Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 114: Ngươi thắng

Chương 114: Ngươi thắng
Trương Hằng cùng đám người Germanic kia một lần nữa trở lại sân huấn luyện. Lúc này mặt trời đã hoàn toàn lặn, Bach đốt đèn lên, còn lại mấy người Germanic thì canh giữ cửa vào sân huấn luyện, đảm bảo hai người không bị ai quấy rầy.
"Ngươi muốn loại vũ khí nào?" Bach hất cằm hỏi Trương Hằng.
"Cho ta một thanh kiếm gỗ tập luyện là được." Trương Hằng nói.
"Giáp bảo hộ thì sao?"
"Không cần."
Bach ném cho Trương Hằng một thanh kiếm gỗ, đồng thời cảnh cáo, "Nói trước, ta sẽ không vì ngưỡng mộ ngươi mà nương tay đâu, tốt nhất ngươi hãy chuẩn bị tinh thần bị ta đánh cho tơi tả đi."
"Chuyện này... ta chỉ có thể nói thế sự khó lường." Trương Hằng đón lấy kiếm gỗ tập luyện, tùy ý cầm lên ước lượng thử.
Kiếm gỗ tập luyện của trường đấu sĩ giác đấu đều làm bằng gỗ, chiều dài ngắn hơn nhiều so với đao, ngược lại hơi giống kiếm đồng thời Xuân Thu, dựa theo lý thuyết "một tấc dài hơn một tấc mạnh, một tấc ngắn hơn một tấc hiểm" thì có lẽ là vì muốn làm cho màn biểu diễn giác đấu trông đặc sắc hơn.
Bach thấy Trương Hằng chỉ lấy kiếm gỗ nên bản thân cũng không muốn chiếm tiện nghi gì, cũng chỉ lấy một thanh kiếm gỗ tập luyện.
"Vậy còn khiên của ngươi?" Lần này đến lượt Trương Hằng hỏi.
"Ngươi đừng lo cho ta." Bach kiêu ngạo nói.
"Tùy ngươi thôi, dù sao lát nữa nếu ngươi cần có thể đi lấy bất cứ lúc nào."
Cuối cùng Bach vẫn bị câu nói của Trương Hằng chọc tức, "Đừng tưởng rằng ta nể mặt ngươi một chút thì ngươi lên mặt, ta đổi ý, ta sẽ cho ngươi một tuần không xuống giường được."
"Vậy sao, vậy thì ngươi cần phải gắng sức hơn." Ngược lại Trương Hằng vẫn là bộ dạng chậm rãi không nhanh không chậm, nhướng mày đáp lời.
Ngay sau đó, Bach đã lao tới trong sự giận dữ, đồng thời vung kiếm gỗ trên tay ra.
Kết quả hắn liền gặp lại cảnh tượng tương tự bảy ngày trước, Trương Hằng không biết làm sao mà nhẹ nhàng né được một đòn của hắn, sau đó nhân lúc hắn xông tới trước lực vẫn còn, chân trụ không vững, dùng kiếm gỗ trên tay vỗ về phía lưng hắn.
Một tiếng "bộp" vang lên, thân thể Bach lập tức bay ra ngoài, lăn trên đất một vòng.
Nhưng người Germanic vừa lăn một vòng lập tức đã bật dậy, và khi hắn nhìn về phía Trương Hằng, ánh mắt rốt cuộc đã thay đổi.
Trong mắt người ngoài, đây là bệnh cũ của Bach tái phát, coi thường địch thủ liều lĩnh, bị người ta bắt được sơ hở khi hành động, mượn lực đánh hắn văng ra ngoài, là một kiểu chiến đấu hết sức mưu mẹo.
Nhưng chính Bach biết rất rõ, kế hoạch huấn luyện chuyên môn mà Gabi và huấn luyện viên đề ra cho hắn chính là đang cố gắng sửa những thói quen xấu khi chiến đấu của hắn, hiện tại hắn đã không giống với một tuần trước nữa, tuy vẫn không chắc chắn là đối thủ của Habitus, nhưng nếu đối phương dùng lại chiêu trước đó, hắn cũng sẽ không ngã nhào chật vật như vậy.
Mà động tác của Trương Hằng nhìn thì có vẻ giống với Habitus, đều theo lối nhanh nhẹn, nhưng thực tế hai người vẫn khác nhau rất lớn, đặc biệt là cái vỗ của Trương Hằng, làm cho thân thể Bach mất hoàn toàn cân bằng, đó mới chính là lý do thực sự hắn ngã nhào xuống đất.
Chẳng lẽ tên này thật sự là cao thủ như hắn khoác lác? Nhưng vì sao trong quá trình huấn luyện trước đó hoàn toàn không nhìn ra, Bach có chút nghi ngờ không chắc chắn.
Mang theo nghi vấn trong lòng, hắn lại xông lên, kết quả chỉ hai chiêu sau, lồng ngực của hắn đã bị kiếm gỗ của Trương Hằng đánh vào.
Trương Hằng không dùng lực quá lớn, trên cơ bản cũng chỉ chạm nhẹ vào ngực trái của hắn một cái.
