Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 86: Nửa đêm tiến đến

Trương Hằng từ tiệm tạp hóa thắng lợi trở về, đeo ba lô đi qua đại sảnh lữ xá Gillman. Người phục vụ nam có tướng mạo kỳ dị kia không hề nói một lời, giống như không thấy chiếc ba lô lạ thường phía sau hắn, mặc kệ khẩu súng trường đã lòi ra một đoạn dài.
Trương Hằng bước lên cầu thang cũ kỹ đi về phòng trên tầng cao nhất, tấm ván gỗ dưới chân phát ra tiếng cọt kẹt, tựa hồ phản đối việc người hắn đột nhiên nặng thêm.
Đèn điện ở hành lang cũng chẳng khá hơn bên ngoài bao nhiêu, tuy vẫn sáng, nhưng phạm vi chiếu sáng rất hạn chế, hơn nữa cái bóng hắt lên tường nhìn cũng khiến người rợn tóc gáy.
Trương Hằng để ý thấy phòng Farber Cort đối diện có người đi lại, qua tiếng bước chân có thể đoán được vị khách trẻ tuổi tha hương đang bực bội, nhưng không lâu sau hắn lại ngồi xuống, có vẻ như còn lấy sách ra từ hành lý, Trương Hằng nghe được tiếng lật sách, Farber Cort dường như muốn tỉnh táo lại bằng cách này.
Vậy nên Trương Hằng cũng không nán lại hành lang nữa, mà đẩy cửa phòng mình ra.
Về đến phòng, Trương Hằng không nghỉ ngơi ngay mà bắt đầu sắp xếp đồ đạc mang về, hắn dùng phương pháp chế tạo bình xăng mà đội du kích Phần Lan đã dạy trong chiến tranh, tất nhiên là dùng mấy chai rượu, nhưng rượu whisky thường độ cồn không cao, khó bắt lửa, Trương Hằng đã chưng cất được chút whisky độ tinh khiết cao hơn, và gắn thêm một cái ngòi dễ cháy để làm ngòi nổ.
Sau đó, hắn nạp đầy đạn cho cả ba khẩu súng, cột móc vào đầu dây thừng để leo tường. Cuối cùng Trương Hằng cầm lên dây câu, chẳng mấy chốc trong phòng đã được giăng đầy dây, những sợi dây này rất nhỏ, dưới ánh đèn lờ mờ khó nhìn ra, huống chi trong bóng tối sau khi tắt đèn.
Chỉ mình Trương Hằng biết vị trí những sợi dây câu kia.
Hắn không trông đợi chúng có thể giết người, dù sao độ sắc và bền của chúng đều có hạn, chỉ cần có thể cản trở những vị khách không mời mà đến thì tốt, nhất là để kẻ địch lo lắng trong phòng không biết còn những cái bẫy nào nữa, vậy hành động của chúng tự nhiên sẽ bị cản trở.
Trương Hằng đặc biệt chú ý các vị trí cửa ra vào và cửa sổ, sau khi để một đường lui cho mình thì phong tỏa các chỗ khác bằng dây câu.
Làm xong mọi việc, hắn lấy ghế chèn chốt cửa rồi nằm xuống giường.
Hắn không ngủ, một vì không chắc nơi này là mộng cảnh hay chỗ nào khác, hai là bản thân không buồn ngủ, nên hắn nằm đó kiểm tra bốn món đạo cụ trong bóng ma series.
Trương Hằng không lý giải được vì sao, nhưng sau khi đến đây hắn cảm nhận rõ rệt sức mạnh trong bộ bóng ma có dấu hiệu hồi phục, nhưng lại khác với cảm giác khi hắn sử dụng trước đây, Trương Hằng lấy ra [bóng ma thời khắc] mà mình thích dùng nhất và nghĩ đến Quạ Đen trong lòng.
Nhưng ngay sau đó hắn không nhìn thấy Quạ Đen trong bóng tối, Trương Hằng thử dùng [bóng ma chân] với số lần còn lại cũng không có kết quả.
Trương Hằng định thử lại với [bóng ma chi chìa], nhưng tai hắn chợt động đậy.
Có tiếng cọt kẹt truyền đến từ cầu thang và hành lang, điều này nghĩa là có người đang lên lầu, mà không phải là khách trọ mới, cũng không phải nhân viên lữ xá, ngoài việc chuyến xe buýt đêm nay ngừng hoạt động - vốn là thứ duy nhất liên hệ với bên ngoài - thì lý do còn lại là người đến cố tình đi rất nhẹ.
Điều này cho thấy đối phương đang lén lút đi lên, không muốn để ai biết.
