Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 108: Hắc buồm thiên (mười ba)

"Frazer là tên hải tặc lớn tuổi nhất trên đảo tư lịch, khi ta còn chưa đến Nassau đã nghe danh tiếng của hắn ở đây, có người nói hắn từng kề vai chiến đấu với Henri Morgan, cùng nhau cướp bóc các điểm định cư của người Tây Ban Nha, trong trận chiến cuối cùng đã cướp được 2 triệu bảng Anh, khiến lão hỗn đản đó giàu nứt đố đổ vách, sau khi Henri Morgan bị nữ vương triệu hồi về nước và giam vào ngục, hắn cũng rời Jamaica đến Nassau, tại đây chiêu binh mãi mã, khi mạnh nhất thì đoàn hải tặc của hắn có mười một chiếc thuyền hải tặc, hơn trăm ổ pháo, bảy tám trăm thủ hạ."
"Về sau thì sao?" Trương Hằng hỏi.
"Ta không biết, có lời đồn rằng hắn muốn bí mật nhận sự đặc xá của nữ vương, tin tức này truyền ra thì thủ hạ của hắn bất ngờ làm phản, hắn bị bỏ phiếu tước đoạt chức thuyền trưởng, đoàn hải tặc cũng giải tán, lão hỗn đản kia giờ thành một thủy thủ bình thường nhất." Quân giới sĩ cười trên nỗi đau của người khác.
"Nhưng hắn vẫn là chủ nợ của ngươi." Trương Hằng hữu nghị nhắc nhở.
Quân giới sĩ nghe vậy quả nhiên không cười nổi nữa, nhịn không được chửi tục, "Được rồi, ta đã dựa theo yêu cầu của ngươi đem những gì ta biết nói cho ngươi biết, giờ đến lượt ngươi thực hiện ước định."
Trương Hằng có được thứ mình muốn cũng không hẹp hòi, để lại mười đồng ngân tệ peso trên bàn, mở miệng nói, "Một câu hỏi cuối cùng, ở thị trấn chỗ nào có thể thuê phòng?"
...
Trong túi Trương Hằng còn lại 58 đồng ngân tệ, hắn đương nhiên có thể chọn ở quán trọ, nhưng cân nhắc việc hắn muốn ở lại trên hòn đảo nhỏ này hơn mười năm, Trương Hằng vẫn quyết định tìm một nơi dừng chân, hắn chọn chỗ hơi xa bến tàu, gần trong đảo hơn, giữa một vùng đồng ruộng, nhưng được cái là khá yên tĩnh, mà giá cũng rẻ, dù mua cũng chỉ mất 160 đồng ngân tệ, thuê hai năm chỉ cần 17 đồng ngân tệ.
Nhưng chỉ là một căn nhà gỗ trống không, trông như có thể đổ sập bất cứ lúc nào, thực tế thì ở Nassau đâu đâu cũng là những căn nhà như vậy, đã có một khoảng thời gian vì hoạt động của hải tặc Nassau hung hăng ngang ngược, Tây Ban Nha và Pháp có khi còn điều động hải quân đến san bằng nơi này, cho nên bất động sản ở đây không đáng tiền.
Trương Hằng trả tiền, mua sắm chút vật dụng hàng ngày rồi dọn đến, sáng sớm hôm sau hắn bắt đầu sửa chữa và cải tạo lại căn nhà.
Trong thời gian một mình trên hoang đảo, hắn từng tự tay dựng nhà ngói và giá gỗ, đối với kiến trúc cũng xem như có chút cơ sở, chỉ là tu sửa và gia cố thì không có vấn đề gì.
Bahamas thuộc khí hậu á nhiệt đới, nhiệt độ trung bình năm khoảng hai mươi ba, hai mươi bốn độ, bây giờ tuy là mùa xuân, nhưng nhiệt độ cũng không thấp, Trương Hằng cởi áo, người trần leo lên nóc nhà, dùng búa sắt và đinh để bịt kín từng lỗ thủng trên mái nhà.
Một cô bé khoảng sáu bảy tuổi nhà hàng xóm, núp sau cây cọ lén nhìn hắn, Trương Hằng mỉm cười thân thiện với cô bé, nhưng ngay sau đó cô bé đã chân trần vội vàng chạy về nhà.
Nhưng sau đó lại xuất hiện một bóng hình quen thuộc không xa.——Con trai chủ nông trường Malvin, sau khi chia tay với Trương Hằng chưa đầy một ngày, bộ dáng của hắn đã thay đổi đến nghiêng trời lệch đất, áo thì bị xé mất một tay áo, trên chân thì chỉ còn lại một chiếc giày, ngoài ra trên người còn có một mảng tím một mảng xanh, mắt cũng sưng húp lên, trông rất là thê thảm.
Hắn bước đến bên ngoài nhà gỗ, cố gượng ra một nụ cười lấy lòng, "Kia...có thể cho ta chút gì ăn được không? Ta từ tối qua đã đói bụng rồi."
