Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 344: Trương Hằng phiền phức

Chương 344: Trương Hằng gặp phiền phức
Gã đàn ông có bộ lông gấu tự xưng là Richie. Trương Hằng từ miệng Richie biết được một tin tốt và một tin xấu. Tin tốt là hắn hiện tại rốt cuộc biết huyện Lincoln trong nhiệm vụ chính tuyến ở đâu, tin xấu là chỗ đó cách chỗ hắn hiện tại còn rất xa, phải đi một mạch về hướng nam, xuyên qua cả mảnh sa mạc này. Theo lời Richie thì cưỡi ngựa nhanh nhất cũng mất hai ngày, hơn nữa dọc đường cũng không an toàn lắm. Về phần tàu hỏa… "Tàu hỏa đã một thời gian không tới nơi này rồi, nơi này trước kia có một mỏ đồng, cái trấn nhỏ này cũng được lập ra vào thời gian đó, trong trấn hầu hết đều là thợ mỏ cùng gia đình thợ mỏ, nhưng về sau mỏ đồng bị khai thác hết sạch... Ta không chắc lắm, có lẽ dưới sâu một chút vẫn còn, nhưng mà đoán chừng phải ở dưới hai trăm thước Anh, rất khó đào được, nên như ngươi thấy đấy, người ở trấn nhỏ đều chuyển đi hết rồi."
"Vậy các ngươi vì sao còn ở đây?" Trương Hằng lại tự rót cho mình một chén Whisky.
"Chúng ta không phải người ở trấn… Ở phụ cận làm chút buôn bán nhỏ." Ánh mắt Richie dao động.
"Buôn bán gì?"
"Buôn da lông, có điều năm nay buôn da lông khó làm ăn rồi, ngay cả da hải ly cũng không còn đáng giá như trước nữa, mà những con nhỏ kia ngày càng khó kiếm." Richie than vãn nói.
"Cho nên nơi này coi như là căn cứ của các ngươi?"
"Đúng vậy, sau khi đám thợ mỏ kia chuyển đi thì chúng ta tiếp quản chỗ này, không, thực ra thì chỉ có cái quán rượu này thôi."
"Các ngươi tổng cộng có bao nhiêu người?"
"Bảy người, ngài đều thấy rồi, ách, hiện tại chỉ còn lại ta một mình..." Trong mắt Richie lộ ra vẻ cầu khẩn, "Xin lỗi tiên sinh, ta thành thật xin lỗi ngài vì tất cả chuyện đã xảy ra, chuyện về người bạn Trung Quốc kia đều là ta bịa, lúc đó ta uống nhiều quá nên nói năng linh tinh thôi…"
"Ừ hừ." Trương Hằng nghe vậy không tỏ ý kiến, lại nhấp một hớp Whisky, "Nhưng vì sao ta thấy Bát Thất Mã ở ngoài cửa quán bar, đừng nói với ta là ông chủ quán rượu, nhìn thể trạng hắn thì ta không cho rằng hắn vẫn còn dùng đến ngựa được."
"Ngô… Chúng ta trước là tám người, không, chín người, có điều về sau gặp chút phiền phức nhỏ, tổn thất hai người bạn, nhưng ngựa của một người trong đó vẫn còn, xin ngài, tiên sinh, ta đã nói hết những gì ta biết cho ngài rồi, ta biết ngài là một người chính trực và đáng kính, những chuyện hôm nay đều là chúng ta tự gây ra, nhưng chúng ta đã bị trừng phạt rồi, nể tình Thượng Đế, chuyện này bỏ qua được không, ta… ta còn 15 đô la trong túi, đều có thể cho ngài." Richie cầu khẩn nói.
Trương Hằng nghe vậy đưa nửa chén Whisky trong tay tới.
Trong mắt Richie lóe lên vẻ vui mừng, vội vàng nhận lấy chén rượu tượng trưng cho hòa bình, ngửa cổ một hơi cạn sạch, nhưng mà khi ánh mắt hắn lại lần nữa nhìn về phía trước, thấy trước mắt vẫn là họng súng đen ngòm.
Trương Hằng đã cầm lên khẩu súng trường đòn bẩy dựa ở chân, mở miệng nói: "Không, ngươi căn bản không biết ta là người như thế nào, nói thêm, câu vừa rồi ngươi trả lời cũng toàn là lời dối trá."
Nói xong không đợi Richie trả lời, hắn liền bóp cò súng.
