Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 21:(Phiên ngoại năm) lữ nhân chi sĩ

"Ông chủ, cho một ly tịch mịch đốt tiên thảo, một ly tử vong sữa đóng trà." Một nam sinh dáng vẻ sinh viên đại học, được mấy người bạn bên cạnh cổ vũ, tiến đến trước quầy trà sữa, ngước đầu nhìn thực đơn trên tường, sau đó lấy hết dũng khí nói với nữ chủ quán bên trong. Nữ chủ quán đang hút thuốc, liếc nhìn cậu một cái, chậm rãi nhả ra một vòng khói, "Tịch mịch và tử vong, hai thứ này không thể có được cả hai." "A? Vậy... vậy phải làm sao?" Dù đã sớm biết bà chủ ở đây rất kỳ quái, nhưng việc bị cự tuyệt thẳng thừng như vậy vẫn nằm ngoài dự đoán của nam sinh, cậu đứng ngây ra đó. "Cậu uống nước suối đi." Nữ chủ quán vừa nói vừa mở tủ lạnh, lấy ra một chai nước Nong Phu Sơn Tuyền từ bên trong, đưa cho cậu. Nam sinh ngơ ngác nhận lấy chai nước khoáng. "Bốn đồng, thanh toán bằng Wechat hoặc Alipay." Nữ chủ quán nói xong liền ngồi trở lại. "Ơ, mắc vậy, nước Nong Phu Sơn Tuyền ở siêu thị không phải có một đồng sao?" "Đúng vậy, nhưng đây là tiệm trà sữa của ta." Nữ chủ quán chỉ tay lên tấm biển trên đầu. Chắc là bị khí thế của nữ chủ quán trấn áp, nam sinh cuối cùng cũng lơ ngơ trả tiền, cầm theo một chai nước khoáng đi về phía bạn mình, khiến cả đám cười ồ lên. Đây vốn là một trò chơi nói thật lòng đầy mạo hiểm, bọn họ đều biết ông chủ tiệm trà sữa này cực kỳ cổ quái, thực tế, ngoại trừ ngày khai trương có chút người ham khuyến mãi đến thì sau khi mọi người đã quá hiểu sự tùy hứng của bà chủ, nơi này lập tức trở nên vắng tanh. Tác dụng duy nhất cho đến giờ có lẽ là việc bị học sinh và đám thanh niên quanh đây xem như địa điểm lý tưởng để chơi trò mạo hiểm và đùa giỡn. Nhưng khi đám sinh viên kia vừa cười xong, thì lại kinh ngạc phát hiện có một người không sợ chết khác bước vào tiệm trà sữa. Hơn nữa, đó còn là một cô gái vô cùng nổi bật, dù là tướng mạo hay khí chất đều khiến các biển đèn neon bên cạnh cũng như ảm đạm đi. "Tùy tiện cho tôi một ly gì đó đi." Cô gái sau khi vào cửa hàng thì trực tiếp ngồi xuống chiếc ghế cao. Nữ chủ quán nghe vậy liền híp mắt, "Biết ngay cô là đồ âm hồn bất tán mà, lúc ở ngoài biển lẽ ra ta không nên nể mặt hắn mà cứu cô." "Nếu không phải vì khi đó cô cứu ta, thì bây giờ có lẽ ta đã ra tay rồi." Cô gái dùng giọng điệu cung kính, nhưng lại nói những lời không hề cung kính. Mắt nữ chủ quán càng híp lại, đồng thời bầu không khí trong tiệm trà sữa cũng trở nên căng thẳng hơn, ngay cả người đi đường bên ngoài cũng như cảm nhận được điều gì, bước nhanh hơn khi đi ngang qua. Bất quá một khắc sau nữ chủ quán bỗng nhiên mở miệng lần nữa, "Đơn phương yêu mến Ô Long." "Cái gì?" "Cô chẳng phải nói là tùy tiện ly nào đó sao, ta nghĩ rồi, sẽ pha cho cô ly đơn phương yêu mến Ô Long, vì người cô thích đã không còn trên thế gian này nữa." Nữ chủ quán châm biếm nói. Cô gái lắc đầu, không muốn tranh luận về vấn đề này với người phụ nữ đối diện, chỉ hỏi: "Sao cô lại không tiếp tục làm người pha rượu nữa?" "Vì ta đã nói với một người rằng sau này ta sẽ không pha rượu nữa, mà ta đây luôn luôn nói được thì làm được." Nữ chủ quán ngạo nghễ nói, vừa rót một ly trà Ô Long bằng nước nóng, sau đó cắt hai quả chanh, vắt mạnh nước chanh vào ly trà, "Cô tìm ta đâu chỉ vì muốn ra tay, chẳng lẽ lại thật sự xa xôi chạy tới để chiếu cố việc buôn bán của ta?" "Theo như ta biết, đại đa số thần linh đã rời khỏi thế giới này, tiến vào trò chơi, mà cô là số ít những người không đi, cho nên ta đến đây để truyền đạt cho cô một tin tức." "Tin gì?" "Người bảo vệ trước đây bị tổn thất nặng nề, nhưng gần đây đã hoàn thành việc tái thiết, chỉ là mục tiêu không còn là ngăn cản sự hủy diệt của thế giới nữa, mà là tìm kiếm và săn giết những sinh vật siêu nhiên còn lưu lại nhân gian." Cô gái dừng lại một chút, "Mà qua vòng bỏ phiếu đầu tiên, ta đã được chọn làm phó hội trưởng." "Sau đó cô định mượn đầu ta để gây dựng uy danh trong tổ chức mới sao?" Nữ chủ quán nhướn mày. "Không, ngược lại là, ta đến để thông báo cho cô hãy cẩn thận một chút, tốt nhất là nên đóng cửa tiệm trà sữa tránh tai họa, cô đã cứu ta, dù cho cô có cùng những quái vật kia g·iết c·hết bạn bè ta, nhưng không phải bất đắc dĩ ta sẽ không ra tay với cô, hy vọng sau này cô có thể tuân thủ luật pháp và quy tắc của thế giới loài người…" Nhưng còn chưa đợi cô gái nói hết, nữ chủ quán đã ngắt lời, nở một nụ cười âm hiểm, "Các ngươi muốn động đến ta? Cứ việc ra tay, có điều tốt nhất mang theo nhiều người một chút, nếu không ta sợ chưa đủ để ta khởi động làm nóng người." "Ta biết cô có thân bất tử, nhưng có đôi khi cái chết không phải là chuyện đáng sợ nhất. Trên thực tế, năng lực và sức mạnh của cô cơ bản đều đã bị người bảo vệ dò xét, thậm chí có thể chế tạo ra bảng chỉ số chính xác, bọn hắn… chúng ta có lẽ giết không chết cô, nhưng cũng sẽ không còn bất lực với cô nữa." Cô gái thành khẩn nói: "Cho nên, xin cô sau này nhất định đừng làm điều ác nữa, nhất là thân phận của cô vốn cực kỳ mẫn cảm, là kẻ đi theo vật kia. Trương Hằng đã tốn công sức lớn mới nhốt vật kia lại một lần nữa, ta tuyệt đối sẽ không để cô thả nó ra đâu." Vẻ trào phúng trên mặt nữ chủ quán càng đậm, nhưng cô còn chưa kịp nói gì thì đã nghe một giọng nói khác vang lên: "Cho ta một ly lữ nhân chi sĩ đi." Vốn là tiệm trà sữa có thể giăng lưới bắt chim cả ngày, không hiểu vì sao đêm nay lại liên tục có khách tới. Nữ chủ quán quay đầu lại, thần sắc trở nên có chút cổ quái khi nhìn thấy người vừa tới, "Sao lại là cô?" "Vì sao không thể là tôi?" Người đến cười nhẹ hỏi ngược lại. Người đó cũng là một cô gái, vóc dáng nhìn gầy hơn cô gái ngồi trên ghế cao, mặc quần jean rách, đội mũ lưỡi trai. Nàng đặt chín đầu rắn nhỏ bằng đất dẻo trên quầy gọi món, sau đó chào cô gái đang ngồi trên ghế cao, rồi ngồi xuống cạnh cô. "Lữ nhân chi sĩ không có, ta cho cô một ly đơn phương yêu mến Ô Long nhé." Nữ chủ quán cười lạnh nói. "Nhưng tôi không thích chanh." Người vừa đến cởi mũ lưỡi trai, để lộ đôi mắt linh động khác thường, "Tôi sắp lên đường rồi, lữ nhân chi sĩ sẽ hợp với tôi hơn." "Lên đường, đi đâu?" "Đi tìm một người." "Cô biết hắn ở đâu?" "Không biết, nhưng tôi sẽ đi từng phó bản từng phó bản để tìm, sẽ có ngày tìm được thôi." Nụ cười của cô gái đội mũ lưỡi trai rất rạng rỡ. Lần này nữ chủ quán lại ngoài dự đoán, không tiếp tục trào phúng gì cả, im lặng một lát rồi nói: "Vậy cô đợi một chút." Mà cô gái ngồi trên ghế cao cũng khẽ động thần sắc, há miệng muốn nói gì đó nhưng cuối cùng lại không nói ra. Một lát sau, nữ chủ quán đem hai ly nước có màu sắc khác nhau nhưng đều nhìn rất đáng nghi đặt trước mặt hai cô gái, "Nước của hai cô đây, hi vọng cả hai cô đều không hối hận với lựa chọn của mình." Cô gái đội mũ lưỡi trai hít một hơi mùi thơm đặc trưng của ly "lữ nhân chi sĩ", "Tôi chưa từng hối hận với lựa chọn của mình." Mà cô gái ngồi trên ghế cao thì khẽ thở dài, "Có đôi khi tôi thật sự rất ngưỡng mộ cô, có thể hoàn toàn không quan tâm đến những chuyện khác..." "Không, cô và tôi thật ra là cùng một loại người, chúng ta đều chỉ quan tâm đến những chuyện quan trọng nhất đối với chúng ta." Cô gái đội mũ lưỡi trai nói. "Tuy có chút không cam tâm nhưng không thể không thừa nhận cô nói đúng." Cô gái trên ghế cao cũng nâng ly nước chua xít trước mặt lên, "Vậy chúc cô thượng lộ bình an." "Cũng chúc cô thượng lộ bình an." Cô gái đội mũ lưỡi trai nếm thử đồ uống trong miệng, tuy hương vị trà đầu tiên có chút đắng nhưng không lâu sau lại uống được vị ngọt thơm của chi sĩ, ngoài ra dường như còn có một chút vị trái cây nào đó, đến cuối cùng lại là cảm giác nhẹ nhàng khoan khoái chiếm ưu thế. Cuối cùng, cô gái đội mũ lưỡi trai đã hiểu vì sao ly đồ uống này lại có tên là lữ nhân chi sĩ. Nàng lại nhìn nữ chủ quán, phát hiện bà đã trở về sau quầy pha chế, ngậm thuốc lá, ngước nhìn mặt trăng trên đỉnh đầu, không biết đang nhớ lại chuyện gì.
Bạn cần đăng nhập để bình luận