Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 178: Khiêng cái gì hành lý?

Chương 178: Khiêng hành lý gì?
Nói đến Bach Marcus cũng rất tức giận, mặc dù người Germanic không có Trương Hằng hoàn toàn không thể khống chế như vậy, nhưng hiển nhiên cũng không phải là dạng đèn đã cạn dầu, trước đó cùng hắc liêm đao Rufus quyết đấu, hắn liều mạng mình bị thương cũng muốn gi.ết c.hết đối thủ, mà lần này hắn lại làm chuyện tương tự, đối với Habitus xuất thân từ cùng một trường đấu sĩ giác đấu, ch.ém tận gi.ết tuyệt. Hai người này đều là những đấu sĩ giác đấu có thể bán vé của sân Victor, nhất là Habitus, xét về năng lực bán vé còn ở trên Bach, hiện tại cứ như vậy mà tổn thất hết một cách vô vị.
Nhưng Marcus lại không thể mở miệng mắng Bach dừng lại, bởi vì thành tích mà người sau có được trong buổi biểu diễn giác đấu lần này không tệ, Habitus vừa c.hết, Trương Hằng lại là một người tự do, Marcus p.hát hiện mình hình như ngoài việc dựa vào người Germanic thì không còn lựa chọn nào khác.
Thế là Marcus trừng mắt nhìn Bach một hồi, cuối cùng cũng chỉ có thể bất đắc dĩ thở dài, "Thực lực của hắn tuy không tệ, nhưng so với ngươi thì không cách nào sánh được, ngươi chính là quán quân của buổi biểu diễn giác đấu lần này mà."
"Nếu ngươi thật sự muốn lại xuất hiện sự huy hoàng như thời Cisnertus, có người có lẽ có thể giúp ngươi." Trương Hằng nghe vậy nói.
"Ai?" Marcus ngẩn người, nhưng hắn có thể làm cho trường đấu sĩ giác đấu này trở thành trường lớn thứ hai của thành La Mã không phải không có nguyên nhân, rất nhanh đã kịp phản ứng, "A, Tirith Philos a, ngươi tự do, hắn chính là đấu sĩ giác đấu có thực lực nhất của buổi biểu diễn giác đấu lần này, hoàn toàn chính x.á.c, trường đấu sĩ giác đấu sau lưng hắn không ở thành La Mã, không có cách nào tối đa hóa giá trị của hắn, nhưng vấn đề là không dễ để có được hắn, đoán chừng những trường đấu sĩ giác đấu khác đang nhắm vào hắn không ít, nếu như ta là chủ nhân của hắn, nhất định sẽ treo giá cao."
"Quan hệ giữa Tirith Philos và chủ nhân của hắn có vẻ không tệ, không chỉ đơn thuần là chủ nhân và nô lệ, ngươi có thể thử từ người chủ nhân của hắn mà ra tay." Trương Hằng lại bổ sung.
"Ồ, thật sao? Như vậy có chút manh mối hữu ích." Marcus s.ờ lên cằm, tiếp theo lại thở dài, "Coi như vậy, vẫn là phải một số tiền lớn thôi." Hắn vừa nói vừa dùng ánh mắt không cam tâm nhìn Trương Hằng, "Được rồi, chúng ta đi làm thủ tục trước đã."
Marcus coi như không cam lòng đến đâu thì cuối cùng vẫn không dám khiêu chiến Hoàng đế bệ hạ, khác với những người khác, hắn là số ít người biết Commodus từng cố ý lén lút chạy đến trường đấu sĩ giác đấu gặp Trương Hằng, từ đó trở đi trong lòng Marcus liền đã sinh ra một cảm giác bất an, hắn dự cảm ngày này sẽ đến, chỉ là không nghĩ tới lại nhanh như vậy.
Nhưng dù sao thì cũng như trứng chọi đá, cuối cùng hắn vẫn ngoan ngoãn cùng Trương Hằng đến "Nhà tự do" ở quảng trường Trajan để thư ký viên chuyển thân phận của Trương Hằng từ nô lệ thành công dân La Mã.
