Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 592: Gặp lại

Thực tế chỉ cần ổn định lại tâm thần suy nghĩ một chút, Tùng Giai liền biết cho dù có thể thuyết phục cảnh sát ra mặt cũng chưa chắc có tác dụng gì, trên đảo lực lượng cảnh sát vốn cũng không mạnh, thậm chí còn không bằng một vài bộ lạc Inuit. Những người Inuit kia, mặc dù những năm này đã dùng tới điện thoại, TV... nhưng rất nhiều cũng vẫn còn duy trì những thói quen sinh hoạt tương đối nguyên thủy, lấy đi săn và bắt cá mà sống, cho nên thân thể đều rèn luyện có chút cường tráng, mà nghĩ đến đây, Tùng Giai liền lại nghĩ tới Ole và Alicia. Tùng Giai cũng không biết hai người hiện tại thế nào, lúc tách ra bọn họ nói muốn bảo vệ thánh vật trước, đoán chừng trong thời gian ngắn cũng không thể thoát ra được, thế là Tùng Giai lại đem điện thoại lấy ra đặt trở về.
Nàng nhìn một chút Trương Hằng bên cạnh, phát hiện người này lúc này ngược lại là vẫn như cũ rất bình tĩnh, một chút cũng không có cảm giác tình thế cực kỳ nghiêm trọng trước mắt, giống như là việc bọn họ sắp làm chỉ là đi công viên hoặc đi sân chơi, mà không phải một cái đầm rồng hang hổ nào đó. Trương Hằng mắt nhìn thời gian trên tay, Greenland so với Bắc Kinh muộn mười tiếng, lần trước lúc hắn ngừng là vào hai giờ chiều giờ Greenland, thời điểm đó hắn vẫn còn ở sân bay, cho nên muốn dựa vào lúc ngừng để xâm nhập vào viện bảo tàng mỹ thuật, hắn cần phải đợi thêm hơn nửa ngày nữa.
Thời gian này hơi dài, bác sĩ đến lúc đó chưa chắc còn sống. Vì vậy, Trương Hằng quyết định xem xét tình hình bảo vệ của viện bảo tàng mỹ thuật trước rồi quyết định, dù sao hiện tại hắn còn mang theo một đám đạo cụ 【 Vô Hạn Tích Mộc 】, mặt khác Âm Ảnh Chi Dực hôm nay cũng chưa dùng đến, coi như đến lúc đó có gặp phải phiền toái gì, trốn vẫn có thể chạy thoát. Bởi vậy Trương Hằng liền bảo Tùng Giai lái xe chở anh đi viện bảo tàng mỹ thuật trước, còn bản thân thì cầm Laptop của bác sĩ Baker xuống, một bên xem các văn kiện bên trong, xem có thể tìm được tư liệu liên quan đến cuộc khảo cổ mười tám năm trước hay không, một bên giải mã điện thoại lấy được từ người biểu diễn.
Máy tính của bác sĩ Baker dị thường sạch sẽ, chắc là vừa mới đổi không lâu, thậm chí ngay cả lớp màng bảo vệ phía sau cũng chưa bóc ra, Trương Hằng cũng chỉ có thể tìm thấy trong đó vài game giết thời gian nhỏ, cùng một cặp tài liệu đánh dấu bệnh án, bên trong thu nhận các bệnh nhân mà bác sĩ Baker đã xem qua trước đó. Khoảng thời gian rất dài, có điều kỳ lạ là cũng không có ca bệnh nào gần đây, bệnh án gần nhất cũng là từ hai năm trước, chỉ là một trường hợp trầm cảm sau sinh bình thường, mà còn lại đều là những chứng bệnh tâm lý cực kỳ thường gặp, phía trên ghi thông tin cơ bản của người bệnh cùng thời gian điều trị, hai điểm trên cơ bản này cũng không thấy có vấn đề gì, nhưng Trương Hằng vẫn phát hiện ra một chút dị thường.
Bởi vì trong đó một vài bệnh án, khoảng cách thời gian lại phát sinh biến hóa, khi Trương Hằng lật xem những bệnh án của Baker lúc mới lên đảo đã phát hiện, bác sĩ Baker đã có chủ ý bố trí thời gian hẹn gặp của một bệnh nhân quen thuộc vào cùng một khoảng thời gian, mà số lượng bệnh nhân ông khám mỗi tháng dù khác nhau, nhưng trong một khoảng thời gian tương đối dài, số lượng bệnh nhân sẽ không chênh lệch quá nhiều. Nhưng mà khi Trương Hằng lập những bệnh án ban đầu này theo thời gian, lại phát hiện có một đoạn thời gian số bệnh nhân của bác sĩ Baker ít đi bất thường, cộng thêm sự biến hóa về thời gian gặp mặt đó, Trương Hằng có lý do tin rằng bác sĩ Baker rất có thể đã loại đi một phần bệnh án trong đó.
Nói cách khác, những tài liệu bệnh án mà Trương Hằng cầm được hiện tại là không đầy đủ, tỉ như người biểu diễn nhảy lầu trước đó mà Trương Hằng một mực nghi ngờ cũng là bệnh nhân của bác sĩ Baker, nhưng anh lại không thể tìm thấy bất kỳ tư liệu nào liên quan đến người đó trong tài liệu này, và có vẻ như, những bệnh án mà bác sĩ Baker đã rút đi rất có thể đều có liên quan đến đội bí ẩn đó. Trương Hằng còn chưa kịp tiếp tục tìm hiểu tin tức trong điện thoại của người biểu diễn, thì Tùng Giai đã lái xe việt dã đến cổng viện mỹ thuật, giờ này viện mỹ thuật đã sớm đóng cửa, tuy nhiên bên trong lại vẫn sáng đèn, chỉ có cửa chính là đã khóa.
Trương Hằng không thấy bóng dáng bảo an hay người canh gác ở đây, dường như bọn họ đều đã tan tầm về nhà, lần này lại là Tùng Giai phát hiện trước, nàng thấy chiếc SUV của bác sĩ Baker ở bãi đỗ xe của viện bảo tàng, việc này dường như cũng xác nhận suy đoán trước đó của Trương Hằng. Sau trận động đất, bác sĩ Baker đã lập tức chạy đến nơi này, tuy nhiên khi Tùng Giai tiếp tục lái về phía trước thì lại sững sờ, vì nàng lại thấy chiếc xe van màu trắng của Ole và Alicia bên cạnh quán cà phê ở đối diện con đường. “Bọn họ cũng tới đây sao?” Tùng Giai vội vàng lấy điện thoại, không kịp chờ đợi bấm số của Ole, nhưng đầu dây bên kia lại nhắc người dùng đã tắt máy.
Trương Hằng vốn định xem có nên chờ đến lúc ngừng tiếp theo hay không, bây giờ cũng từ bỏ ý định này, anh đến Greenland là để điều tra chuyện của mười tám năm trước, đương nhiên anh hy vọng người biết chuyện là bác sĩ Baker còn sống. Mà hai người Ole và Alicia, mặc dù sức chiến đấu bình thường, nhưng bộ lạc sau lưng bọn họ có thể giúp ích cho cuộc điều tra của Trương Hằng, nhất là nếu như sau này anh có ý định đi về phía bắc, ở nơi đó không có thành thị mà có một vài bộ lạc người Inuit, có sự trợ giúp của người bản địa, cho dù làm gì cũng sẽ thuận tiện hơn, càng không cần phải nói bản thân Alicia dường như cũng có liên quan đến việc điều tra mà Trương Hằng muốn làm.
Trương Hằng không muốn bọn họ nhanh chóng gặp chuyện. Do đó, anh cũng không do dự nữa, gập máy tính lại đặt ở phía sau ghế, rồi nói với Tùng Giai, "Cô ở chỗ này chờ tôi, nhớ kỹ phải luôn giữ xe trong trạng thái đang nổ máy, thấy có tình huống bất thường thì lập tức lái đi, lái thẳng đến sở cảnh sát, đừng bận tâm đến tôi.”
“Anh chẳng lẽ định chỉ một mình vào trong đó sao?” Tùng Giai kinh ngạc hỏi.
“Ừ, yên tâm, tôi có thể bảo đảm an toàn cho mình.” Trương Hằng nói xong cũng không giải thích thêm, liền mở cửa xe nhảy xuống. Anh đi sờ vào động cơ của chiếc xe van đã tắt, tính thời gian, hai người Ole và Alicia cũng nên vừa đến đây không lâu, bọn họ tiến vào cũng tầm khoảng ba đến bảy phút, nếu như gặp phải mai phục gì đó thì may mắn vẫn có thể chống đỡ được đến lúc anh đuổi tới. Tuy nhiên sau đó, Trương Hằng lại không đi vào từ cửa chính, vì ở đó có một camera giám sát thời gian thực, anh vòng ra sau nhà bảo tàng, đi đến cửa hông, dù ở đó cũng có khóa, nhưng lại không lắp camera giám sát.
Trương Hằng lấy ra 【 Dây xích thú cưng 】 từ trong túi, thời gian anh có được đạo cụ này không lâu, nhưng đã cho đối phương ăn không ít đồ sắt, hơn nữa còn làm theo lời người pha rượu, luôn để nó trong túi, chứ không đặt trong hộp kín để nuôi dưỡng tình cảm, mà kết quả là đã suýt chút nữa bất cẩn để gia hỏa này gặm thủng cả máy bay, gây ra cảnh công dã tràng. Mặc dù bản thân Trương Hằng có Âm Ảnh Chi Dực không sao, nhưng những hành khách khác trên máy bay chỉ sợ sẽ gặp tai họa, cũng may Trương Hằng phát hiện kịp thời, trước khi họa lớn xảy ra, đã giúp nó kiềm chế cái miệng lại. Bây giờ rốt cuộc cũng đến lúc cái tên tham ăn này bắt đầu làm việc, Trương Hằng đưa 【 Dây xích thú cưng 】 đặt trước ổ khóa rồi nói, "Mở nó ra."
Bạn cần đăng nhập để bình luận