Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 84: Ngẫu nhiên gặp

Chương 84: Ngẫu nhiên gặp
"Tên gì?"
"Trương Hằng."
"Trình độ văn hóa?"
"Đại học đang học."
"Hộ khẩu ở đâu và số chứng minh thư?"
"..."
Mặc kệ thế nào, một người đang sờ sờ trước mắt biến mất không thấy đâu, Trương Hằng vẫn là chọn báo cảnh sát, tốc độ xuất cảnh của đồn công an rất nhanh, nhưng không thu hoạch được gì lớn, vì thời gian tương đối muộn, lúc sự việc xảy ra ngoài Trương Hằng ra thì không có người chứng kiến, trong hẻm nhỏ đó cũng không có camera, chỉ từ camera của một cửa hàng thuốc bên cạnh miễn cưỡng thấy được tình hình bên ngoài ngõ, còn chuyện gì bên trong thì không ai biết được.
Cảnh sát điều tra đưa cả hai người về đồn, Trương Hằng ngồi ở ghế bên ngoài đợi chừng hơn hai mươi phút, đến khi một cặp vợ chồng đánh nhau được hòa giải xong, mới có người gọi hắn vào ghi lời khai.
Nữ cảnh sát đối diện hỏi hắn mấy câu thông tin cá nhân theo lệ cũ, sau đó rốt cuộc vào đề chính, khi nàng hỏi người kia biến mất thế nào thì Trương Hằng hơi do dự một chút, vẫn quyết định nói thật.
"Chỗ đó ánh sáng hơi tối, tôi nhìn không rõ lắm, cô ta như bị bức tường nuốt vào."
"Cái gì?" Nữ cảnh sát ghi lời khai hoài nghi tai mình có vấn đề, "Đây là sao, ví von à? Có bức tường sập nào vùi cô ta xuống không?"
"Không phải, là nghĩa đen." Trương Hằng nói.
Nữ cảnh sát đập cây bút bi vào bàn, sắc mặt hơi tức giận, "Cậu là sinh viên, hẳn phải biết báo án giả là phạm pháp chứ, có muốn chúng tôi thông báo cho lãnh đạo trường của cậu không?"
Trương Hằng nghe vậy im lặng, hắn không trách nữ cảnh sát nổi nóng vào lúc này, vì dù là ai bỏ thời gian buổi tối trong phòng làm việc trực ban, mà bị người như vậy trêu đùa cũng tuyệt đối không vui.
Nhưng vì liên quan đến một mạng người, hắn không muốn tùy tiện bịa một lý do lừa gạt cảnh sát, chỉ có thể nói, "Có lẽ là tôi nhìn nhầm, chỗ kia tối thui, nhưng lúc đó từ góc nhìn của tôi, cô ta đích thật đã biến mất trong tường."
Nữ cảnh sát nhíu mày, lần này nàng lại khống chế được cơn giận của mình, nhìn về Trương Hằng, ánh mắt hắn không trốn tránh, bình tĩnh nhìn lại.
Nữ cảnh sát không thấy ý trêu đùa của kẻ cố tình gây rối, hơn nữa trước đó Trương Hằng cũng đã nói ánh sáng quá mờ, mình không nhìn rõ lắm, nên cuối cùng nàng quyết định không xoắn xuýt vấn đề này nữa, mà chuyển sang hỏi quan hệ của Trương Hằng với người mất tích.
Việc ghi lời khai hết thảy mất 20 phút, có lẽ do Trương Hằng rất hợp tác, nên thái độ của nữ cảnh sát cũng khá hơn nhiều, sau khi viết xong chữ cuối cùng thì nàng thu bút lại, nàng nói thẳng, "Hiện trường mất tích không có dấu vết xâm hại, lời khai của anh không đủ tin, đứa bé kia thì không chịu mở miệng, tình huống này khó mà lập án... Nhưng dù sao thì cũng cảm ơn anh, ít nhất cũng phát hiện ra một trẻ vị thành niên lang thang đầu đường, chúng tôi sẽ cố gắng nhanh chóng tra ra thân phận của nó, liên lạc với người nhà đến đón nó."
Trương Hằng đã làm hết phận sự, cũng đoán trước được kết quả này, nhưng vẫn cảm thấy tiếc nuối, hắn biết lão nhân nhặt ve chai kia chỉ sợ rất khó được cứu trở về, trong mỗi thành phố đều có rất nhiều người sống ở tầng lớp dưới đáy xã hội, có rất ít người quan tâm đến sự sống chết của họ, bất kể vật kia là gì nó đều cực kỳ giảo hoạt, biết nhắm vào mục tiêu nào ít gây phiền phức nhất, trên thực tế nếu không phải Trương Hằng vừa lúc đi ngang qua, rất có thể căn bản không ai biết hai người nhặt rác biến mất trong thành phố đêm nay.
Trương Hằng đứng dậy bắt tay nữ cảnh sát cáo biệt, nhìn tiểu quỷ nhặt ve chai đang ngồi yên trên ghế, hắn có vẻ vẫn chưa lấy lại tinh thần sau chuyện trước đó, tay còn cầm nửa hộp gà rán nhặt được từ thùng rác.
Trương Hằng lại rút trong ví ra 300 tệ, đưa cho nữ cảnh sát, "Cho nó mua chút gì ăn đi, nó vẫn chưa ăn tối."
Nữ cảnh sát cau mày, không nhận tiền, "Anh cũng tốt bụng đấy, đi đi, cũng không thiếu anh ít tiền này, đều đến đồn công an cả rồi, sao có thể để nó đói được."
Lúc Trương Hằng đi ra cửa lớn thì trong lòng hơi nặng trĩu. Đêm nay, điều hắn gặp phải không nghi ngờ gì là một chuyện siêu tự nhiên, chỉ là không biết đầu nguồn là quái vật giống Morseby hay là người chơi có đạo cụ game giống hắn.
Nhưng dù đáp án nào thì cũng không phải hiện tượng tốt. Theo cách nói của gã hề đường phố thì có nhiều thứ đã tồn tại trên thế gian mấy ngàn vạn năm, nhưng từ lâu như vậy đến nay, mọi người vẫn bình an vô sự.
Nhưng trò chơi thần bí hôm nay xuất hiện rõ ràng đã phá vỡ sự bình yên đó, Trương Hằng chợt nhận ra việc Morseby xuất hiện tại sân bay Cầu Vồng, không hề như gã hề đường phố nói chỉ là vừa lúc chọn trúng một cặp du khách Trung Quốc đơn giản như vậy, nó đặt chân vào vùng đất xa lạ này rõ ràng là có nguyên nhân.
Nhưng phiền toái hơn thật ra vẫn là người chơi, theo quá trình game có thể người chơi còn sống sót ít nhiều sẽ có đạo cụ, Trương Hằng không biết người tạo game dùng cơ chế gì để chọn người chơi, nhưng hiển nhiên không phải tất cả mọi người đều thích giữ kín như hắn.
Sau khi có được sức mạnh siêu nhiên, làm sao sử dụng sức mạnh đó sẽ trở thành lựa chọn của mỗi người, nhất là khi cân nhắc đến áp lực tử vong mỗi vòng chơi, hành vi cực đoan của người chơi càng có khả năng xảy ra hơn.
Trương Hằng không muốn làm anh hùng, nhưng không hi vọng nơi mình sống bị người ta gây rối.
Về đến trường thì đã gần mười hai giờ, Trương Hằng không đi cửa chính, mà đi cửa hông phía tây, cánh cửa này vì cách xa trạm xe buýt nên bình thường không có nhiều người đi, nhưng lại gần khu nhà ở của giảng viên, một số thầy cô đi làm hay đi từ chỗ này.
Khi Trương Hằng đến cửa, vừa hay một chiếc xe vụt tới dừng lại ngay bên phải hắn, Thẩm Hi Hi từ trên xe vội vã bước xuống, cô sững sờ khi thấy Trương Hằng, cả hai đều có chút xấu hổ.
Trương Hằng nhớ tới những tin đồn mà mình từng nghe, nhưng chiếc xe đen nhanh chóng rời đi, hắn không nhìn rõ người lái bên trong có phải là lão già như trong lời đồn hay không.
Thẩm Hi Hi nhét chiếc túi đen trong tay vào túi nhỏ của mình, vẻ mặt nhanh chóng trở lại như ban đầu, nhưng vẫn không khỏi lộ ra nụ cười khổ, "Sao chúng ta luôn gặp nhau vào những lúc sai lầm vậy."
"Cô không cần giải thích với tôi." Trương Hằng nói, hắn nói thật lòng, quan hệ của hai người chỉ là bạn bè bình thường, Thẩm Hi Hi có làm gì cũng không cần cố ý nói cho hắn biết, hơn nữa Trương Hằng bản thân thật ra không quá tin vào những tin đồn đó, với sự thông minh của cô gái này, nếu cô thật sự đi làm chuyện đó, sẽ không lộ liễu như vậy để cho đối phương lái xe đưa đến trước cửa trường.
Trương Hằng tò mò là tại sao trong một thời gian dài như vậy, Thẩm Hi Hi không hề phản bác những lời đồn này.
Cô hé miệng, muốn nói gì đó nhưng lại nhìn thời gian trên điện thoại, cuối cùng chỉ nói, "Để lát nữa rồi nói tiếp nha, ký túc xá sắp đóng cửa rồi, tôi đi trước đây."
Ký túc xá nữ cách cửa tây khá xa, còn không đến năm phút nữa thì đóng cửa, nên thời gian Thẩm Hi Hi còn lại thật sự không nhiều. Hai người tạm biệt nhau rồi ai về phòng nấy.
Bạn cần đăng nhập để bình luận