Mà khi hắn ký tên mình vào giấy tờ, bên trong nhà tự do vang lên một tràng tiếng vỗ tay, danh tiếng của Trương Hằng tại thành La Mã hiện giờ đã rất lớn, có không ít người ở nhà tự do từng xem biểu diễn của hắn, thấy hắn rốt cục được như ý nguyện giành được thân phận tự do, đều nhao nhao chúc mừng hắn.
Chỉ có Marcus nhìn thấy cảnh này càng thêm đau lòng.
Cho dù là Bach hay Tirith Philos, hai người cộng lại cũng không bằng sức hút mà một Trương Hằng mang lại, sau này chỉ cần tùy t.i.ệ.n vận hành một chút, trường đấu sĩ của hắn sẽ là thứ nhất La Mã.
Mà giờ đây tất cả đã tan thành bọt nước.
Bất chợt, Trương Hằng vỗ vỗ vai của hắn, "Ta nhớ La Mã hình như có quy định rằng nô lệ sau khi được phóng thích hằng năm vẫn phải dành chút thời gian làm việc cho chủ nhân trước kia thì phải."
Marcus nghe vậy có chút ngoài ý muốn, đây không tính là gì p.háp luật, cùng lắm xem như một tục lệ bất thành văn, mà chủ nhân ở đây cũng không phải đơn phương hưởng thụ lao động của nô lệ, cũng phải trở thành người bảo hộ cho họ, một khi người nô lệ khôi phục sự tự do, nếu có phiền toái gì trong cuộc sống thì có thể tìm đến người bảo hộ để tìm k.i.ế.m giúp đỡ.
Nếu không có chuyện Commodus này, sau khi Trương Hằng có tự do thì để hắn làm người bảo hộ là một chuyện rất bình thường, nhưng hiện tại đã có cây đại thụ là Hoàng đế bệ hạ này chống lưng, Trương Hằng còn cần đến sự bảo hộ của hắn sao?
Và sau đó quả nhiên hắn nghe được Trương Hằng nói, "Ta không cần ngươi làm người bảo hộ, à, đừng hiểu lầm, ta chỉ là không muốn khiến ngươi thêm phiền phức."
Marcus im lặng, ánh mắt hắn ai oán nhìn Trương Hằng, giống như muốn nói vậy ngươi nhắc đến chuyện này làm gì, đang biến ta thành trò cười sao?
Nhưng mà ngay sau đó hắn lại nghe thấy Trương Hằng tiếp tục nói, "Nhưng mà mỗi tháng ta có thể dành chút thời gian giúp ngươi đ.á.n.h một trận biểu diễn, bất quá cần phải báo cho ta đối thủ là ai trước và có sự đồng ý của ta."
"Cái gì?" Marcus hoài nghi lỗ tai của mình có vấn đề.
Thế là Trương Hằng không thể không lặp lại một lần câu nói trước đó.
Sau một khắc, Marcus hoàn toàn chìm trong c.u.ồ.n.g hỉ, mặc dù hắn từng có ảo tưởng, Trương Hằng sau khi khôi phục tự do vẫn sẽ nguyện ý biểu diễn tại sân Victor, nhưng mà không có gì bất ngờ xảy ra thì người phương Đông trước mặt này sau này sẽ đi theo Commodus làm việc, dù có là vì k.i.ế.m tiền cũng không cần thiết phải quay lại sân Victor.
Bởi vậy sau khi Marcus nghe được tin tức này thì theo bản năng hỏi, "Vì sao, vì sao ngươi nguyện ý trở về?" Bất quá khi vừa hỏi ra thì hắn liền hối h.ậ.n.
Cũng may Trương Hằng cũng không có ý đổi ý, chỉ cười cười nói, "Ta đương nhiên là có điều kiện."
...
