Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 185: Hàng không bán

"Chương 185: Hàng không bán? Wilton nhìn về phía nữ thương nhân, "Thế nào, những hàng hóa này ngươi không muốn sao?" Người kia một mực cắn chặt môi không mở miệng. "Không sao, chúng ta đều là người văn minh, sẽ không bắt buộc ai giao dịch, tiểu thư." Wilton phất phất tay, lập tức có thủ hạ kéo một thuyền viên Breeze, đem hắn đưa đến chỗ cắm cọc gỗ, sẽ có một vài người không biết làm sao trói người kia lên. Wilton ăn xong quả táo trong tay, ném hạt ở một bên, sau đó đưa tay tùy ý lau vào quần áo, lại lần nữa rút ra con dao nhỏ, đi đến trước cọc gỗ. "Ngươi muốn làm gì?" Karina trong lòng dâng lên một dự cảm chẳng lành. "Ngươi biết không, ta từ nhỏ đã đối với cấu tạo thân thể người tràn ngập tò mò." Wilton dùng dao nhỏ đẩy quần áo của mục tiêu ra, đó là một thiếu niên còn rất trẻ, mặt mọc đầy tàn nhang, nhìn dáng vẻ chỉ khoảng mười sáu mười bảy tuổi, Karina nhớ kỹ hắn, thiếu niên là do cậu của nàng tiến cử, tên là Bố Khắc, hai người cùng nhau làm việc trên thuyền Breeze, Bố Khắc là một người cực kỳ cởi mở, trên mặt thường mang theo nụ cười, nhưng hiện giờ trong mắt hắn chỉ có vẻ hoảng sợ. Nhất là khi con dao nhỏ đó đi dọc theo ngực của hắn hướng xuống dưới. "Rốt cuộc ngươi muốn cái gì? !" Nữ thương nhân giận dữ nói. Wilton cười cười, con dao nhỏ dừng ở bụng dưới của thiếu niên, "Giống như ta đã nói, ta chỉ muốn cùng ngươi bàn một giao dịch ngươi tình ta nguyện mà thôi." Trong mắt Karina dường như muốn phun ra lửa, bất quá lúc này nàng lẻ loi một mình, Wilton thêm cả thủ hạ có gần hai trăm người, hai chiếc thuyền hải tặc, mà bên nàng chỉ có một mình trơ trọi, cộng thêm một người chạy đến báo tin, người này trước đây làm công nhân bốc xếp ở chỗ giao dịch hàng secondhand, ngoài việc đáp ứng yêu cầu của đối phương, nàng không còn bất kỳ biện pháp nào khác. "Ngươi muốn bao nhiêu tiền?" Nữ thương nhân cuối cùng không thể không thỏa hiệp. "Như vậy mới phải chứ, sớm nói thế này không phải cũng đâu có chuyện gì." Wilton thu con dao nhỏ lại, cười nói, ngay khi tất cả mọi người tưởng rằng nguy hiểm đã qua thì chẳng ai ngờ Wilton lại đột nhiên quay người, giữa các ngón tay ánh hàn quang lóe lên, ngay sau đó con dao nhỏ kia trực tiếp đâm vào bụng Bố Khắc. Người kia thét lên một tiếng thảm thiết, còn trong mắt Wilton lại hiện lên vẻ hưng phấn, hắn không những không dừng lại mà còn tiếp tục dùng sức, để con dao nhỏ đi dọc theo rốn một đường lên trên, cuối cùng rạch bụng dưới của thiếu niên ra. Karina từ nhỏ đến lớn chưa từng thấy cảnh tượng máu tanh tàn bạo như vậy, nàng che miệng, cả người bị nỗi sợ hãi lớn lao bao phủ. Khi còn bé Karina từng nghe không ít câu chuyện kinh dị về hải tặc, những người sống trên biển bị thế giới văn minh coi là dã thú và ác nhân, nhưng khi đến Nassau, nàng lại phát hiện hải tặc thực sự không giống trong truyện, họ cũng là con người, cũng có đủ loại tình cảm, và phần lớn mọi người ở đây đều rất giảng đạo lý, còn có những người trí tuệ và phong độ như Trương Hằng. Thế là ấn tượng của nàng về hải tặc hoàn toàn thay đổi, cho đến khi Wilton xuất hiện, lại một lần nữa khơi dậy trong ký ức sâu thẳm của nàng những kinh khủng liên quan tới hải tặc. Máu tươi nhuộm đỏ tay phải của Wilton và con dao nhỏ, hắn lùi lại hai bước, nghiêng đầu thưởng thức kiệt tác của mình, "Có ý tứ đấy, ngươi biết không, người ta cho dù bị rạch bụng ra cũng không chết ngay đâu." Nữ thương nhân nhìn về phía hắn với ánh mắt đã hoàn toàn thay