Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 355: Phụ trợ nhắm chuẩn

Chương 355: Phụ trợ nhắm chuẩn
Trương Hằng cõng khẩu súng gây tê Túy Bộ đã bị tê dại nhảy xuống thang thoát hiểm khi cháy, đè thấp thân thể đi tới hành lang trước cửa sổ, ngẩng đầu hướng dưới lầu nhìn thoáng qua, sau đó lại lập tức cúi người xuống, kết quả gần như ngay tại nháy mắt hắn vừa cúi đầu, một viên đạn đã bắn nát mặt kính ngay trước mặt, trúng vào bức tường vẽ sau lưng hắn, lưu lại một vết đạn trên đó.
Trước đó tại quầy rượu, vì khoảng cách quá gần, nên khi Đỏ vừa kịp rút súng ra đã bị Trương Hằng một đao nắm tay đóng chặt trên bàn, và về sau khi nàng có ý định đổi tay cầm súng thì kế hoạch đó cũng bị Trương Hằng phá hỏng, cuối cùng nàng chỉ có thể chọn cách ám sát để so cao thấp với Trương Hằng, căn bản không kịp biểu hiện thương pháp của mình.
Do vậy trận chiến này với tên thiếu niên đội mũ lưỡi trai cũng là lần đầu Trương Hằng chứng kiến năng lực xạ kích của thành viên đội phản ứng khẩn cấp, thương pháp của đối phương đoán sơ cũng đã vượt qua lv2 đỉnh phong, đạt đến trình độ lv3, tốc độ phản ứng cùng độ bắn chính xác đều phi thường xuất sắc, nhất là ở tốc độ nhắm bắn nhanh, thậm chí còn nhanh hơn động tác của Trương Hằng.
Thậm chí còn đã siêu việt cực hạn của thân thể người, hiện tại Trương Hằng đang ở lầu bốn của tòa nhà tiểu học, toàn bộ lầu bốn có hơn ba mươi ô cửa sổ hướng ra bên ngoài, dù cho tên thiếu niên đội mũ lưỡi trai đã sớm đoán được việc Trương Hằng rời khỏi sân thượng thì theo lý thuyết, hắn cũng không thể nhanh đến mức từ nhiều cửa sổ như vậy mà trực tiếp khóa mục tiêu.
Liên hệ thêm việc đối phương phản công nhanh không thể tưởng tượng nổi sau khi bị tập kích, Trương Hằng càng có khuynh hướng cho rằng thiếu niên đội mũ lưỡi trai đang sử dụng một số thủ đoạn kỹ thuật, để tăng tốc độ ngắm bắn của mình.
Để chứng minh phỏng đoán này, Trương Hằng lặng lẽ đổi chỗ, lại tiến hành một lần nhanh chóng ngồi lên, đồng thời âm thầm tính toán thời gian, kết quả giống lần trước, hắn vừa ngồi xuống không bao lâu thì đạn lập tức đã sượt qua tai hắn.
Tốc độ nhắm bắn này, quá nhanh một cách bất thường, căn bản không phải người thường có thể làm được, nhưng Trương Hằng trên mặt cũng không lộ ra chút lo lắng nào, sau khi đã xác thực phán đoán của mình, hắn tiếp tục đi xuống lầu.
... ...
Ở một bên khác, tên thiếu niên đội mũ lưỡi trai lúc này thì đang tựa vào bồn hoa, hoàn toàn ẩn thân sau hàng cây xanh, vừa không chớp mắt nhìn chằm chằm vào tòa nhà dạy học phía trước, vừa liên lạc với số 7 và số 5 qua tai nghe.
"Các ngươi đến đâu rồi, ta ở trường học đụng phải mục tiêu, chúng ta đã ra tay trước, hiện tại hắn bị ta vây khốn trong khu nhà học."