Sau một tiếng súng vang lên, ly rượu rơi xuống đất, quán rượu cuối cùng hoàn toàn im lặng trở lại. Trương Hằng từ t·h·i t·hể Richie lấy xuống 【 Nhẫn lời thề 】 rồi cất vào ba lô, thứ này tuy chỉ có phẩm chất F nhưng lại dùng được ngoài mong đợi, đặc biệt là trong lúc thẩm vấn, thuộc tính "vi phạm lời thề sẽ bị đối phương cảm giác" có thể biến nó thành một cái máy p·h·át hiện nói d·ố·i đơn giản. Trương Hằng bỏ chút thời gian tìm tòi trong quán rượu nhỏ, ở phòng chứa đồ tìm được đồ ăn cùng vài thùng nước uống, làm cho mình bữa tối đầu tiên sau khi vào phó bản. Sau đó hắn bưng đĩa có thịt xông khói và khoai tây, ngồi ở bên ngoài quầy rượu, nhìn hoàng hôn xuống vừa ăn xong bữa này, suy nghĩ khoảng cách đến huyện Lincoln, Trương Hằng cũng không vội lên đường mà quyết định nghỉ lại một đêm ở trấn nhỏ vắng người này, sau khi ăn xong hắn bưng súng trường đi thăm dò xung quanh. Những gì Richie nói về thị trấn cũng không sai, nơi này thật sự đã bị bỏ hoang một thời gian khá dài rồi. Ngoài hắn và đồng bọn thì bình thường cũng không có ai tới đây nữa. Những thị trấn tương tự như vậy ở miền tây còn rất nhiều, đa số bọn chúng đều được xây dựng dựa vào nguồn tài nguyên ở gần đó, thợ mỏ, chủ trang trại, người đãi vàng, những người này tụ tập lại một chỗ, mang theo gia quyến, vừa sản xuất đồng thời cũng cần sinh hoạt và giải trí, nhưng sau khi tài nguyên cạn kiệt, mọi người không thể không chuyển đến nơi mới để tìm kiếm cơ hội, các trấn trước kia cũng vì vậy mà trở nên hoang vu, thậm chí nhà trống người đi. Nơi này giờ hoàn toàn là một thành phố chết. Trương Hằng nhanh chóng hoàn thành việc tuần tra, ở bên đường trong khu dân cư tìm một chỗ sạch sẽ rồi ngủ một đêm. Sáng sớm hôm sau hắn lại trở lại quán rượu, việc đầu tiên là thay quần áo khác, màu da của hắn có hơi bắt mắt, nhưng thứ đáng chú ý hơn vẫn là cách ăn mặc của hắn, hơn nữa mặc dù quần đùi tay ngắn mát mẻ, nhưng lại không chịu được ánh mặt trời gay gắt, nếu hắn muốn đi đường dài, cần phải làm mới một chút trang bị của mình. Giày da bò, áo sơ mi, quần da, khăn cao bồi... Những thứ này đều do Richie và đồng bọn hữu nghị cống hiến, Trương Hằng tìm một gã có dáng người tương đối gần với hắn rồi thay đồ của đối phương, ngoài ra, hắn còn cầm theo hai khẩu súng lục ổ xoay Colt, cắm ở bao súng bên hông. Còn về súng trường đòn bẩy uy lực mạnh hơn, cân nhắc đến việc đi đến huyện Lincoln lần này là để định cư chứ không phải gây chuyện, Trương Hằng không lấy, hơn nữa hai khẩu súng lục ổ xoay cũng đủ để hắn tự vệ. Đạn, đồ ăn và nước uống, đây đều là vật tư tiêu hao, Trương Hằng cũng nhét vào trong ba lô một ít. Ngoài ra, 15 đô la mà Richie hứa trước đó Trương Hằng cũng đã cầm được, tiếc là bọn này đều không phải người có tiền gì, cả tám người cũng chỉ góp được không đến 50 đô la, cũng may số tiền này gom lại hẳn là đủ để hắn sống được một thời gian. Trước khi đi, Trương Hằng lại mở một thùng Whisky, đổ lên t·hi t·hể và sàn nhà, sau đó quẹt diêm. Không bao lâu sau, mọi chuyện đã xảy ra ở đây đều sẽ bị biển lửa nuốt chửng. Làm xong tất cả những chuyện này, Trương Hằng đi ra khỏi quán rượu. Nhưng phiền phức của hắn chỉ mới bắt đầu. Từ đây đến huyện Lincoln không phải gần, đi qua chẳng những tốn không ít thời gian, mà còn phải phơi mình dưới ánh mặt trời gay gắt, dự đoán sẽ không dễ chịu gì, hơn nữa, xét thấy ở đây bị bỏ hoang thì tàu hỏa hiển nhiên không thể trông cậy vào, nên ở niên đại này Trương Hằng chỉ còn một lựa chọn. Hắn đánh giá đàn Bát Thất Mã đang buộc bên ngoài quán rượu, tối hôm qua sau khi ăn cơm hắn cũng đã cho đám tám con này mấy bó cỏ khô làm bữa tối, tiện thể quan sát chúng, con ngựa đen có màu lông sẫm nhất trông khỏe mạnh và nhanh nhẹn nhất nên bị Trương Hằng loại đầu tiên, những con khác khi hắn đến gần đều tỏ ra cực kỳ cảnh giác, không ngừng giẫm móng xuống đất, hoặc quơ đầu, nhìn cũng không giống đối tượng hợp tác thân m·ậ·t.
Bạn cần đăng nhập để bình luận