đổi, run rẩy nói, "Chẳng phải ta đã đáp ứng ngươi rồi sao?" "Đúng vậy, nhưng việc này thì khác." Wilton nhận lấy khăn tay do thủ hạ đưa tới, lau vết máu trên dao, "Đây là hàng ta không bán, cuối cùng ngoài việc kiếm tiền ta cũng phải tìm một chút niềm vui chứ phải không?" Nói xong hắn lộ ra hàm răng trắng với Karina, cùng với tiếng kêu thảm thiết càng lúc càng yếu của Bố Khắc, nụ cười của hắn khiến người không khỏi rùng mình. "Yên tâm, ta sẽ không tùy tiện ra giá, hiện tại một nô lệ da đen cường tráng có giá trị năm đồng vàng, vậy những thủy thủ có kinh nghiệm này ta sẽ bán cho ngươi mười đồng vàng một người, thuyền trưởng thì gấp đôi lên, ta thấy giá này cực kỳ hợp lý, ngoài bốn người ở đây thì trên thuyền còn hai mươi tám người, cộng lại ba mươi hai người, à không, bây giờ là ba mươi mốt người, nên tổng cộng là ba trăm hai mươi đồng vàng." Nữ thương nhân cố trấn tĩnh lại, nhưng khi mở miệng, nàng nghe thấy giọng mình run rẩy, "Hiện giờ ta không có nhiều tiền như vậy." "Vậy thì phiền phức." Wilton nhíu mày, "Chậc chậc, ta đưa cho ngươi cái giá đã cực kỳ ưu đãi rồi, không thể nào rẻ hơn được, nhưng nếu tiền của ngươi thực sự không đủ thì có thể cân nhắc mua một nửa, ta có thể đưa tất cả hàng hóa đến trước mặt ngươi để ngươi lựa chọn, thế nào, cảm giác này không tệ chứ, việc sinh tử của bọn họ đều do ngươi quyết định, người được chọn sẽ cảm kích ngươi, sau này càng tận lực làm việc cho ngươi, còn những người bị bỏ lại..." Wilton dừng lại một chút, "Đương nhiên là sẽ hận ngươi, nhưng không sao cả, ta sẽ giúp ngươi giải quyết những phiền phức đó, coi như giao dịch này kèm theo dịch vụ." "Không, ta muốn tất cả bọn họ, không thể thiếu một ai." Karina kiên quyết nói. "Trước đó chẳng lẽ ta chưa nói rõ sao? Ngươi cho ta bao nhiêu đồng vàng thì ta đưa ngươi bấy nhiêu người, ở đây không có chuyện mặc cả." Wilton lắc đầu nói. "Tuy rằng ta không có nhiều tiền mặt, nhưng còn có bất động sản, cho ta chút thời gian, ta sẽ gom đủ tiền." Giờ phút này, Karina tràn đầy sự khuất nhục, thuyền chở hàng của chính mình bị người khác cướp, đối phương tra tấn giết một thuyền viên ngay trước mặt nàng, sau đó còn muốn bán những người còn lại cho nàng, mà bây giờ nàng chẳng những đồng ý với giao dịch đó, còn phải cầu xin đối phương cho thời gian để chuộc người. Wilton sờ cằm như đang suy nghĩ về đề nghị của nữ thương nhân, một lát sau, hắn đi đến trước mặt Karina, dùng con dao nhỏ nâng một lọn tóc của nàng lên, cúi đầu xuống ngửi. Karina toàn thân nổi da gà, cộng thêm bi kịch vừa xảy ra với Bố Khắc, không ai biết tên điên Wilton này sẽ làm gì tiếp theo, nữ thương nhân chỉ có thể đứng yên một chỗ, nhắm mắt lại, cầu nguyện mọi chuyện sớm qua. Nhưng nửa ngày trôi qua, tai nàng lại nghe thấy giọng nói quỷ quái của hắn, "Chúng ta mới đến, cực kỳ lạ lẫm với nơi này, vừa hay còn lại một người dẫn đường, hay là thế này đi, ngươi làm người dẫn đường cho chúng ta, ta sẽ đồng ý với yêu cầu của ngươi." "Ngươi coi ta là người như thế nào? !" Karina mở to mắt, vừa sợ vừa giận, "Là kỹ nữ trong nội viện sao?" "Không sao cả, cô gái ngây thơ có cái hay của cô gái ngây thơ, nếu ngươi hầu hạ chúng ta vui vẻ, không chừng lúc đó ta sẽ trả lại cả chiếc thuyền chở hàng cho ngươi." Người Karina run rẩy càng lúc càng mạnh, nàng cũng không biết mình là vì tức giận hay sợ hãi. Ngay lúc nàng sắp tuyệt vọng, từ phía sau Wilton truyền tới một giọng nói quen thuộc. "Ta không thấy cô ấy thích người khác dựa vào cô ấy gần như vậy."
Bạn cần đăng nhập để bình luận