"Trên người ngươi chẳng phải còn 25 đồng ngân tệ peso sao?"
"Mất, mất rồi." Malvin lúng túng nói.
Tối qua con trai chủ nông trường dự định ra bến tàu tìm một chiếc thuyền trốn đi, nhưng rõ ràng là không thành công, còn bị đánh cho một trận tơi tả, tiền trên người cũng bị cướp, chuyện này quá mất mặt, cho dù có da mặt dày cỡ hắn cũng hơi ngại không dám nói ra, hiện giờ hắn thật sự là đường cùng rồi, đành phải lại theo người ta nghe ngóng nơi ở của Trương Hằng, mong ngóng chạy đến đầu quân.
Trương Hằng ở chung với Malvin thời gian dài như vậy đã sớm biết rõ đối phương là hạng người gì, ích kỷ mặt dày, gan nhỏ hư ngụy, sau giao dịch trước lúc chia tay hắn vốn dĩ đã không định xen vào chuyện sống chết của người sau, nhưng hiện tại Trương Hằng lại đổi ý.
Lần này nhiệm vụ chính tuyến khác với trước đây, yêu cầu hắn tại Nassau thành lập một thế lực thuộc về mình.
Hiện tại hắn còn không biết tiêu chuẩn thế lực được nhắc đến rốt cuộc là cái gì, nhưng chuyện này chắc chắn không phải một mình hắn có thể làm được.
Hắn cần một đoàn đội, nhất là với lũ hải tặc thích bỏ phiếu dân chủ này, số lượng thường thường có nghĩa là tất cả, cho dù là một nhân vật hung ác như Frazer, sau khi mất đi sự ủng hộ của thủ hạ thì cũng sụp đổ cả một đoàn hải tặc hùng mạnh.
Mà Malvin dù phế vật cũng đồng nghĩa với một phiếu, mà bởi vì chuyện chạy trốn hắn có khả năng bị những người trên thuyền bài xích, như vậy hắn ngoài ngả vào Trương Hằng ra thì không còn lựa chọn nào khác.
Ngay cả một chiếc khăn lau cùng có tác dụng của nó, một người nhỏ bé như Malvin tự nhiên cũng có chỗ dùng.
Vì vậy Trương Hằng không vạch trần lời nói dối vụng về kia của con trai chủ nông trường, ngược lại thản nhiên nói, "Trên bàn có bánh mì và pho mát, tự ngươi đi lấy đi."
Người sau tìm đến Trương Hằng cũng là ôm tâm thái còn nước còn tát, hết cách, lúc đầu người quen biết của hắn vốn đã không nhiều, sau khi xảy ra chuyện này hắn cũng không biết còn ai chịu thu nhận hắn, nhất là cân nhắc đến những hành động hố cha lúc trước của hắn, Trương Hằng không bỏ đá xuống giếng hay là đánh cho hắn một trận cũng đã coi là tốt rồi, kết quả không ngờ đối phương không những không truy cứu chuyện trước kia, còn đưa đồ ăn cho hắn.
Malvin lang thôn hổ yết ăn bánh mì trong tay, nhớ lại những chuyện bi thảm hắn gặp phải dọc đường, nước mắt cũng tràn mi mà ra.
Nhìn thấy Trương Hằng từ dưới nóc nhà đi đến thì hắn cũng không thể nào khắc chế được cảm xúc của mình nữa, nghẹn ngào cảm động nói, "Thật xin lỗi, ta sai rồi, những chuyện trước kia đều là do ta không đúng, ta sẽ không còn như vậy nữa, từ nay về sau mạng này của ta cũng là của ngươi, dù có người kề dao lên cổ ta ta cũng sẽ không phản bội ngươi nữa!"
Cảm động sao? Trương Hằng tin là ít nhất lúc này con trai chủ nông trường đúng là lòng mang cảm kích, nhưng phần cảm kích này có lẽ không kéo dài được quá hai ngày, sau đó sẽ theo đồ ăn hắn đã ăn vào trong bụng mà bài tiết ra ngoài, thực tế không cần đến hai ngày, giờ nếu có ai kề dao vào cổ thì hắn cũng sẽ không chút do dự lần nữa chọn phản bội, bởi vì đó là bản tính của hắn.
Nhưng Trương Hằng không quan trọng điều đó, hắn chưa bao giờ trông cậy vào việc con trai chủ nông trường sẽ dựa vào được trong lúc quan trọng.
Sau khi đồ trong thùng gỗ được gã hải tặc già đưa xuống thuyền thì hai người vận mệnh đã không còn liên quan, Trương Hằng xoa xoa tay nói với Malvin ở một bên, "ngươi cứ từ từ ăn đi, ta ra ngoài đi một vòng."
Vẻ mặt người sau hơi bối rối, rõ ràng là lo Trương Hằng phát hiện ra chuyện xảy ra tối hôm qua, Trương Hằng không thể không bổ sung thêm một câu, "Yên tâm, không phải là vì ngươi."
Bạn cần đăng nhập để bình luận