Trương Hằng đoạt giải quán quân ở rạp hình tròn Flavie, tin tức này không bao lâu liền lan truyền khắp thành, thế là tiểu nữ nô tự nhiên cũng biết, bất quá lúc nàng vì Trương Hằng mà cảm thấy kiêu ngạo và vui vẻ thì cũng ý thức được lúc chia tay hai người cũng sắp đến rồi.
Giống như Marcus, tiểu nữ nô cũng không nghĩ tới Trương Hằng lại có được tự do nhanh như vậy, tính ra hắn mới chỉ ở lại sân Victor không đến hai tháng, hắn có lẽ cũng là đấu sĩ giác đấu nhanh nhất từ trước đến nay giành được tự do, nhưng việc này đồng nghĩa với việc hắn sẽ dọn ra khỏi đây, mà tiểu nữ nô thân là tài sản của Marcus đương nhiên không thể cùng Trương Hằng rời đi.
Cho nên khi Trương Hằng trở về, đây chỉ sợ sẽ là lần cuối hai người gặp mặt, thế là tâm trạng phấn khích vốn có của tiểu nữ nô bởi vì Trương Hằng đoạt giải quán quân bỗng trở nên ủ rũ.
Thế nhưng không vui cũng vô dụng mà thôi, rốt cuộc nàng chỉ là một tiểu nữ nô chẳng ai quan tâm đến, bình thường như những tiểu nữ nô khác không có gì khác biệt.
Trong lúc đang nghĩ như vậy thì nàng nghe thấy tiếng bước chân quen thuộc từ bên ngoài truyền vào, nhưng tiểu nữ nô đột nhiên không muốn nhìn thấy thân ảnh kia nữa, nhưng lúc này có muốn chạy ra khỏi phòng thì đã không còn kịp nữa, thế là nàng chỉ có thể tìm một chỗ để trốn đi.
Nàng nghe thấy tiếng bước chân kia đi vào trong nhà, đối phương hình như không chú ý đến tiểu nữ nô vốn sớm chiều chung đụng cùng mình không thấy đâu, chỉ là đi đi lại lại xung quanh, thu dọn đồ đạc.
Tiểu nữ nô trong lòng thở dài, quả nhiên là như thế phải không, bất quá trong lòng của nàng bắt đầu có chút hối h.ậ.n, việc mình làm mình giận dỗi như vậy có phải vô nghĩa hay không, hơn nữa phải biết rất có thể đây là lần cuối hai người gặp mặt, kết quả ngay cả một câu chào tạm biệt cũng không có sao.
Nhưng ngay sau đó, nàng nghe thấy tiếng bước chân kia dừng lại ở bên ngoài tủ quần áo chỗ nàng đang trốn.
Về sau, người bên ngoài gõ gõ cửa tủ, mở miệng nói, "Này, sắp đi rồi, còn không ra đây khiêng hành lý giúp ta?"
Sau một hồi lâu, cánh cửa tủ lặng lẽ mở ra một nửa, tiểu nữ nô thò đầu ra, vành mắt còn hồng hồng, hít hít cái mũi nói, "Khiêng hành lý gì?"
"Thì cứ nói đi, ngươi chắc cũng nghe được tin rồi chứ, chúng ta phải chuyển nhà."
"Chúng ta? Nhưng ta đâu có phải là nô lệ của ngươi." Tiểu nữ nô ngây ngốc nói.
"Ừ, chúc mừng ngươi giờ đã được tự do, Marcus thấy ngươi vất vả chăm chỉ làm việc bấy lâu nay nên quyết định cho ngươi tự do, nhưng ta nhớ cha mẹ ngươi đều không có ở đây, không có chỗ đi thì phải, đã vậy thì trước mắt cứ chuyển ra ở chung với ta đi, đợi tìm được việc làm thì lại dọn đi, nhưng mà trước đó, ngươi phải làm việc nhà để trả tiền thuê nhà đấy." Trương Hằng thản nhiên nói.
Bạn cần đăng nhập để bình luận