Trước kia lúc còn ở đạo trường Koyama, mỗi khi rảnh rỗi hắn cũng sẽ chỉ dạy bọn trẻ con ở đó luyện đao, đánh giao hữu tương tự không ít trận, ra tay cũng hết sức có chừng mực.
Nhưng Bach vẫn kinh hãi, toát mồ hôi lạnh cả người, biết rằng nếu đối phương cầm vũ khí thật trong tay, e là hắn đã bị mổ bụng xẻ ngực.
Ngược lại, Trương Hằng cũng không nhân lúc Bach đang kinh ngạc thất thần mà tiếp tục tấn công, ngược lại thu hồi kiếm gỗ lùi về sau hai bước, hết sức lịch sự hỏi thăm, "Bây giờ ngươi có cần khiên không?"
Bach nghe vậy chỉ cảm thấy mặt nóng ran, nhưng trong lòng hắn hiểu rõ, có khiên cũng chưa chắc bảo vệ được trước công kích của Trương Hằng, nhưng nếu không có khiên thì hắn thực sự đánh không nổi nữa.
Bach tuy hơi bốc đồng, nhưng không phải là ngốc, nghe vậy liền ngoan ngoãn lấy một cái khiên tròn nhỏ, cầm ở tay trái, đồng thời không tiếp tục công, mà lần đầu tiên bày ra tư thế phòng thủ, như lâm đại địch.
Mấy người Germanic đang canh gác cũng thấy kết quả cuộc giao đấu trước đó của hai người, cả đám đều thu lại nụ cười trên mặt, vô thức nín thở.
Bach là dũng sĩ nổi tiếng trong bộ lạc, vì báo thù cho người thân, mấy năm nay hắn đã xử lý không ít lính La Mã, còn có một vị Bách phu trưởng, trước kia thua dưới tay Habitus đã làm người ta có chút kinh ngạc, nhưng bây giờ đã qua một tuần, bọn họ cũng đã nghe về lai lịch của Habitus, biết rằng mình đã bị Gabi tính kế.
Dù là trong đấu trường giác đấu chính thức, Habitus cũng là người hết sức nổi tiếng, tuy không thể coi như vương bài như Cisnertus, nhưng cũng coi như là chuẩn vương bài bậc nhất, có không ít thiếu nữ thầm mến hắn, dưới tình huống mệt nhọc đường xa lại không rõ nội tình đối thủ, Bach thua bởi hắn cũng không có gì không thể chấp nhận.
Nhưng Trương Hằng, Trương Hằng lại hoàn toàn là một tình huống khác.
Mọi người cùng nhau vào trường đấu sĩ giác đấu, một người là ngôi sao hy vọng, người nối nghiệp của Cisnertus, người còn lại thì từ đầu tới cuối không ai nghe nói đến, còn bị phân đến vị trí song đao sĩ vốn không được xem trọng.
Theo lý mà nói hai người này đối đầu, thắng bại vốn dĩ chẳng có gì đáng nghi.
Và từ cuộc giao thủ trước đó của hai bên mà thấy, kết quả đúng là không có gì đáng lo, Bach hoàn toàn bị áp chế, gần như không có chút sức hoàn thủ nào, cho dù bây giờ hắn đã có khiên, nhưng chỉ cần nhìn vào việc hắn đã nửa ngày không ra tay tấn công thì có thể thấy lòng tin của hắn cũng đã bắt đầu lung lay.
Bach không nhúc nhích, Trương Hằng bắt đầu di chuyển.
Hắn vung kiếm gỗ trên tay, phối hợp với bước chân, mỗi một đòn tấn công đều nhắm vào vị trí hết sức khó chịu của Bach, Bach không thể không dùng khiên và kiếm gỗ trên tay để luân phiên chống đỡ, mới miễn cưỡng chặn được hết đợt công kích này đến đợt khác của Trương Hằng, trên trán của hắn đã sớm lấm tấm mồ hôi, trong tai toàn là tiếng va chạm lốp bốp giữa khiên gỗ và kiếm gỗ.
Bach biết mình không thể lùi được nữa, nếu không khí thế đối phương sẽ càng ngày càng mạnh, mà chính hắn sắp bị dồn vào chỗ góc sân huấn luyện, đến lúc này ngược lại hắn lại quên hết mọi tạp niệm, quyết tâm liều mạng, bất chấp nguy hiểm bị đâm trúng mà vung kiếm gỗ trên tay ra.
Đây là lần đầu tiên hắn cất lên tiếng kèn phản công, Bach cũng không trông chờ vào có thể có kết quả gì, chỉ cần có thể ép Trương Hằng ra một chút, để hắn có thể thở được hai hơi cũng đã xem như thành công, nhưng điều làm hắn không ngờ đến là sau một tiếng "bộp", khi hắn ngẩng đầu lên liền thấy Trương Hằng lùi về sau nửa bước, mà kiếm gỗ trong tay người kia đã bị đánh bay ra ngoài, rơi xuống một chỗ trống bên cạnh.
"Ngươi thắng." Trương Hằng nháy mắt với Bach đang ngơ ngác, "Chúc mừng."
Bạn cần đăng nhập để bình luận