Kết quả, từ bên kia tai nghe truyền đến một giọng nói có chút bất mãn, "Ngươi đã giao chiến với hắn rồi à? Đội trưởng không phải đã bảo ngươi đợi bọn ta sao?"
"Không phải vì các ngươi chậm quá sao, ta đã tra bản đồ rồi, lo hắn sẽ thông qua trường học để đến một con phố khác, cho nên đành phải một mình đi trước. Hắn ra tay trước, ta chỉ là đánh trả mà thôi."
"Ngươi có bắn trúng hắn không?" Một giọng nói khác hỏi.
"Không có, động tác của hắn rất nhanh, điểm này các ngươi phải thừa nhận, ngay cả chương trình phụ trợ nhắm bắn của ta còn không bắt được hắn." Tên thiếu niên đội mũ lưỡi trai trừng mắt nhìn.
Nếu bây giờ có người đứng ngay trước mặt hắn, đủ gần để mặt chạm vào mặt hắn, thì có thể thấy rõ màng mắt trái của hắn đang lóe lên ánh sáng lam quỷ dị, đó là một mảnh giống như kính áp tròng, là một trang bị kỹ thuật quân sự mà công ty vũ khí đạn dược của tập đoàn Thịnh Đường Morgan đang bí mật nghiên cứu, bên trong được tích hợp các cảm biến chuyển động siêu nhỏ, có thể bắt được mục tiêu di chuyển trong thời gian ngắn.
Đây cũng là lý do vì sao tốc độ nhắm bắn của tên thiếu niên đội mũ lưỡi trai lại nhanh như vậy, bản thân thương pháp của hắn đã rất xuất sắc, nay có thêm công cụ nhỏ này, hắn tự tin có thể so chiêu với những tay súng xuất sắc nhất thế giới, chứ đừng nói đến chỉ một nhân viên chuyển phát nhanh. Thực tế, nếu không có cảnh báo của đội trưởng từ trước, thì lúc này hắn đã chẳng muốn đợi thêm số 7 và số 5, mà sẽ trực tiếp tấn công vào tòa nhà dạy học.
"Chờ ta, bên này ta vừa giải quyết một nhân viên chuyển phát nhanh, nhưng không phát hiện vật phẩm mục tiêu, 5 phút nữa sẽ đến chỗ ngươi." Số 7 nói.
"Ta cũng sắp đến nơi rồi." Số 5 nói.
"Vậy các ngươi phải nhanh lên, ta lo đến khi các ngươi đến đây thì trận chiến đã kết thúc rồi." Tên thiếu niên đội mũ lưỡi trai liếm môi.
Sau khi kết thúc cuộc trò chuyện, hắn lại thấy bóng dáng Trương Hằng một lần nữa ở tầng ba và tầng hai, nhưng tiếc là tốc độ di chuyển của đối phương vẫn rất nhanh, dù có chương trình phụ trợ nhắm bắn hỗ trợ, hắn vẫn không thể bắn trúng mục tiêu.
"Chậc chậc chậc, đúng là rất mạnh!" Tên thiếu niên đội mũ lưỡi trai khen, "Nhưng... thật tiếc đêm nay ngươi lại gặp phải ta."
Khoảnh khắc sau, chương trình phụ trợ nhắm bắn lại phát ra cảnh báo, khẩu súng trong tay tên thiếu niên đội mũ lưỡi trai nhanh chóng di chuyển về phía cầu thang tầng một, gần như không chút do dự bóp cò, những viên đạn mang theo khói lửa đổ xuống từ nòng súng.
Lần này mục tiêu không còn may mắn như trước nữa, vừa ló đầu ra đã bị bắn trúng ngay lập tức.
Nhưng ngay sau đó, tên thiếu niên đội mũ lưỡi trai lại cảm thấy một sự bất ổn, vì hắn đã thấy rõ thứ mình bắn trúng chỉ là một chiếc áo khoác, bị người ném vào sau tường cầu thang, cơn gió thổi qua liền làm chiếc áo bay lên.
Mồ hôi lạnh túa ra trên trán tên thiếu niên đội mũ lưỡi trai, hắn nhận ra mình vừa phạm một sai lầm chết người, và đúng vào thời điểm hắn nổ súng, thì Trương Hằng cũng từ phía nam tòa nhà dạy học lao ra.
Cầm khẩu súng gây tê Túy Bộ, bình tĩnh bóp cò.
Cái gọi là chương trình phụ trợ nhắm bắn, từ đầu Trương Hằng đã không hề để ý, dù cho tên thiếu niên đội mũ lưỡi trai có nhờ công cụ này mà nâng cao tốc độ ngắm bắn, thậm chí đưa nó lên đến một trình độ phi nhân, nhưng theo Trương Hằng, bộ chương trình phụ trợ này lại có một thiếu hụt trí mạng.
Đó chính là tốc độ ngắm bắn của nó quá nhanh, đúng vậy, không sai, tốc độ ngắm bắn của tên thiếu niên đội mũ lưỡi trai đã nhanh đến mức vượt quá khả năng phán đoán và phản ứng của chính bản thân hắn, dưới tình huống này tay súng cơ bản là không kịp hoàn thành việc suy nghĩ và phân tích trước khi bóp cò.
Điều này trong các trận chiến thông thường có thể không sao, nhưng một khi gặp cao thủ sẽ là chí mạng.
Vì nó có nghĩa là tay súng hoàn toàn bị bộ chương trình phụ trợ này dẫn dắt, một khi dò ra được cơ chế hoạt động của bộ chương trình này, người đối diện hoàn toàn có thể lợi dụng ngược lại để giải quyết tay súng đằng sau nó.
Và đây chính là việc Trương Hằng đang làm, hắn chỉ dùng một bộ quần áo và một ô cửa sổ để đánh lừa tên thiếu niên đội mũ lưỡi trai, và hoàn thành cú phản kích lần này.
Viên đạn gây mê bắn trúng chính xác vào vai tên thiếu niên đội mũ lưỡi trai, thuốc mê bên trong ngay lập tức bắt đầu giải phóng, nhưng chưa đợi thuốc được tiêm hết, tên thiếu niên đội mũ lưỡi trai đã cắn răng túm lấy kim tiêm gây mê, rút nó ra khỏi vai, nhưng khi hắn định nâng cánh tay cầm súng lên, thì phát hiện cánh tay bị trúng đòn đã gần mất cảm giác.
Thế là tên thiếu niên đội mũ lưỡi trai chỉ có thể đổi súng sang tay khác, đáng tiếc là khi hắn vừa kịp nâng súng lên thì Trương Hằng cũng đã lao đến trước mặt. Sau đó hắn thấy Trương Hằng vứt khẩu súng trường trên tay, rút con dao bên hông ra, một đao chém lên khẩu súng của hắn.
Kết quả khẩu súng ngắn mà hắn yêu thích nhất bị chém thành hai mảnh.
Chứng kiến cảnh tượng này, tên thiếu niên đội mũ lưỡi trai nhớ lại những vết thương mà Đỏ đã chịu trước đó, lý trí mách bảo rằng hắn phải lập tức kéo dài khoảng cách với Trương Hằng.
Nhưng thân thể lại hoàn toàn không nghe theo sự chỉ huy, tên thiếu niên đội mũ lưỡi trai muốn đứng dậy, nhưng một động tác đơn giản như vậy mà trong lúc bình thường tưởng chừng vô cùng dễ dàng cũng không thể thực hiện nổi, cuối cùng hai chân mềm nhũn, ngã xuống đất, hình ảnh cuối cùng trong mắt hắn là Trương Hằng nhặt lên cây kim tiêm gây mê còn sót lại trên đất, dùng nó cắm vào đùi hắn, tiêm hết số thuốc gây mê còn lại vào cơ thể.
Bạn cần đăng nhập để bình luận