Trương Hằng mất khá nhiều thời gian chưng cất whisky và bố trí bẫy, giờ đã quá 12 giờ đêm, phần lớn mọi người chắc chắn đã ngủ, và dường như để xác thực dự đoán của mình, đèn điện cũ kỹ trong phòng Trương Hằng đột ngột tắt, căn phòng chìm vào bóng tối.
Không phải vì đèn đã hết tuổi thọ, đến ngày nghỉ hưu vinh quang, mà vì ai đó đã ngắt công tắc điện.
Trương Hằng biết kịch hay sắp bắt đầu.
Người dân trong trấn luôn miệng nói ban đêm có khánh điển, nhưng đến giờ ngoài đường phố vẫn không một bóng người, những kẻ đó đã chuẩn bị rầm rộ lâu như vậy, chẳng có lý gì lại về nhà ngủ hết cả.
Nhưng Trương Hằng cũng không nóng vội, hắn nằm im trên giường, xem thử tên kia ngoài hành lang định làm gì.
Ngoài dự đoán của Trương Hằng, đối phương đi trước đến phòng 428 của Farber Cort, đứng ở cửa một lúc, có lẽ đang nghe ngóng động tĩnh, sau đó vang lên tiếng chìa khóa cắm vào ổ.
Farber Cort hiển nhiên cũng không phải là không hề đề phòng, vẻ lo lắng trước đó của hắn đã nói lên nhiều điều, dù không đồng tình với kế hoạch vũ trang của Trương Hằng, nhưng có vẻ sau khi trở về hắn cũng đã chuẩn bị chút ít, kẻ ở ngoài cửa dùng chìa khóa thử một hồi mà không mở được cửa, thế là hắn lại đi quanh phòng bên cạnh.
Phòng ở lữ xá Gillman rất đặc biệt, lấy phòng của Trương Hằng làm ví dụ, tuy chỉ là phòng đơn nhưng lại có một cửa chính và hai cửa bên hông, hai cửa bên đó thông với hai phòng bên trái và phải, Trương Hằng đoán chừng phòng 428 đối diện cũng tương tự.
Kẻ xâm nhập hiển nhiên muốn mở lối đi riêng sau khi phát hiện cửa chính không thông, nhưng sau một hồi loay hoay, thử cả hai cửa bên vẫn không thể tìm được cách vào phòng 428. Trương Hằng cứ ngỡ tên kia sẽ tạm thời bỏ 428 chuyển sang đột nhập phòng hắn, nhưng bất ngờ là, tiếng động trên hành lang lại theo đó mà đi xa dần, người đến dường như đã quay xuống lầu.
Sau đó Trương Hằng nghe thấy tiếng bước chân từ phòng 428, Farber Cort hiển nhiên chưa ngủ, chàng trai trẻ tội nghiệp chắc đang sợ hãi lắm, nhưng hắn không chìm trong nỗi sợ hãi, hắn biết cơ hội hiếm có, đối phương đã quyết định ra tay với hắn thì chắc chắn không dễ dàng bỏ cuộc, đợi trong phòng chỉ có đường chết, hắn phải lợi dụng khoảng cách này để trốn đi.
Farber Cort không dám ra ngoài trốn xuống cầu thang, làm vậy chẳng khác nào tự chui đầu vào rọ, thế là hắn nghĩ đến cửa sổ, khác với phòng của Trương Hằng, phòng hắn nhìn xuống là một khoảng sân vườn cũ nát, cùng mấy tòa nhà thấp bé hoang tàn vây quanh, phía tây là một đầm lầy thì là hồi hương.
Cửa sổ quá cao so với mặt đất, Farber Cort muốn nhảy đến nóc một tòa nhà đá, nhưng hắn liếc mắt nhìn, khoảng cách này không thể nhảy đến tòa nhà đá gần nhất được, nhưng nếu đi qua hai phòng nữa thì có lẽ được, vậy nên hắn thử trước cánh cửa hông phía nam, phát hiện cánh cửa kia bị kẹt bởi thứ gì đó, trong tình thế này hắn chỉ còn cách chuyển hướng sang cánh bắc.
Và đúng lúc đó, tiếng bước chân đáng sợ kia lại truyền đến từ cửa cầu thang, toàn thân Farber Cort nổi da gà, rất nhanh ngoài cửa phòng hắn liền có tiếng đập cửa mãnh liệt, kẻ đến như đã vứt bỏ lớp ngụy trang, quyết định trực tiếp dùng vũ lực với hắn.
Ngay khi Farber Cort sợ hãi đến mức run rẩy, trên mặt Trương Hằng ở phòng đối diện cũng lộ ra một vẻ cổ quái.
Vì đến giờ vẫn không ai đến tìm hắn, đám người kia dường như đã quên mất hắn rồi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận