Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 105: Toàn thắng

"Mở xiềng xích trên người bọn họ ra." Người phụ trách trường học nói.
"Ngươi chắc chắn chứ?" Tên buôn nô lệ do dự, "Bọn hắn không phải người bình thường, mà lại tuyệt đối không trung thực, có cần gọi thêm người không?"
"Nếu ngay cả bọn họ cũng không thu phục được, vậy chúng ta không cần mở trường học làm gì, sớm đóng cửa cho rồi." Người phụ trách trường học thản nhiên nói.
Nghe vậy, tên buôn nô lệ cuối cùng không do dự nữa, mở cửa xe chở tù.
Những tù binh Germanic lần lượt bước xuống xe, người đàn ông vóc dáng to lớn nhất trong số đó nheo mắt nhìn người phụ trách trường học, sau đó không thèm để ý ai, xoay xoay cổ tay, cổ chân.
Tên buôn nô lệ liếc mắt nhìn người phụ trách trường học bên cạnh.
Người kia nói, "Nhanh lên, đừng lề mề nữa."
Thế là tên buôn nô lệ lấy chìa khóa trên người ra, mở xiềng xích cho đám người Germanic, hắn cố ý để người cao lớn nhất lại sau cùng, nhưng vẫn xảy ra chuyện ngoài ý muốn, khi hắn vừa mở xong xiềng xích cho người kia, ngay một giây sau đối phương đã bóp lấy cổ hắn, chỉ dùng một tay nhấc bổng hắn lên khỏi mặt đất.
Tên buôn nô lệ ra sức giãy giụa, loạn xạ đạp chân, tay thì vô ích cố gắng đẩy tay người Germanic ra, nhưng những đòn phản công của hắn trong mắt đối phương trông thật mềm nhũn, không hề có chút sức lực.
Mặt hắn chợt đỏ bừng, có thể cảm nhận được dưỡng khí đang dần biến mất khỏi cơ thể mình.
Nhưng cả hai huấn luyện sư, hay sáu dũng sĩ giác đấu đều không có phản ứng gì.
Ngay khi ý thức của tên buôn nô lệ ngày càng mơ hồ, tưởng mình sẽ chết ở đây, thì tên người Germanic vóc dáng cao lớn kia lại đột nhiên buông tay ra.
Tên buôn nô lệ rớt xuống đất, mũi chân chạm đất trước, nhưng ngay sau đó hai chân mềm nhũn, hắn quỵ xuống trước mặt người Germanic cao lớn kia.
Người phụ trách trường đấu sĩ giác đấu hừ lạnh một tiếng, "Xem ra ngươi còn chưa ngu quá mức."
"Phải không, ta lại thấy hắn nói có lý đấy chứ," người Germanic cao lớn kia kiêu ngạo nói, "đối phó với Bach các ngươi nên chuẩn bị thêm chút nhân thủ."
"So với dã man càng tệ chính là ngu xuẩn. Tên ngươi là Bach?" Người phụ trách trường học lạnh lùng nói, "Đưa cho tên ngu xuẩn Bach này một thanh kiếm gỗ tập luyện, để chúng ta xem hắn có bao nhiêu cân lượng." Nói xong, hắn lại nói với Bach, "Ngươi tốt nhất là lợi hại như cái miệng của mình, chứng minh mình xứng đáng với bảy ngàn Cestus, Happy Đồ Tư, đấu với hắn một chút."
Dũng sĩ giác đấu tên Happy Đồ Tư nghe vậy mỉm cười, bước ra từ đám người, hắn ném một thanh kiếm gỗ tập luyện xuống dưới chân người Germanic, đồng thời dặn dò, "Lát nữa nếu thấy đau thì nhớ xin tha nhé, ta sẽ cố gắng nhẹ tay chút."
"Ta thì ngược lại, ta thích dùng cách thô lỗ hơn để đánh cho người ta không xuống giường được." Lời lẽ thô tục của Bach chọc đám người Germanic cười lớn.
Happy Đồ Tư không chọn tranh cãi tiếp với người Germanic, rút kiếm tập luyện của mình, xoay vài vòng trong tay, "Đứng trước mặt ngươi là Happy Đồ Tư người Gaul, Victor của đấu trường..."
Kết quả là hắn còn chưa kịp giới thiệu xong, thì Bach đối diện đã xuất kiếm.
Nếu có ai đó nghĩ những người Germanic này giống như vẻ ngoài ngu xuẩn, thật thà của họ, thì quả thật là sai lầm, trên thực tế bọn này rất xảo trá, Bach nhận thấy Happy Đồ Tư lúc giới thiệu có vẻ lơ đãng nên không chút do dự ra tay.
Động tác của hắn rất nhanh, hơn nữa thân thủ mạnh mẽ như báo, một bước dài đã tới trước mặt Happy Đồ Tư.
Kiếm gỗ trong tay vung ra, mang theo một trận gió mạnh.
Nhưng Happy Đồ Tư lại không hề bối rối, rõ ràng trước đó không có chút phòng bị, vậy mà chỉ xoay người đã dễ dàng tránh được đòn đánh lén của Bach, sau đó còn nhẹ nhàng dùng mũi chân móc chân trái của Bach, khiến hắn không kịp thu thế, lại thêm lực xông tới trước, lập tức bị móc một cái lảo đảo, thân hình cường tráng của người Germanic mất thăng bằng, ngã xuống đất, suýt nữa húp đầy miệng cát.
"Mấy người Germanic các ngươi mồm mép thì hăng lắm, nhưng cơ thể lại rất thành thật, vừa gặp mặt đã vội quỳ xuống, cũng khách sáo quá nhỉ." Happy Đồ Tư trêu chọc.
Đám dũng sĩ giác đấu lại được dịp cười phá lên.
"Thật đáng thương, nếu đây là ở trên đấu trường, thì vừa rồi Happy Đồ Tư đã thừa thắng xông lên, một kiếm đâm vào sau lưng tên ngốc lớn xác này rồi."
"Cho nên mới nói đám người Germanic này chỉ được cái vẻ bề ngoài thôi."
Lời lẽ khinh thường của các giác đấu sĩ rõ ràng khơi dậy tính hiếu chiến trong lòng Bach.
"Lại đến!" Người Germanic tỏ vẻ không cam tâm, hét lớn rồi lại vào thế.
Lần này hắn tỏ ra cẩn trọng hơn rất nhiều, rõ ràng đã biết dũng sĩ giác đấu nhỏ con trước mặt này khó đối phó, Mà đối thủ của hắn Happy Đồ Tư thì vẫn giữ vẻ mặt cười hề hề không quan trọng.
Sau đó Bach lại là người khởi xướng tấn công trước, lần này người Germanic có thể thi triển toàn bộ bản lĩnh, kiếm pháp của hắn tuy không có quy tắc gì, nhưng lại rất hung bạo, có thể phát huy tối đa ưu thế về sức mạnh của hắn, người bình thường đối mặt với khí thế đáng sợ này cơ bản sẽ chưa đánh đã sợ, một thân thực lực chỉ có thể phát huy một nửa.
Nhưng Happy Đồ Tư thì không nằm trong số đó, hắn tránh trái né phải, cố gắng tránh những đòn tấn công trực diện của người Germanic, sau đó không ngừng dùng những chiêu trò nhỏ để quấy rối đối thủ của mình.
Kết quả là Bach càng đánh càng tức, hét lớn nhưng vẫn không thể làm gì được gã đáng ghét trước mắt.
Bach cảm thấy mình như con sư tử diễn trò bị xỏ mũi, có nanh vuốt nhưng mọi cử động chỉ như trò hề.
Cuối cùng, hắn không nhịn được gầm lên, "Cùng nhau động thủ!"
Những người Germanic còn lại liếc nhìn nhau, nhưng họ chưa kịp hành động thì người phụ trách trường học đã lên tiếng trước, "Đưa kiếm tập luyện cho bọn chúng."
Sáu dũng sĩ giác đấu cùng sáu tù binh Germanic, vừa vặn một đối một, không nhiều không thiếu.
Hai huấn luyện sư thậm chí còn thản nhiên đứng một bên chỉ điểm động tác, giúp các dũng sĩ giác đấu hoàn thiện kỹ năng chiến đấu, hành động này đã triệt để chọc giận những người Germanic.
Nhưng sau khi thấy vết xe đổ của Bach, năm người Germanic khác không dám khinh địch nữa, đều dốc mười hai phần tinh thần, nhưng có một số việc không phải cứ nghiêm túc là có thể giải quyết được, dù cho những tù binh Germanic này đã dùng hết sức lực, nhưng kết quả đối chiến vẫn nghiêng về một phía.
Dũng sĩ giác đấu hoàn toàn chiến thắng, cả sáu người Germanic bao gồm Bach đều bị đánh nằm rạp xuống đất.
Lúc này người phụ trách trường học lại lên tiếng, "Có tự tin là tốt, nhưng chỉ có chút trình độ này, thì đừng suốt ngày khoác lác nữa, đừng tưởng giết được vài người, có chút chiến công là đã là cao thủ, trước mặt các ngươi những dũng sĩ giác đấu này đã trải qua những trận chiến tàn khốc hơn các ngươi rất nhiều, đây mới thật sự là đàn ông, so với bọn họ, các ngươi ngay cả cái rắm cũng không bằng."
Bạn cần đăng nhập để bình luận