cải tạo từ một chiếc thuyền buôn có vũ trang, chủ yếu dùng pháo 9 pound và 12 pound, trong khi trước mặt Annie, chiếc quân hạm này lại có cả pháo 24 pound khủng bố, một thứ vũ khí có sức sát thương lớn. Trong mắt Harry cũng tràn đầy ngưỡng mộ, chùi chùi nước miếng nơi khóe miệng, “Quá ngầu đi, hoàn toàn thỏa mãn mọi mộng tưởng của đàn ông nha!”
Annie vừa định phụ họa theo đuôi thì nhớ đến việc thuyền trưởng của con tàu này từng xem mình là trò cười, liền đổi giọng, “À, nếu ta mà ra khơi chắc chắn sẽ cướp được con tàu đẹp hơn nó.” “Không thể nào,” Lần này Harry lần đầu tiên không hề khuất phục trước uy thế nắm đấm, lắc đầu nói, “Nó đã rất hoàn mỹ rồi, nếu mà ta có thể ở trên đó thì tốt quá, cho dù là lau chùi vệ sinh thôi cũng đủ để ta kể cho người khác nghe cả đời.” Khác với Annie, đây không phải là lần đầu tiên hắn nhìn thấy con tàu này, nhưng vẫn không thể rời mắt, gãi gãi đầu nói, “Mấy tên đó rốt cuộc làm thế nào vậy, nhìn thân tàu chẳng có chút dấu vết chiến đấu nào, kỳ quái quá, đây là chiến hạm hải quân đó, chẳng lẽ trước đây người trên đó mắc phải bệnh dịch gì đó mà chết hết rồi sao?” Lần này Annie lại không bắt bẻ, chiếc chiến hạm này tuy tốt nhưng không liên quan gì đến nàng, từ khi đạp cho James một cước, ý chí chiến đấu của nàng đã hoàn toàn được khai mở. Nhẫn nhịn mấy ngày rồi, nàng rất cần tìm một chỗ để phát tiết cho thỏa thuê, quay sang hỏi Harry, “Người của bọn chúng ở đâu?” Harry đầy phấn khởi đi theo Annie chạy tới, vốn đang rất chờ đợi được thấy Annie đại phát thần uy đánh cho lũ người kia tan tác, nhưng bây giờ lại hơi do dự, mở miệng khuyên nhủ, “Đại tỷ Annie, hay là thôi đi, chỉ là trò đùa thôi, bọn chúng làm được con thuyền đó chắc không dễ đối phó đâu.” Kết quả chỉ đổi lại được một câu của thiếu nữ tóc đỏ, “Đã như vậy thì càng phải cho bọn chúng biết ai mới là người không thể đụng vào trên hòn đảo này!” Annie dừng một chút, nói có ý nghĩa, “Harry ngươi phải nhớ kỹ, ỷ mạnh hiếp yếu là hành vi điển hình của kẻ yếu, chỉ có không ngừng khiêu chiến kẻ mạnh mới là người thực sự mạnh! ”“Có vẻ như nghe được đạo lý ghê gớm gì đó thì phải.” Harry nghe vậy lòng tôn kính trỗi dậy, nhưng một lát sau lại nhỏ giọng hỏi, “Vậy còn việc trước kia tỷ dẹp ta khi mới gần 12 tuổi là sao?” “À, ta trước kia dẹp ngươi chỉ là vì đơn thuần ngươi hơi vô sỉ, chẳng liên quan gì đến mạnh yếu cả.” “…”
Annie kiên nhẫn trả lời xong câu hỏi của Harry, cuối cùng cũng tìm được mục tiêu của mình, ở ngay trên bờ cát không xa, có một đám người vây quanh, tuy không có cảnh tượng chen chúc như lúc Sư tử biển chiêu mộ quân trước kia, nhưng cũng khá nhộn nhịp, xem ra đám người này cũng đang bận rộn tuyển người. Đây là tin tốt, có nghĩa là người của bọn họ không đủ. Annie liếm môi, nở một nụ cười tàn nhẫn, nói với Harry, “Ngươi ở đây chờ ta, ta sẽ cho bọn chúng một bài học nhớ đời.” Harry vốn dĩ cũng không định đi, hắn đã tìm xong chỗ ẩn nấp trốn rồi, còn chưa kịp đáp lời thì đã thấy một bàn tay đặt lên mái tóc đỏ rực bay bổng của đại tỷ. Trong lòng Harry nhất thời lộp bộp, thầm nghĩ xong rồi, lúc trước hắn bất quá chỉ cùng người khác cược ba đồng tiền mà đã bị ấn xuống đất đánh tơi bời hai trận, khung cảnh vô cùng máu tanh, đến giờ nhớ lại vẫn còn khiến hắn rùng mình, mà bây giờ người này làm chuyện này chắc là bị xẻ làm trăm mảnh tại chỗ. Annie quả nhiên cũng xù lông, nhưng khi nàng quay đầu nhìn thấy bóng dáng kia lại cứng đờ dừng cú đấm vung ra giữa không trung, “A, sao lại là ngươi, ngươi về từ khi nào vậy?! Sao không nói với ta tiếng nào?” “Ta vừa vào bờ liền bảo tên nhóc đi tìm ngươi mà, sao thế, các ngươi không gặp nhau à?” Trương Hằng nói. Harry há hốc miệng, hắn nhận ra người đàn ông trước mắt chính là người đã sai hắn đi gọi Annie, nhưng hắn không hiểu tại sao thái độ của đại tỷ lại thế này, có vẻ hơi bối rối, giống như bị cha mẹ bắt gặp đang phạm lỗi. Quả nhiên, sợ điều gì sẽ gặp điều đó, Trương Hằng sau đó lại hỏi Annie, “Ngươi không gặp người ta phái đi tìm ngươi, vậy sao lại ở đây?” “Ta... chỉ là ra đây đi dạo chút... ấy mà.” Thiếu nữ tóc đỏ trả lời nghe rất chột dạ. “Vậy ngươi xắn tay áo lên làm gì?” Trương Hằng kỳ lạ hỏi, nhưng may mà hắn cũng không quá xoắn xuýt chuyện này, rồi nói tiếp, “Không sao, cũng tốt, khỏi để ta phải đi tìm ngươi, cứ đi theo ta lên thuyền gặp mặt những người khác.” “Trên thuyền… những người khác?” Annie không hiểu ra sao. “Đúng vậy, ngươi là thuyền trưởng của Hàn Nha hiệu, sao lại có thể không biết ai cả chứ.”
Bạn cần đăng nhập để bình luận